One Day

One Day

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

One Day WEBRip Netflix vi
ناشر mochioka

برچسب‌ها

webrip
web
BRip
تاریخ انتشار: 2024-03-31
تعداد دانلود: 108
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

NGÀY 15 THÁNG 7 NĂM 2006

NGÀY 15 THÁNG 7 NĂM 1988

Tạm biệt mọi người.

- Hết ba năm rồi. - Ba năm học cùng nhau.

- Các chàng trai. - Tớ với cậu ư?

- Chúng ta sẽ gặp lại nhau mà. - Thật sao?

Họ không đi đấy chứ?

- Ôm tập thể! - Ôm tập thể!

Hẹn gặp lại, các quý cô. Hẹn gặp lại!

- Ôm tập thể. - Ôi, ái chà, này!

- Tilly? - Callum!

Tilly, thôi nào. Đến lúc về nhà rồi.

- Đi nào. - Callum!

- Đau! - Im đi.

Này, chúng ta chưa từng gặp nhau.

- Thực ra là có. Vài lần rồi. - Vậy sao?

Cậu không mời mà xông đến tiệc sinh nhật của tớ, gọi tớ là Julie,

- và đổ rượu vang đỏ lên áo tớ. - Ối.

- Tớ xin lỗi về chuyện đó. - Không, không sao.

- Cậu vui mà. - Vậy sao?

Không, không hề.

- Này, nếu cậu không phải Julie, thì… - Tớ là Emma.

- Emma. - Emma Morley.

Emma Morley.

Để tớ đưa cậu về.

- Đây là nhà tớ. Suỵt! - Chào mừng về nhà.

Tranh luận thì được, nhưng ai cũng có thể nói…

Đôi khi cần phải hành động.

Để thay đổi thế giới. Tớ hoàn toàn đồng ý.

Vậy, cậu sẽ làm gì lúc, 40 tuổi chẳng hạn?

Bốn mươi hả? Nổi tiếng được không?

- Giàu nứt đố đổ vách? - Ghê thật. Đúng là dân thượng lưu.

- Cậu đi đâu thế? - Tớ đi đánh răng.

Rượu, thuốc lá và…

- Tớ không phiền đâu. - Tớ thì có.

Nghe này, sẽ nhanh thôi.

Đừng tự xử lúc tớ không ở đây đấy.

Gì chứ?

Được rồi, tập trung nào.

Tập trung nào.

Đừng làm hỏng việc!

Ồ, cậu đi à?

Trời sắp sáng rồi nên tớ nghĩ mình nên…

Nếu muốn thì cậu cứ đi đi.

- Tớ nghĩ chắc cậu muốn ngủ một chút. - Tớ cũng nên đi ngủ thôi.

- Tớ không phải đi. - Không, đi đi. Có gì đâu.

- Cứ lẻn đi. - Tớ không lẻn đi.

Nhảy cửa sổ ra cũng được.

- Nhắc nhẹ đây là tầng năm đấy. - Nghe này, tớ sẽ ở lại. Được chứ?

Tớ sẽ ở lại.

Nào.

Xin lỗi, tớ không giỏi việc này.

Chỉ là cứ khi nào ngủ với ai đó, tớ sẽ cười ngặt nghẽo hoặc khóc sướt mướt,

giá mà cân bằng ở giữa được thì tốt.

Nghe này, không sao đâu.

Không sao. Mình làm bạn cũng được.

Được rồi.

Bạn bè.

Mà cậu biết hôm nay là Ngày Thánh Swithin chứ hả?

- Gì cơ? - À, hôm nay.

- Ngày Thánh Swithin, ngày 15 tháng 7. - Sao cậu biết?

Ông ấy được chôn cất ở Nhà thờ Winchester,

nơi tớ đi học mà.

- Ái chà chà. - Ái chà chà.

Có một bài thơ thế này.

"Nếu mưa rơi vào ngày Thánh Swithin…

Thứ gì đó, gì gì đó sẽ còn đọng lại."

- Dexter, bài thơ hay quá. - Im đi.

Đi ngủ thôi.

- Nhưng Dex này. - Sao thế, Em?

Nếu trời không mưa…

cậu có muốn làm gì không?

