نخستین 200 خط.
Nana! Nana!
Có ai không, làm ơn!
Gia đình tôi vẫn còn bên trong!
Nana!
Nana!
Con gái tôi vẫn còn trong đó với mẹ vợ của tôi! Làm ơn!
Chúng tôi sẽ tìm cô bé.
Anh cần ở lại với gia đình anh.
Nana, làm ơn tỉnh dậy!
Nana!
... Ổn rồi. Ổn rồi.
Cháu ổn không?
Không sao đâu, chú ôm được cháu rồi.
Chú sẽ đưa cháu ra khỏi đây.
- Trả Nana cho cháu! - Không được, nó quá nguy hiểm. Coi nào.
Cháu phải cứu Nana!
- Giờ cháu không giúp gì được cho bà cháu đâu. - Thả cháu ra!
Tiến sĩ Lightman.
Này.
Bernie Madoff.
Đó là băn khoăn và ân hận.
- Báo điều này cho tờ Times, được chứ? - Okay.
Anh có tin nhắn của Wax ở Ủy ban chứng khoán, Kob ở Bộ tài chính
và FBI muốn sắp xếp buổi thuyết trình khác. Cũng như...
Không có suy thoái trong ngành kinh doanh nói dối đâu.
Chào buổi sáng.
Em nên đặt cái đó xuống.
Gì chứ, anh không còn thích phụ nữ đeo mặt nạ nữa à?
Không, bởi vì nó là thứ đặc biệt đấy.
Em có thể... có thể đặt nó xuống không?
Đừng để ý nhé.
Anh làm y như thế khi anh bối rối.
Hơi hiếm, nhưng cực kỳ thích thú.
Tại sao em ở đây?
Anh có đại loại là một món quà cho một buổi nói chuyện nhỏ.
Thật ra, anh nên đến bệnh viện để làm ăn.
Cởi mở lòng mình bên chiếc giường nhỏ và ăn sáng ở đâu đó.
- Ria Torres. - Zoe Landau.
- Chào. - Cô ta là trợ lý...
Trợ lý được ủy quyền.
Trâu già thích gặm cỏ non nhỉ.
Xin lỗi?
Người giám hộ anh ấy... họ luôn luôn trẻ trung.
Dễ dàng hơn cho anh ấy khi cố...
tạo dựng hình ảnh của mình.
Đó có phải là lý do em đến đây?
Em có một vụ. Cần anh giúp chút.
Em muốn thuê anh à?
Em đâu có muốn làm đám cưới lại với anh đâu.
Gì chứ, anh có rắc rối khi
khi làm việc cho vợ cũ của anh à?
Con gái tôi đang trên giường bệnh với vết phỏng cấp độ hai.
Mẹ vợ tôi chết rồi.
Căn nhà tôi tiêu rồi.
Trường hợp này là ưu tiên hàng đầu của tôi, anh Ambrose.
Thế thì tại sao mọi chuyện chưa kết thúc hả?
Tại sao thằng khốn đó không vào tù?
Cô biết hắn ta làm chuyện này mà.
Frank, con bé đang hỏi anh đấy.
Tôi muốn Garcia đứng sau song sắt nhà tù.
Anh ta nghĩ em biết ai là người phóng hỏa?
Em có một nhân chứng thấy Jack Garcia
chạy ra từ nhà Ambrose ngay sau khi ngọn lửa bùng phát.
Tay phóng viên đó hả?
Vâng.
Anh ta với Ambrose là bạn thời trung học,
nhưng bọn họ có một mối bất đồng.
Thế thì em có một nhân chứng
có thể thấy Jack Garcia tại hiện trường vụ án à?
Vấn đề là gì?
Nhân chứng có chút vấn đề về sự tin cậy.
Nhân chứng là ai?
Mẹ cháu để cháu ở bên ngoài.
Mẹ cháu trở vào trong
để tìm Maggie và Nana.
Đó là lúc cháu thấy ông Garcia.
Này, AJ, cháu đã từng nói dối ai chưa?
Ổn mà, con yêu.
Ổn thôi, tất cả chúng ta cùng nói chuyện.
Nhưng hôm nay, chú cần cháu nói cho chú sự thật.
Cháu đang nói thật đấy.
Cháu đã thấy chú Garcia kia.
Ông ta chạy ra từ hầm rượu.
Cháu biết câu chuyện "Thằng nhóc và con sói" không?
Thằng bé nói dối rằng có sói ở đó khi mà con sói không xuất hiện.
Thế là chẳng có ai giúp nó khi con sói thực sự xuất hiện .
Đúng đấy.
Nó đã nói dối.
Và con sói đã ăn thịt nó.
Nếu cháu không nói sự thật, con sói sẽ xuất hiện sau lưng và ăn thịt cháu.
Là chuyện gì thế? Chuyện...
- Cháu đã nhìn thấy ông Garcia phải không? - Cháu thấy ông ấy chạy đi.
- Giờ chú muốn cháu nói sự thật. - Cháu đang nói thật đấy.
Con sói sẽ đến ngay sau lưng kia kìa
- và nó sẽ ăn thịt cháu đấy. - Ông đang làm nó sợ đấy.
- Cháu đã thấy ông ta. - Chú cần cháu nói ra sự thật.
Ông ta đã giết Nana của cháu.
Ông để con trai tôi yên đi.
Okay.
Anh thường đối xử tốt với trẻ con chứ.
