نخستین 200 خط.
Dịch: ivy68-HDVietnam Copyright © 2015 by ivy68 All right reserved
Star Media giới thiệu
Dmitry Dyuzhev
Maria Andreyeva
Dmitry Arbenin
Denis Konstantinov
Olesya Sudzilovskaya
Anastasia Makeyeva
Anastasia Vedenskaya
Anton Semkin
Olga Filippova
Valeria Lanskaya
Sản phẩm của Yury Korotkov, Georgy Golovenkin, Alexander Vysokovsky,
Leonid Porokhnya cùng Zinovy Royzman
Đạo diễn Zinovy Royzman
Âm nhạc Yevgeny Shiryayev
Đạo diễn hình ảnh Vitaly Konevtsov
Giám đốc nghệ thuật Vadim Afanasyev và Yuri Konstantinov
Trang phục Ksenia Mavrina và Zhanna Lanina
Hóa trang Natalia Ramlya
Phân vai Tatyana Statsman
Dựng phim Irina Michurina, Sergey Khegay và Anton Zudochkin
Cố vấn quân sự Anh hùng Liên Xô
Thượng tướng Không quân Nicolay Antoshkin
và trợ lý Bảo tàng Trung ương Quân đội
Liên bang Nga Alexei Pavlíkov
Sản xuất bởi Ekaterina Yefanova, Andrey Anokhin và Vlad Ryashin
Bài hát "The Sky on Fire" sáng tác V.Matetskiy
lời bài hát của A.Lukyanov trình diễn bởi Alexander Marshal
Tiêm kích. Trận chiến cuối cùng.
Tôi sẽ đến Paris! Mơ được xem tất cả! Tháp Eiffel...
Ngục Bastille nơi bá tước Monte-Cristo ngồi đếm...
Cậu giống Voytik. Anh ấy lẫn Napoleon với Poltava
và cậu muốn xem Bastille! Bastille đã bị phá từ 200 năm nay.
- Nó không còn nữa! - Thật chứ?
Tiếc nhỉ! Tôi muốn thấy nơi anh ấy đếm lịch quá!
- Từ mai tôi sẽ dạy cậu! - Dạy á?
Ừ. Tôi sẽ đưa cậu chuyện của Dumas để cậu khỏi huyền hoặc mình
thành D'Artagnan.
Dù sao thì vẫn vậy. Bá tước Monte-Cristo của cậu.
Bá tước Monte-Cristo?
Quý cô, thích khiêu vũ chứ? Có? Tôi có thể?
Vâng, chủ nhiệm chính trị? Đi nào. Cô ấy một mình.
- Chờ tí. - Đi nào!
Nếu không phi công Pháp nào đó sẽ cuỗm cô ấy.
Chúng ta không thể ngồi quá lâu! Anh hút điếu thứ ba rồi đấy!
Khói bay ra từ tai anh mất thôi!
Nó đây! Đi nào! Chậm là chết. Nhìn tôi thế nào?
- Tuyệt! - Đi nào.
- Muốn nhảy không? - Tôi sẽ nhảy.
- Vâng? - Gì? Ta chần trừ lâu quá rồi đấy!
Tôi đã bảo cậu! Tôi ghét sự xâm lăng của Napoleon!
- Đừng nói vậy. Họ là khách mời của ta. - Ừ thì...
Và tôi là chủ nhiệm chính trị. Được chưa.
- Họ sẽ khiêu vũ, và chỉ có vậy mà thôi. - Có vậy thôi á?
Cậu không biết rõ về họ. Đúng chỉ thế thôi. Chúng tôi không ngốc đâu!
Tôi sẽ không gươm, ngựa và vợ mình cho bất kỳ ai!
- Vợ nào? - Câu nói í mà.
Đến đó đi. Ta sẽ xem họ.
Họ sẽ khoắng hết gái trước khi ta biết.
Tôi sẽ hút thuốc. Cho một điếu nào.
Cho tôi loại của ta ấy.
Cho tôi loại của Pháp. Tôi cũng hút.
- Im tĩnh, yên nào... - Cậu cô đơn, đáng thương sao?
Tôi luôn cô đơn. Khi nhỏ, bọn trai luôn gọi tôi là
"trứng cút" hoặc "gà mái đốm".
- Chào. - Xin chào.
