نخستین 200 خط.
VỊ KHÁCH VIP
Tạm thời không thể liên lạc được.
Cô ơi, cô đang làm gì thế?
Cô đang xác nhận xem con mèo có ăn cơm đúng giờ không.
Vậy vì sao lại phải xem ở đây ạ?
Bởi vì sợ, cô sợ mèo.
Vậy vì sao vẫn còn phải cho nó ăn cơm ạ?
Bởi vì nhìn nó gầy đến nỗi ngực dán vào lưng,
cảm giác như là vì để bám theo cô nên nó mới càng gầy đi vậy.
Vì sao cứ bám theo cô như vậy chứ?
Vì để cô thực hiện đúng lương tâm trách nhiệm của mình.
Cháu muốn ăn kem sô cô la.
Này, vì sao anh mãi không nghe điện thoại thế?
Em à?
Bị hại rồi.
Không có gì đâu, lát nữa nói chuyện sau nhé.
Vâng, em biết rồi.
Trời ơi.
Dính hết cả lên trên này rồi.
Đúng rồi, phải vậy chứ.
Quý khách muốn dùng đồ uống gì ạ?
Cà phê Americano.
Vậy bây giờ bắt đầu thôi.
Tôi sẽ lấy cho quý khách cỡ lớn hơn ạ.
Tôi lấy cỡ mà quý khách vẫn thường hay mặc. Xem ra quý khách...
Ý cô đang nói là tôi béo sao?
Hiệu hàng này nhỏ hơn
các nhãn hiệu khác một cỡ.
Cô biết rõ là như vậy mà vẫn còn mang cỡ này tới.
Đây là muốn tôi phải chỉnh đốn cơ thể sao?
Quý khách, không phải như vậy đâu ạ.
Tôi không mặc cỡ 55, tìm cái 44 thích hợp hơn đi.
Này, bớt cái kiểu đó giùm đi.
Sao vậy? Hiện thực tàn nhẫn hơn nhiều.
Luyện tập cũng phải giống như thực chiến mới được.
Tôi sắp bị cao huyết áp đến ngất luôn rồi rồi đó.
Khách hàng Kim Jin Ah có hơi nhạy cảm với kích cỡ một chút,
cứ bỏ cỡ nhỏ ra trước đi.
Đèn sáng quá!
Có chút cảm giác như không nhìn rõ được trạng thái của quần áo
nên điều chỉnh đèn tối đi một chút.
Còn cả âm nhạc cũng phải chỉnh nhỏ đi một chút.
Ngày nghỉ mà tôi đang làm gì thế này?
Ai bảo cô lên kế hoạch thành chương trình diễn cá nhân như vậy chứ?
Đèn trong buổi tập luyện này thôi cũng đã khiến người ta mệt muốn chết rồi.
Tôi biết là khả năng thực chiến của trưởng phòng Kang rất tốt.
Tốt nhất là cô đừng có làm mấy việc như vậy nữa.
Có thể làm đơn giản hơn chút không?
Không đúng.
Hay là đừng nên làm cái gì nữa, xin cô đấy.
Nghe nói Lee Hyun Ah phục chức rồi?
- Ừ. - Không khí vẫn ổn chứ?
Có gì mà không được sao?
Cũng đúng, thăng tiến trước cũng không phải là lỗi của cô.
Vốn dĩ tôi còn tưởng rằng lòng tự tôn lớn như vậy sẽ không phục chức chứ.
Hình như sắp tổ chức triển lãm.
Nghe nói là do người nổi tiếng mới nổi dạo gần đây làm.
Có tiền không?
Nếu có hãy mua lại đi.
Vị tác giả đó đang bị bệnh.
Thật là tàn nhẫn.
Tốt xấu gì đó cũng là tính mạng con người.
Chủ nghĩa tư bản vốn dĩ đã rất tàn nhẫn rồi.
Cô có bạn trai chưa?
Hãy cứ cầm lấy cái này đi.
Chắc chắn sẽ có ích đấy.
Hình như nơi này không thích hợp để xin số điện thoại thì phải.
Nghe nói vận may có thể xuất hiện ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào.
