نخستین 200 خط.
ĐÒI NỢ THUÊ II
Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh.
Agh!
Bình tĩnh!
Tôi ổn,anh bạn. Chúng ta đều ổn cả.
Em mang gì cho anh đây,cưng?
Em biết gì không?Anh có thể chọn cái gì đây ,cưng?
- - Biết gì không? Hãy làm một món ăn kiêng.
- -Ừ, em phải kiểm tra nếu chúng ta có thứ đó.
-Được rồi, cứ làm vậy đi. - Chúng ta uống một ly bia chứ?
Anh sẽ nâng một ly nước thôi. Được chứ?
- -
- Bao nhiêu lần tôi bị... - French!
Anh bạn, có phải cậu sắp nổi giận vì việc này không?
Chết tiệt.Đồ khốn kiếp!
Được rồi, được rồi.Thôi đi. Thôi đi.
Để anh ta đi. Đưa nó ra ngoài. Được chứ?
-Cút ra ngoài ngay! - Chết tiệt, làm Harry đầy quyền lực.
- Việc này không liên quan đến mày. - Nghe này, anh bạn.
Mày đá được cứt văng ra, đó là thứ tao thấy.
Nhưng mày ở bên ngoài đó là mối bận tâm của tao .
Mày nghĩ mày là cái quái gì?
-Ugh! -French... Đừng làm điều đó.
Bây giờ hãy nghe lời tôi .
- -Bình tĩnh,được chứ? Cậu nhìn thấy hắn chứ?
Nhìn thấy anh chàng đó chứ? Tên anh ta là Irv, đó là sếp tôi đấy.
Bây giờ anh ta bắt tôi tuân thủ ngiêm ngặt.
Cậu phải chịu mọi thiệt hại bên ngoài khu kinh doanh.Được chứ,anh bạn?
Bởi vì tôi đã chịu đựng vài sự kiện đáng tiếc xảy ra trong những tuần qua rồi.
Tôi đã gây ra một chút thiệt hại,và...
Tôi đã hứa với anh ta rằng tôi sẽ cư xử hòa nhã hơn. Được chứ?
Vậy vui lòng. Mang nó ra ngoài và để tôi ăn sáng xong.
-Được chứ? -
Các cậu nghĩ thế nào, các bạn?
Chúng ta nên đấu với thằng ngu,đá văng cái đít nó ra ngoài chứ?
Giống như chúng ta đã làm 100 năm trước hả?
Tôi nghĩ là hơn 250 năm.Nhưng "nói trước bước không qua",đúng không?
Dù sao...Hồi đó chiến đấu không được công bằng phải không?
Đó là chúng tao chống lại mày.
Chúng tao xin lỗi đã đá vào đít mày để mày cay đắng quay lại Đại tây dương.
- Không, anh bạn. - Tao tiễn mày về nhà
để nữ hoàng chó cái của mày khóc lóc.
- - Không, anh bạn.
Chà, đó không phải là nữ hoàng, thực ra, anh bạn.
Không, đó là một ông vua.
Chính xác là Vua George III.
nhưng tôi không mong đợi cậu biết điều đó.
Ý tôi là cậu chưa bao giờ đọc một cuốn sách trong cuộc đời,phải không?
Vì vậy, hãy cho phép tôi giáo dục anh già Yank chết tiệt.
Thấy chưa, bạn đã được giúp đỡ từ tiếng Tây Ban Nha ...
tiếng Pháp... Ồ, và tiếng Hà lan nữa.
Và đúng vậy. Chúng tôi có thể đã thực hiện một cú đá,
nhưng cơ hội thì chống lại các chàng trai của chúng ta.
Giống như họ đang chống lại tôi bây giờ, thành thật mà nói.
Nhưng cậu biết gì không?
Tôi thích những cơ hội này.
Vì như Vua George già tốt bụng luôn sử dụng để nói,
"Hãy đến và nạp mạng đi!"
[grunting and groaning continues]
Ở phía sau,Frachie!
Chúc may mắn,Anh bạn!
Tôi phải nói với anh một điều.
Cậu vẫn biết .Cậu có mọi động thái. .
- Mẹ kiếp? -Uhh!