Chào. Một gã say tán tỉnh tôi. Tôi ghét kẻ say.
Đừng nói linh tinh! Nếu tôi là đàn ông, tôi sẽ hóa điên vì yêu cậu mất.
Nghiêm túc chứ?
Ừ. Nghĩa cậu chưa gặp một nửa của mình. Thế thôi!
Lo gì. Tôi chẳng lo nhiều. Tôi cùng Zhenya ở đây và chúng tôi ổn mà.
Chúng tôi chẳng cần ai khác nữa.
Cậu sẽ sinh con riêng của mình, Zina.
Tôi là người nghiêm túc. Im nào. Có khiêu vũ dưới căn tin.
Cậu muốn đi vui vẻ chút không? Tôi trông Zhenya cho.
- Tôi sẽ bú và ru nó ngủ. - Thật chứ?
- Đừng lo! Mọi chuyện ổn mà! - Nghiêm túc chứ?
- Ừ. Đi và vui chơi. Đừng lo gì. - Cám ơn!
Quá tốt. Ai mà xinh vậy chứ?
Con gái tôi!
- Giấy tờ đâu? - Nơi tôi đến không phải đây.
Tôi chỉ đưa một đại úy tới đây.
Vậy?
Tạm biệt, con gái. Mọi thứ an lành nhé!
Cảm ơn, dì Klava.
Chúa bên con! Cả bầu trời trong sáng trên con! Đi đi!
Giấy tờ của cô.
Mời cô vào.
- Xin lỗi. - Chào.
Chào. Tim tôi đập rộn lên đây này!
- Tôi không để ý cậu. Cậu là ai? - Zhenya. Tôi sẽ phục vụ ở đây.
Zina, trung sĩ y tá. Cậu cần gì không?
Hôm nay các phi công Pháp đến với ta. Chúng tôi đã có kỳ nghỉ tuyệt vời.
Phi công Pháp đến từ đâu?
Từ trên trời! Đi nào không ta muộn mất!
- Đợi chút. Đợi đã! Zina? - Vâng, Zina đây.
Nói tôi biết, hiện thiếu tá Ilya Bestuzhev có ở đây không?
Chỉ huy của ta ư? Anh ấy không còn là thiếu tá mà là trung tá rồi.
Trung đoàn trưởng!
- Giờ anh ấy đâu? - Cậu biết anh ta không?
- Chúng tôi đã cùng chiến đấu với nhau. - Tốt! Anh ấy ở đây. Đi nào!
- Đừng vội! Chân tôi đau... - Đi nào.
Xin lỗi.
Đó là niềm vui cho tôi.
Tí thôi. Xin lỗi.
Yêu thương của tôi...
Ilya... Ilyusha...
Không mừng khi gặp lại? Sao không vui chứ.
Ilya, em đây!
Để em đi, vui lòng! Đau đấy!
Anh đã bay tới mộ của em. Nằm trên đất bọn Đức.
Vâng.
- Tên em đã được khắc. Trên bia mộ. - Vâng.
Sở chỉ huy báo anh rằng em đã hy sinh.
Nghĩa là em hồi sinh. Vì anh mà em đã trở về!
Em sẽ cùng chiến đấu ở đây?
Em sẽ. Xương chân em chưa lành hẳn sau phẫu thuật.
Bác sĩ nói rằng em sẽ ổn.
Tốt. Đi nào.
Ilyusha, em đói! Các anh đang vui nghỉ.
Không, anh sẽ gọi mang thức ăn đến lều cho em. Đi nào. Đợi chút.
Họ sẽ mang đồ ăn ngay. Những người Pháp đến với chúng ta.
Gần đây thời tiết xấu. Lúc nào trời cũng mưa.
- Ilyusha... - Nó không rõ lắm...
Ilya? Có chuyện với anh thế?
Chuyện của anh á? Anh khỏe. Đi nào. Em sẽ ăn. Các đồng chí!
Ta có thêm người mới! Gặp Yevgenia Dementyeva nào!
- Chào. - Ngồi đi.
- Zhenka! Zhenka! - Chào cưng!
Chúng tôi nghĩ rằng em đã hy sinh! Sao... sao chứ? Bỏ áo khoác ra đi.
Ngồi đi. Ta sẽ nói chuyện sau.
Ăn đi! Tôi đang nói linh tinh í mà.
