نخستین 200 خط.
Tóm tắt
Vụ này mới.
Là vụ sát hại tiếp theo. Freddie và đứa bé.
Người thứ ba là ai?
Đứa con tội nghiệp.
Cuộc điều tra của tôi đã xong, tất cả tài liệu sẽ được giao cho công tố viên.
Cái chết của bố cô, vụ sát hại mẹ cô, cuộc điều tra nội bộ và Hans...
đã quá sức với cô.
Các con gái của tôi đã quay lại.
Tôi nghĩ chuyện của Holst và con của ông ấy
đã mở toang vết thương lòng tôi.
Xuất hiện đi, đồ khốn!
L369G42.
Ê!
Người hiến tặng là Freddie Holst. Có một ca thụ tinh thành công và đã có thai.
Và người mẹ?
Là Anna Maria Larsson.
Chào bố.
Tập mười
Rasmus?
Tôi biết họ ở đâu rồi. Phố Raffinaderivej.
Trong một nhà máy bê tông đã đóng cửa.
Emil và đứa bé ở đó à?
Không, tôi không thấy ai.
Được rồi, ở yên đấy.
Đợi hỗ trợ đến.
Được.
Thay quần áo đi.
Tại sao? Tôi không đem theo thiết bị...
Làm ơn thay đi.
Mẹ luôn nói bố là một vị hoàng tử sống trong tòa lâu đài ở Pháp.
Kiểu như ông già Nô-en vậy.
Mới đầu ai cũng cả tin,
sau đó mới nhận ra người đấy không có thật.
Xin anh, đừng làm hại nó.
Cây cầu Phần ba
Anh có thấy họ đi đâu không?
Hắn đã bắn tôi.
Anh mặc áo chống đạn mà.
- Cô bị bắn bao giờ chưa? - Rồi.
Dù có mặc nhưng vẫn đau kinh khủng.
- Anh có thấy chiếc xe không? - Có, một chiếc Peugeot Partner màu bạc.
Biển số xe?
Nhớ xem.
Biển xe Thụy Điển...
Sao nữa?
- Nhớ lại đi. Mẹ kiếp! - Từ từ.
HUB 382.
Có nhớ đúng không thế?
Thôi đi!
Henrik.
Làm sao?
Chúng tôi đếch biết họ đi đâu nhờ có "anh chàng kỳ diệu" kia kìa.
Annika Melander đã tỉnh lại. Chúng tôi sẽ đến đó ngay.
Được.
"Đợi hỗ trợ đến." Lệnh đó khó hiểu đến thế à?
Tôi xin lỗi, tôi...
Chúng tôi sống cùng một mái nhà...
Chúng tôi biết Emil rồi. Nói xem đã có chuyện gì.
Tôi đã tính đến Göteborg thì gặp em ấy. Đã lâu rồi chúng tôi mới gặp lại.
Tôi có thời gian làm cốc cà phê, và rồi...
Lúc tỉnh lại thì đã ở căn phòng đó.
- Hai người được ông bà Johansson nhận nuôi? - Vâng.
- Cô có đối xử tệ với anh ấy không? - Ở đó chẳng ai được đối xử ra gì.
Đó không phải câu hỏi của tôi.
Không, tôi...
Tôi đối xử với em ấy như bao anh chị em khác.
Sao các vị hỏi vậy?
Vì Emil đang trả thù những người đã làm anh ấy tổn thương.
Tôi không làm gì cả.
Hắn bắt cóc cô và cố gán tội giết người cho cô.
Tôi không biết vì sao.
Vậy cô không biết giờ anh ta có thể ở đâu à?
Không.
- Được rồi. - Có người báo mất tích lúc tôi biến mất à?
Không.
Claes Sandberg không báo tôi mất tích ư?
Không, anh ta có vẻ nhẹ nhõm khi biết cô biến mất.
Cô ta nói dối về việc không đối xử tệ với Emil ở nhà nuôi dưỡng.
Điều đó cho thấy họ không phải đồng phạm, hắn muốn làm hại cô ấy.
Ta vẫn phải tiếp tục giám sát.
Hắn đã phục dựng một bản sao căn phòng ở tầng hầm.
Ừ.
Căn phòng nguyên bản ở Ystad giờ ra sao rồi?
Ta đã bỏ rào chắn và rút người giám sát.
Nếu căn phòng rất quan trọng với hắn thì có thể hắn đang ở đó.
Con treo một bức tranh trong phòng.
Bản sao của một bức sơn dầu rẻ tiền, của một danh họa người Đan Mạch bị lãng quên.
Nhưng bức tranh đó là cái đẹp duy nhất trong đời con.
- Bố nghĩ con đang nói quá à? - Không.
Có đấy.
Đã có thời con mơ mộng muốn được nhìn thấy nơi đó.
Nơi mọi thứ có thể hiện hữu. Mọi thứ có thể xảy ra.
Và giờ chúng ta đã vào trong tranh.
Cứ như một phép lạ.
Bố muốn bế nó không?
Rồi một ngày tên gàn dở Morten Anker xuất hiện.
Và con tìm thấy bố.
Với niềm yêu thích nghệ thuật...
Đã trở thành cha truyền con nối.
Khi ấy mọi thứ như chết lặng.
Bố hiểu không?
Con muốn biến mọi thứ bố yêu quý trở nên xấu xí, méo mó.