Tôi rất tán thưởng sự bá đạo của anh.
Nhưng đối với tôi, đánh bạc theo tính quy luật như vậy tôi không hứng thú.
Ôi trời.
Alô, tôi là Lee Hyun Ah đây.
Gì thế này?
Xin lỗi.
Được, đề án tiếp theo
được lựa chọn là đề án một ngày làm giáo viên.
Những ai vẫn chưa tham gia?
À, tôi?
Tháng này có vẻ tôi rất khó có thể dành ra được thời gian.
Đúng thế, là các bà mẹ bỉm sữa đi làm, đúng không?
Vậy thì mẹ Jin Young có thể đến được không?
Vâng, được ạ.
Còn nữa, người phụ trách có kỳ nghỉ lần này,
chuyện này cũng cần phải cùng nhau gánh vác.
- Thế chúng ta nên... - Chúng ta nên làm thế nào?
Có chuyện gì vậy?
Hai đứa nhỏ đánh nhau xong thì khóc lóc không ngừng.
Để Young Jun nghe máy đi.
Được rồi.
Này, Young Jun. Mẹ này.
Con nghe điện thoại của mẹ đi.
Mẹ ơi!
Lee Young Joon, nín đi.
Nếu như con còn khóc, mẹ sẽ bảo bố làm món bánh gạo cay cho con ăn đó.
Con nói cả với Seo Joon đi.
Nếu mà bọn mình còn khóc thì bố sẽ làm bánh gạo cay cho ăn đó.
Ừ, đưa đây cho bố.
Em nói gì mà bọn trẻ dừng lại ngay thế?
Chuyện này mà anh cũng không thể tự mình giải quyết được sao?
Lúc nào thì em về thế?
Anh bắt đầu thấy sợ hai đứa rồi đó.
Còn nữa, sao họp phụ huynh gì mà muộn thế?
Chuẩn bị về rồi.
Em biết rồi.
Vậy để thưởng cho việc bọn con không khóc nữa
bố sẽ làm món bánh gạo cay cho hai đứa.
Sao nữa?
Quản lý, xin lỗi. Tôi tưởng là điện thoại ở nhà gọi đến.
Gì cơ?
Alô!
Gì cơ ạ?
VỊ KHÁCH VIP TẬP 01: CẢ THẾ GIỚI MỚI
Hãy nói rõ tình hình một cách đơn giản.
Khách hàng Hwang In Ok vào lúc 6 giờ tối nay,
NDRX hiệu số No.4
muốn có được đôi giày cao gót này.
Hwang In Ok?
Lẽ nào chính là Hwang In Ok đó sao? Hiện giờ cô ấy đang...
Thời gian nhập kho nội địa là ngày mai,
bây giờ trong nước vẫn chưa có hàng.
Vậy nên hiện đang cấp bách kiểm tra các kho hàng ở nước ngoài.
Quản lý Lee và cô Mi Na nhanh chóng xác nhận kho hàng nước ngoài đi.
Vì để tránh trường hợp kho không có hàng đi,
- trưởng phòng Na đảm bảo có mẫu tương tự. - Vâng.
Tung tích của khách VIP cũng do trưởng phòng Na chịu trách nhiệm.
Chuyện đó vẫn nên do người nhận điện thoại là tôi làm.
Liên hệ một lần sẽ do tôi thực hiện.
Sau này những việc truy tìm hàng hóa sẽ do trưởng phòng Na quyết định.
Chỉ có người có chức vụ cao mới chịu trách nhiệm được.
Như vậy mới tăng thêm được ấn tượng về sự quan tâm với người khác.
Vâng.
Sang Woo, cậu hãy liên lạc với bên Thuế vụ, chuẩn bị các giấy tờ cần có đi.
Hôm nay là ngày nghỉ làm thế nào để liên lạc được với bộ phận Thuế vụ?
Để tôi chuẩn bị cùng với cậu ấy ạ.
Đây là khách VIP của Chủ tịch.
Nhờ mọi người đừng để xảy ra sai sót.
- Vâng. - Vâng.
Cậu Sang Woo.