Tớ với cậu cùng làm ấy?

- Ổn chứ? - Nhấc lên.

Được rồi, tớ nhấc đây.

- Cậu không thuê người chuyển đồ được à? - Không.

NGÀY 15 THÁNG 7 NĂM 1989

- Tớ trả tiền cho. - Rồi, nhấc cao ở phía cậu đi.

Rõ là cả đời cậu chưa từng lao động.

Nghiêm túc đấy, Em. Bốn tiếng nữa tớ phải lên máy bay rồi.

Ừ, thì càng có thêm lý do cậu nên khuân vác.

Chúa ơi.

- Này, tớ đang giúp cậu đấy. - Và tớ rất biết ơn. Đừng than vãn nữa.

Cái giường này có khối chuyện để kể đó.

Ừ, truyện ngắn. Truyện kinh dị.

Chào mừng đến London. Nâng lên.

- Chắc tớ sẽ rất vui khi ở đây. - Mùi gì vậy?

Hành tây.

- Hành tây và sự thất vọng. - Phải.

Không, không tệ thế đâu.

Chẳng có gì mà một lớp sơn và đầu đạn hạt nhân không xử lý được.

Tớ có máy đánh chữ. Tớ có sách. Tớ đang ở London.

Chắc tớ sẽ ổn thôi. Có khi còn đâu vào đấy ấy chứ.

- Rồi có khi cậu sẽ hẹn hò. - Thôi đi, Dexter.

- Người tốt. Nhạy cảm, mặc áo khoác len. - Dexter.

- Đã bảo tớ không thích hẹn hò mà. - Kính giống nhau, đồng quan điểm.

Tớ mừng vì cậu sắp đi Ấn Độ.

Tốt, vì tớ đi đây. Tớ phải kịp chuyến bay.

- Sớm vậy à? - Ừ, tớ xin lỗi.

Thôi, đi tìm chính mình đi.

Cứ tiếp tục gửi thư cho tớ nhé.

- Viết dài vào. - Tớ sẽ gửi.

- Và chúc vui vẻ, Em. - Tất nhiên rồi.

Cậu biết là được mà.

Tớ có cảm giác vào ngày này năm sau, cậu sẽ càn quét khắp London đấy.

NGÀY 15 THÁNG 7 NĂM 1990

- Có gì khác… - Bánh tortilla là ngô hoặc lúa mì.

Nhưng tortilla ngô gập đôi và có nhân là taco,

còn tortilla bột mì đầy nhân là burrito.

Burrito chiên giòn là chimichanga.

Tortilla nướng là tostada. Còn cuộn lại là enchilada.

Cô nhắc lại được không?

- Xin chào. Tôi là Ian. Ian Whitehead. - Nhân viên mới.

Chào mừng đến nghĩa địa của tham vọng.

- Nhà bếp. - Chào anh bạn.

Những gì mấy anh này không thể làm với lò vi sóng

- và một nồi chiên ngập dầu. - Nhận lấy này!

Nhóm đồ ăn cơ bản miền Tây Nam nước Mỹ.

Phô mai trên gà, dưới sốt quả bơ,

trên đậu, dưới cơm, trên thịt bò.

Cảnh báo nhé, tránh xa tôm hùm.

Như trò cò quay Nga. Một trong sáu con sẽ giết anh.

- Nghề khác của anh là gì? - Xin lỗi, gì cơ?

Bồi bàn kiêm diễn viên, bồi bàn kiêm người mẫu, bồi bàn kiêm nhà văn?

- Tôi là diễn viên hài. - Đúng là cần diễn viên hài đấy.

Ai cũng thích cười. Tôi biết tôi từng thế.

Tôi mới vào nghề thôi. Đang tìm phong cách hài hước riêng.

Không hẳn là nói đùa, mà kiểu quan sát điều nhỏ nhặt để giễu nhại.

Tuyệt vời!

Lúc này tôi đang nghĩ đến sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ.

Khi đàn ông thấy cô gái họ thích, họ đều…

- Nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh cho nhân viên. - Ồ.

- Xin lỗi. Anh nói gì cơ? - Không.

Nếu cô quan tâm, tối nay tôi có buổi diễn tự do.

Ở Quán Laffs, đánh vần là L A F F S.