Giá mà bố được tận mắt trông thấy.
Bố là người sành nghệ thuật cơ mà.
Thế sao bố không nhìn đi?
- Vẫn chưa đủ sao? - Tôi không biết.
Đúng là không đủ rồi.
Đã rà soát xong. Căn nhà trống.
Cô nghĩ Emil sống dưới này à?
Có thể, hoặc đây là phòng cấm túc.
Phòng cấm túc là gì?
Một căn phòng trống rỗng để nhốt trẻ con nhằm chấm dứt hành vi không mong muốn.
Một cách trừng phạt à?
Một số nhà khoa học cho rằng trẻ con sẽ hiểu đó là hậu quả cho hành vi gây hại.
Ra thế.
Nhưng họ đã sai.
Bức tranh.
Có vấn đề gì?
Giống hệt bức tranh ở căn phòng đã tìm thấy Annika.
- Mọi thứ đều giống nhau. - Không.
Giường là của hãng khác. Chậu rửa cũng của hãng khác.
Nhìn hao hao nhau nhưng không cùng loại.
Nhưng bức tranh thì giống y hệt.
Chiếc xe Rasmus nhìn thấy đã bị báo mất cắp sáng hôm qua ở Lomma.
- Không có dấu vết à? - Chưa tìm ra.
- Cái gì thế? - Một bức tranh.
- Nhìn là biết rồi. - Nó được treo ở nhà nuôi dưỡng Emil.
Tìm xem họa sĩ là ai, tên gọi là gì, địa điểm này có thật không, nếu có thì ở đâu.
Được.
Mọi phán đoán về Annika Melander cũng đúng với Emil Larsson.
Và hắn có liên hệ đến Helle Anker.
- Ta đã bắt hắn, và hai lần thả hắn về. - Trước đó cô không có lý do nghi ngờ hắn.
Việc tôi điều tra thất bại vẫn là sự thật.
Saga, Henrik, qua đây.
Tôi đã quét chữ ký và phát hiện ra rồi.
Claus Arnesen, họa sĩ người Đan Mạch.
Ông ấy đã vẽ hàng ngàn bức tranh phong cảnh như này.
Có tên gọi không?
"Một ngày rất đẹp," năm 1993.
Nó được vẽ ở đâu?
Chịu, không biết bắt đầu tìm từ đâu. Ông ấy vẽ lại từ nhiều nơi trên khắp Bắc Âu.
Ông ấy còn sống không?
Còn, ông ấy đã bước sang tuổi 76.
Từ khi nghỉ hưu, ông ấy sống ở đảo Saltholm. Nơi đó nằm giữa Malmö và Copenhagen.
- Anh có số điện thoại không? - Tôi sẽ gửi.
Saltholm à? Sống được ở đó ư?
Xem ra là được.
- Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö... - Bà Linn Björkman?
Là tôi đây.
Tôi đến từ viện pháp y ở Lund.
Tôi muốn hỏi về bức tranh của ông.
- Bà có thời gian không? - Không hẳn.
- Có quan trọng không? - Có.
Liên quan đến vụ án à?
Không, nhưng rất quan trọng.
Tôi gửi ảnh cho ông được không?
Nhớ báo lại cho tôi.
Cám ơn.
Ông ấy muốn gì?
Nói chuyện gì đó với Linn. Ông ấy nói sao?
Ông ấy có hàng trăm bức có tên "Một ngày rất đẹp."
Và không sử dụng máy tính hay điện thoại, nên không gửi ảnh được. Ta phải đến đó.
Trực thăng từ Göteborg đã đến à?
Đúng.
John.
Tôi phải làm gì thì anh mới thôi?
Lần cuối bố thấy sợ là khi nào?
Lúc này tôi rất sợ.
Ngày nào con cũng cảm thấy sợ từ lúc năm tuổi.
Không ai phải nếm trải cảm giác đó.
Anh không thể trừng phạt người khác vì những chuyện họ không hay biết.
Con không trừng phạt bố. Con đang sửa chữa sai lầm.
Đứng dậy.
Đứng dậy.
Dậy ngay!
- Ông Claus Arnesen? - Vâng.
Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö. Và cộng sự từ Copenhagen, Henrik Sabroe.
Cô nói gì?
Saga Norén, cảnh sát hạt Malmö. Đây là cộng sự của tôi, Henrik Sabroe.
Tôi đã gọi trước đó rồi. Ông có nhận ra không?
Tôi không nhìn được. Vào đi.
Để xem nào... kính của mình...
- Không để ở đó đâu. - Không ư?
Không để ở đó.
Ông nghĩ xem có thể để ở đâu?
Có lẽ ở gần giường.
- Sao anh chị hỏi tranh của tôi? - Nó liên quan đến một vụ điều tra án mạng.
- Hả? - Có liên quan đến một vụ điều tra án mạng.
- À. - Của ông đây.
- Để xem nào. - Ông có nhận ra không?
- Có chứ, tôi vẽ mà. - Rồi...
Vào năm 1993, ông có nhớ ở đâu không?
Tiếc là không.
Tôi không nhớ nữa. Tôi đã vẽ hàng trăm bức như này.
Có một công trình ở xa. Ông nhận ra không?
À, tôi thấy rồi.
- Ông biết ở đâu không? - Có, ở bên đấy.
Đâu cơ?
Đi về phía Đông Nam.
No comments yet. Be the first to leave one.