Cậu lo? Sao cậu lo?
Những phi công Pháp... này và...
Năm 1942, một nhóm phi công tình nguyện đã bay sang Liên Xô
qua đường Bagdad và Teheran.
Họ bay qua Baku và Astrakhan.
Họ bay qua Stalingrad máu lửa.
Ngày 29 tháng 11, chúng tôi đến thị trấn Ivanovo.
Lúc đó bọn phát xít đang thắng ở mọi mặt trận...
- Nói rõ chuyện gì đang xảy ra? - Đây là Zhenka. Dementyeva.
Cô ấy là ai?
Cậu nhớ vụ chỉ huy đi thăm mộ chứ?
Cô ấy đã sống để quay về. Đố là toàn bộ câu chuyện.
Hitler đã nhầm nhọt con trồng trọt. Lão cần phải...
Ồ, xác ướp đó...
...cần ít nhất sáu tháng ở nước bạn để nhận ra
rằng nó là không thể đánh bại người Nga.
- Vì người Nga! - Vì người Nga!
- Vì người Nga! - Vì chúng ta! Vì Liên Xô!
Vì chúng ta! Vì Liên Xô! Hoan hô! Hu ra!
Vì chúng ta!
Đồng chí! Để tôi lấy ghế.
Tôi muốn nói rằng phi công Pháp với ta là anh em tay trong tay.
Không ai thắng nổi ta. Phát xít sẽ thất bại!
Vì cuộc sống mạnh hơn mọi cuộc chiến!
Chúng ta hãy đoàn kết.
Điều gì quan trọng nhất ở đây, trong chiến tranh?
Đó là cuộc sống. Và tình yêu.
Tôi muốn đề cao tình yêu.
Đã đoàn tụ Chỉ huy trung đoàn
và Y tá trưởng!
Hãy uống cho tình yêu của đồng chí Bestuzhev và Polyvanova Antonina! Hoan hô!
Tôi nói sai sao?
Đó chính là điều phải nói...
Cho tôi điếu thuốc, Sasha.
- Anh không hút. - Đưa tôi!
- Sao chuyện lại xảy ra như thế, chỉ huy? - Tôi choáng như bị ăn đạn.
Như dân Rostov quê mẹ tôi, không bao giờ quá muộn khi tự bắn mình
và để kết hôn. Đừng hấp tấp!
Đi làm đi! Thôi nói đi! Ngày làm việc chưa hết đâu!
Đây là nơi mà cậu lấy mật ngọt!
Alesa, nếu trở về tốt đẹp tôi sẽ nợ cậu phần đời còn lại!
Nhiệm vụ của cậu là như sau: bay chuyến đầu với đại úy Vadivasov
sẽ bay bên trên mặt trận từ đây đến làng Guritchi.
Mục đích là để đối chiếu các điểm. Mọi thứ rõ chứ?
- Vâng. - Sẵn sàng cất cánh.
Chú ý! Ở trên không. Chỉ nói khi được phép.
Chúa phù hộ và mọi người tự cố gắng.
Lên tàu!
- Chúng nói tiếng Pháp! - Sao lại có bọn Pháp ở đó?
Từ Trung Đông. Chúng bay trong 1 trung đoàn Liên Xô.
Ta sẽ tiêu diệt bọn ăn ếch vì thế!
- Chuẩn! - May nhé!
Ngài thiếu tá?
- Thiếu tá? - Cám ơn.
Làm đi! Đêm sẽ được ngủ!
Đường băng đã trống. Ta đi!
Chỉ huy, ta nhận được một báo cáo từ sở chỉ huy
radar phát hiện một máy bay Đức tại ô D.
Ta được yêu cầu gửi một máy bay lên kiểm tra nó.
- Ai trực hôm nay? - Vasilevskaya và Rappoport.
Voytik, số 2 Vasilevskaya của cậu, vẫn chưa hồi phục.
- Tay cậu ấy vẫn đau. - Phát pháo hiệu xanh lá cây!
Rõ... tầm nhìn xa.
Quan sát tiếp đi.
Sasha! Tôi thấy hai máy bay hướng 7 giờ!
Tôi cũng thấy chúng! Bay về hướng mặt trời! Roscha! Số 7 đây!
Có hai Messerschmitt ở đây! Chúng tôi đánh chặn!
No comments yet. Be the first to leave one.