Chúng ta không muốn một người vô tội
sắp sửa phải bóc lịch 20 năm.
AJ không cho thấy có dấu hiệu lừa gạt,
vì thế anh đã gia tăng sự đe dọa lên một chút.
nhưng thằng bé vẫn không lo lắng.
Giờ thì thật sự anh nghĩ thằng bé nói thật.
Tốt. Đi nói chuyện với Jack Garcia.
Đến chỗ em hay chỗ anh?
Chỗ anh. Anh muốn Foster đánh giá AJ.
Ah, vâng, Gillian.
Gì thế?
Em có nói gì đâu.
Gì chứ?
Đi hỏi chuyện rồi buộc tội thôi, còn lấy cho anh ít thuốc nữa.
Xin gửi lời cám ơn đến anh bạn của tôi, trung tá David Kanuth,
Tôi biết thật khó khăn biết bao đối với những thương binh của chúng ta khi họ trở về nhà.
Tôi là Jack Garcia, và đây là những gì tôi biết
"Đây là những gì tôi biết."
Điều đó thực sự khiến anh nổi tiếng, đúng không?
Bán nỗi đau khổ của những người bạn cũ.
Đó là những gì anh làm.
Ông nói tôi đốt nhà của một người,
thế thì tôi có thể khai báo gì hả?
Không phải anh đang diễn một show lớn đấy chứ?
Ý tôi là, câu chuyện của một anh bạn cũ mất tất cả mọi thứ
có thể hỗ trợ anh một cách tử tế.
Anh không muốn thẩm vấn
người này đâu, tin tôi đi.
Dù vậy, khá hài hước khi anh không có một phương án khác.
Tôi đã nói với ông rồi, chúng tôi đã mất liên lạc với nhau.
Tôi không có vấn đề gì với Frank Ambrose cả.
Chưa bao giờ có.
Được rồi, một tay phóng viên xấu,
một kẻ xảo trá ngon lành.
Chẳng có cái nào tuyệt cả.
Khi hắn ta nói về Ambrose,
đây là những gì chúng ta nhận được.
Khinh bỉ.
Vâng, chính xác.
Tôi biết rõ cái này mà.
Tôi nghĩ chúng ta nên thăm dò
mối quan hệ giữa Ambrose
và Garcia... để xem chúng ta có thể tìm thấy gì.
Nghe vui nhỉ.
Cal?
Gì hả?
Zoe.
Gillian.
Tôi có thể nói chuyện với anh một chút được không?
Cô ấy đang gọi kìa.
Cal?
Không.
Không cái gì hả?
Anh biết là gì mà.
Chúng ta...chúng ta chưa bao giờ làm việc cho cô ta trước đây.
Giờ chúng ta chưa bắt đầu mà.
Vụ này thú vị đấy.
Không... có hàng đống vụ thú vị đấy.
Anh có nhớ những gì sau khi cô ấy bỏ đi không?
Anh mặc độc nhất một cái áo đến văn phòng mỗi ngày trong một tháng.
Tôi vẫn còn đó thôi.
Anh thấy cô ta nghiêng đầu đấy.
Cô ta đang tán tỉnh anh đấy.
Không, thật lố bịch.
- Cô ta làm điều này với anh mọi lúc. - Không.
Cô ta đang sống độc thân đấy Cal.
Không, không, thế cô ấy sống với Roger là vì cái gì hả?
Giờ thì là vì phần tốt nhất trong một năm phải không?
Cô ta vẫn sống với Roger à? Anh đã hỏi hả?
Tôi không biết, nghe này, tôi đang nhận xử lý vụ án.
Tôi sẽ ổn.
- Cal... - Tôi hoàn toàn kiểm soát được bản thân...
nhiều hơn là tôi có thể nói cho cô,
cô đang theo tôi vào phòng vệ sinh nam đấy.
Vệ sinh nữ đấy, Cal.
Phòng vệ sinh nữ đấy.
Tại sao anh không nói cho chúng tôi chuyện gì
thực sự xảy ra giữa anh và Frank Ambrose.
Tôi đã bảo ông rồi, chẳng có gì hết.
Chúng tôi không còn là bạn trong mấy năm rồi.
Tại sao thế?
Các vị ngày càng già và mọi thứ thay đổi theo.
Giờ thì, tôi, um...
Giờ giữa chúng tôi chẳng có gì liên can hết.
- Thế tại sao sau đó anh cảm thấy khinh bỉ anh ta? - Tôi chưa bao giờ nói rằng tôi không có.
Anh sắp phải đi học để nói dối tốt hơn đấy
nếu anh muốn một công việc thực sự trước camera.
Uhm, nghe này...
Frank đã gọi cho tôi cách đây khoảng sáu tháng.
Hắn vừa mới bị sa thải,
dường như tuyệt vọng, vì thế tôi đã hỏi hắn là tôi có thể làm được gì hay không.
Đó là một trong những sở thích của tôi đấy.
Ý tôi là, thật kỳ diệu khi không biết bao nhiêu lần người ta nói thế
mà người ta chẳng nghĩ gì hết, đúng không.
Vâng, hắn hỏi mượn tiền tôi
và tôi đã cho hắn mượn, được chứ?
Anh cho một gã mà anh không nói chuyện trong nhiều năm mượn tiền?
Vâng, chúng tôi đã sát cánh cùng nhau trong quá khứ mà.
Chuyện đó có chút ý nghĩa với tôi.
Dường như là không với hắn.
No comments yet. Be the first to leave one.