Tôi nghĩ rằng anh đã chết.
Tôi cũng vậy,Frenchie. Tin tôi đi.
Một câu chuyện cho một thời gian khác.
Ra ngoài French! Tôi nói đôi lời.
Tôi yêu cái nơi chết tiệt này!
Mmm!
Đừng làm điều này,được chứ? Tôi cần công việc này.
Tôi cần nó, anh bạn. Xin đừng làm điều này.
Và tôi cần một câu lạc bộ
không phải cải tạo mỗi tuần một lần
như những gì cậu đã làm.
Nghe cho rõ, em trai. Chi phí phải trả cho nội thất bị phá hủy,
và hóa đơn chưa thanh toán của cậu.
Còn được 80 đô la thôi.
Chúc may mắn.
Ồ, 80 đô la, vâng? Vâng?
Chúc anh may mắn tìm được ai đó
đến để thu dọn những thứ rác rưởi này.
Đó là cái lỗ chết tiệt,anh bạn!
Rất vui khi biết điều đó, tôi đang mất việc vì anh, anh bạn.
Tôi rất vui vì điều đó, tôi vui.
Này cậu biết ,giá trị của nó là bao nhiêu không, nếu, uh,
nếu cậu muốn ăn sáng ngon lành,
có một nơi bên cạnh. Có lẽ chúng ta có thể, cậu biết đấy ...
Tại sao, anh trả tiền à?
Vì cậu không còn việc làm nữa ...
Tại sao không?
Thôi nào, Frenchie.
Nó vẫn chỉ là French,thế thôi!
Mmm.
Mmm. Ahh.
-Mmmm! -Tôi không thể tin được.
Tôi không thể tin được anh ngồi ngay trước mặt tôi.
Tôi đã nghĩ chắc chắn anh đã tiêu đời rồi.
Mm, tin tôi đi, tôi đã.
Làm phẳng hai lần trên phiến đá đó.
-Phải không? -Mm-mm.
Chúa ơi.-Vì Tommy,
Cho nên bây giờ tôi có mặt ở đây .
Tôi đã trả rất nhiều tiền vì vậy tôi không chết được. Vâng.
Vết thương của tôi khá nặng, Frenchie.
Bụng, một đốt sống.
Một trên đây trong phổi. Cậu có thể tưởng tượng được không? Phải không?
Trên thực tế, đã phải bỏ đi một cái gần cột sống .
-Chết tiệt. -Vâng.
Vâng,anh đã làm một công việc thực sự tuyệt vời,anh bạn, bởi vì, anh biết gì không?
So với thây ma ...
Anh trông rất ổn.
Hm. Mmm.
Vậy, chiếc xe đồng hành của tôi đâu?
Ồ, tôi ổn, Sue.
Đừng lo lắng về những vết thương của tôi.
Vâng, cảm ơn vì đã hỏi thăm.
Thấy chưa, tôi chỉ - bởi vì trong số, ừm--
Ồ, cố lên, Frenchie.
Cậu khỏe không? Thực sự ,tôi xin lỗi.
Chỉ hỏi--Cậu có khỏe không?
-Tôi ổn. -Phải không?
-Tôi rất khỏe. -Phải không?
Bị hai phát vào ngực. Một ở đây, một ở đó.
Tôi không biết làm thế nào, nhưng bằng cách nào đó tôi đã
làm được để bò trở lại xe,được rồi,
và tự mình lái xe đến phòng cấp cứu.
-Tốt. - Tôi ngạc nhiên là không sao.
Ý tôi là, tôi đã thấy một người lính tự bắn vào chân mình,và anh ta chết.
Vậy mà tôi lãnh hai viên đạn vào ngực không biết làm sao còn sống để kể câu chuyện.
Cơ thể con người, anh bạn,nó thật kỳ lạ, tôi nói cho anh biết.
- Tôi sẽ nói với anh một chuyện này. - Hmm?
Tôi đã đánh cảnh sát tại bệnh viện, mặc dù.
Tôi nói với họ rằng súng của tôi đã được tháo ra, trong khi tôi đang bảo quản nó.
Tôi cá là họ đã tin,tôi nói đúng không?
Họ đã tin. Tôi không biết.