Không phải hẹn hò hay gì đâu.

Mà chắc cô có bạn trai rồi nhỉ?

Ian, tôi rất muốn đến, nhưng sau giờ làm,

tôi thích về nhà, ăn uống thoải mái và than khóc thôi.

Còn cô thì sao, Emma? Nghề khác của cô là gì? Cô thực sự làm gì?

Việc này đây. Đây là việc tôi làm.

Nhưng không phải là mãi mãi nhỉ?

Phòng tớ vẫn bốc mùi.

Tilly làm tớ phát điên. Căn hộ bừa như bãi rác.

Tớ cứ thấy phô mai có dấu răng và áo lót xám to đùng của ả ở bồn rửa.

Tớ chắc chắn đấy không phải thảm họa đâu.

London đã nuốt chửng tớ rồi.

Tớ tưởng tớ sẽ tạo ra khác biệt, nhưng chẳng ai biết tớ ở đây.

- Nghe này. Đâu có trái ngọt nào dễ hái. - Ai nói thế?

- Cậu chứ ai. - Tớ nói à? Khó chịu thật.

Tớ xin lỗi vì đã than thở. Tớ chỉ muốn nghe…

Việc dạy học thế nào?

- Paris thế nào? - Tốt lắm, Em.

Như ý, không chê gì được.

Đừng ngủ với học sinh của cậu. Việc đó thật vô đạo đức và dễ đoán.

Lời khuyên chí lý đấy, Em. Cảm ơn.

Nhưng tớ phải đi ăn trưa với mẹ đây.

À… Xin lỗi lần nữa, được không?

Tớ không có ý gọi bố cậu là phát xít đâu.

- Phát xít tư sản. - Xin lỗi, và…

Dexter này…

- Tớ sắp hết tiền rồi. Dex? - Em? Cậu nghe không?

Dex?

Tớ nhớ cậu.

- Muộn 45 phút. - Vâng, con bị chặn đường.

Tối qua con ở đâu?

Khiêu vũ ở trường ngoại ngữ.

- Vui không? - Không, đúng là địa ngục.

Kể mẹ nghe xem, ai viết thư cho con mà dài thế?

- Việc riêng của con mà. - Là cô gái đến chỗ con đấy hả?

Vâng. Emma và con là bạn tốt thôi.

Con cần nghỉ lễ bao nhiêu lâu?

- Con có nghỉ đâu. Con dạy tiếng Anh mà. - Dexter.

- Có phải Alain Delon kia không? - Gì cơ?

Ôi không. Đó là bố con.

- Đang cạy da chết đấy. - Thôi, mẹ ơi.

Mai đưa mẹ đi ăn trưa nhé?

Hai mẹ con thôi. Nơi nào đó yên tĩnh với khăn trải bàn trắng.

Mẹ muốn nói chuyện với con.

- Sao thế? Có chuyện gì ạ? - Không. Không có gì.

- Vậy sao ta cần nói chuyện? - Cần có lý do mới được à?

Hai mẹ con đây rồi, chẳng có phép tắc gì.

Anh nghĩ có lẽ em muốn cái này.

Cảm ơn, anh yêu.

Thế tối nay ăn gì nhỉ?

Trời ơi, làm ơn đừng ăn đồ Pháp.

NGÀY 15 THÁNG 7 NĂM 1991

Chàng Trai Vàng muốn gặp cô.

Có cô mới rồi kìa.

- Chúc ngủ ngon. - Chúc ngủ ngon.

- Ngủ ngon nhé. - Ngủ ngon.

- Chúc một ngày tốt lành. - Bọn tớ hôn thôi.

Cậu cố ngoạm cả đầu người ta vào miệng thì có.

Làm mọi người ăn mà chẳng nuốt nổi.

- Mà cô ấy thấy gì hay ở cậu nhỉ? - Cô ấy nói tớ phức tạp.

Cậu hư hỏng thì có.

Hôm nay tớ được đề bạt làm quản lý.

Họ nói muốn người không bỏ đi.

Được rồi, Em, nghe này.

Tớ nghĩ cậu nên lấy một chai tequila, bước ra khỏi cửa

More Vietnamese subtitles for One Day

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left