Trong công việc của chúng ta ngoại trừ thời gian làm việc
phải thường xuyên liên hệ với người ta.
Vì thế nên mỗi một bộ phận đều có người liên lạc được chỉ định.
Vâng.
Nhưng mà trưởng phòng...
Cái người Hwang In Ok này
chính là phu nhân Chủ tịch đầy quyết đoán ở trên bản tin đó sao?
Đây lẽ nào là để gửi tới...
Phu nhân của nhà hào môn quả nhiên là khác.
Yêu cầu của quý khách Hwang In Ok
chính là nhận được thứ đồ mà cô ấy muốn trong thời gian chỉ định.
Thỏa mãn yêu cầu của khách hàng VIP là những điều mà chúng ta nên làm.
Vâng.
Không tin được...
Vậy trước hết cứ chuẩn bị những đội dự bị này trước đi.
- Trưởng phòng Na, đích thân cô đem qua đi. - Vâng, tôi biết rồi.
Ở nước ngoài vẫn chưa có tin tức gì sao?
Vâng, vẫn đang tìm hàng ạ.
Bên phía Thuế thì sao?
Cái đó...
Đối phương hỏi cụ thể xem cần những tài liệu gì ạ.
Nhưng mà trước mắt tôi vẫn chưa nắm được, vì thế nên...
Vậy cậu cứ định đợi như vậy mãi à?
Không biết là cần có những tài liệu gì cậu có thể chủ động hỏi để xử lý.
- Tôi xin lỗi. - Để tôi xác nhận cho ạ.
Cô không phải bảo mẫu của cậu ấy.
Lúc nào cô cũng đi giúp cậu ấy thu dọn đống đổ nát sao?
Cô cũng có việc của mình cần phải xử lý.
Ma Sang Woo cũng nên học được cách xử lý công việc của mình.
Tôi xin lỗi.
Tôi sẽ đưa cho cậu ấy những thông tin cần thiết để tự cậu ấy xử lý.
Chúng tôi đang cố gắng ngăn chặn
những tin tức quá đáng của giới truyền thông.
Để được phóng thích cần có giấy chẩn đoán ngừng nhịp tim
và sự đồng ý của bác sĩ.
Tôi là trưởng phòng Na Jung Seon của công ty bách hóa Sung Un.
Bây giờ giới pháp luật không hy vọng bị cho rằng
bên phía cảnh sát phát hiện được những chất tương tự với thuốc phiện ở hiện trường.
Hơn nữa, vụ án này đang được dư luận chú ý.
Sợ rằng hôm nay không thể nào xin phóng thích được ạ.
Luật sư Park.
Vậy nên tôi mới trả nhiều tiền như vậy cho văn phòng luật sư của các người.
Nếu như tôi vẫn nhận được câu trả lời tương tự như vậy,
vậy tôi cần gì phải dùng nhiều tiền để thuê các cô?
Hả?
Đến 6 giờ ngày hôm nay, nếu như tôi vẫn còn ở đây
vậy cô không cần phải làm luật sư nữa, đi tìm công việc khác đi.
Vâng.
Luật sư Park.
Làm gì thế?
Đây là những đôi giày cao gót gần giống với mẫu mà phu nhân yêu cầu ạ.
Phòng thăm phạm nhân này không thể mang đồ dùng vào đây được
vì thế nên tôi đã nhờ các luật sư hỗ trợ.
Bộ sưu tập NDRX No. 4,
hiện tại trong nội địa Hàn Quốc vẫn chưa nhập được hàng,
chúng tôi đang đi tìm nguồn hàng ở nước ngoài.
Để đề phòng sản phẩm không thể tới được đúng thời hạn,
- chúng tôi đã tìm những đôi tương tự. - Tương tự sao?
Tương tự ở chỗ nào chứ?
Có con mắt như vậy mà cô làm việc được tới tận bây giờ, quả là không dễ dàng.
Vậy để tôi đổi những kiểu dáng giày cao gót khác...
Nếu như cần những mẫu giày cao gót khác tôi sẽ yêu cầu trực tiếp.
No comments yet. Be the first to leave one.