Có lẽ họ muốn thoát khỏi các thủ tục giấy tờ.
Tốt...
Hmm.
Vậy chiếc coupe đồng hành của tôi đâu?
Họ không đối xử tử tế với anh như là người bệnh ,đúng không?
Frenchie, chiếc coupe chết tiệt của tôi đâu?
Tôi đã bán chiếc coupe đó rồi, anh bạn.
Cậu đã làm gì? Cậu đã làm gì--
Bán cho ai? Bán cái gì? Cái gì?
Tôi đã bán xe cho một cửa hàng mua bán phụ tùng xe,không được sao?
Không còn sự lựa chọn chết tiệt nào nữa, phải không?
Nó chứa đầy máu của tôi,đúng không?
Nghe này,nó như là mục tiêu thu hút
bọn mọi xã hội đen ở đông Los Angeles.
Vì vậy, tôi đã cố gắng bán nó đi.
Để tôi hỏi cậu điều này.
Hỏi thật ,cậu đã bán chiếc coupe
phong cách cổ điển này giá bao nhiêu?
Tôi không biết, nó khoảng 6000 đô la.
Khốn kiếp, Frenchie! 6000 đô la à?
6000 đô la ...chỉ một cái bánh xe chết tiệt thôi cũng đáng giá 6000 đô la rồi!
-Cậu hiểu tôi chứ,đúng không? -Này.
Tôi xin lỗi.Mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát.
Tôi xin lỗi.
Cậu biết đấy, cậu nói ra tôi không thể tin được.
Tôi không thích giọng điệu này.
- Giọng nào? - Giọng điệu này.
- Tôi không có giọng điệu chết tiệt nào cả. Anh ám chỉ về cái gì? - Đúng vậy. Cậu dối trá,cậu dối trá.
Tôi đến với tư cách một người bạn, tôi bắt xe buýt để đến và gặp bạn của tôi.
Tôi cũng đến đây Cậu nói với tôi ... giọng điệu đó.
Không, anh đã bắt xe buýt,anh bạn, đến và lấy chiếc xe coupe quý giá của anh.
Này, đó là lý do duy nhất anh đến đây, đúng không?
Trên thực tế đó không phải là lý do duy nhất.
Tôi đến vì Tommy. Ông ấy có một công việc cho chúng ta.
Hai ngày,thu ba khoản vay nặng lãi.
Chúng ta vào ,chúng ta ra thôi. Cậu nói sao?
Anh đang đùa tôi à?
Được rồi.
Chết tiệt, anh bạn. Phải không?
Anh biết gì không? Tôi đã làm công việc đó chỉ trong ba ngày,
cả hai chúng ta đều sắp chết!
Không có cơ hội đâu.
Bỏ đi.
"Không bao giờ làm nữa. Không làm được!"
Hãy lắng nghe những gì cậu nói,đúng chưa?
Để tôi kể cho cậu nghe một vài điều khác.
Đó là một ân huệ cho Tommy.Cậu nợ anh ấy.
Không, tôi không nghĩ tôi làm đâu.
Được rồi. Tôi đề nghị với cậu phương án này.
Tôi sẽ làm việc đó vì Tommy, cậu làm việc đó vì tiền.
Tôi không tuyệt vọng như thế đâu,anh bạn.
Ồ, vậy à? Cả hai chúng ta đều biết Đó không phải sự thật. Đúng không?
Thôi nào,French, hãy nghĩ về nó. Được chia 7000 đô la.
Bao nhiêu?
-Hm? -Bao nhiêu?
7000 đô la.
Thêm một lần nữa, và cậu có thể chấm dứt luôn.
Cậu có thể về nhà và làm bất cứ điều gì kể cả đi chịch nếu cậu muốn.
Cậu mở được phòng tập thể dục cho mình.
Ngoài ra, Frenchie, cậu biết tôi cần cái này.
Cậu sẽ bắt đầu làm theo kế hoạch,phải không?
Tôi tranh luận cũng chẳng đi tới đâu "chỉ cần gọi tôi là French",được chứ?
Đó là cách gọi trìu mến.
Vâng. Sao cũng được, Susan.
No comments yet. Be the first to leave one.