نخستین 200 خط.
Anh mới nghĩ ra một chuyện đùa khoa học, em muốn nghe không?
Được thôi.
Cần bao nhiêu Edison để vặn một bóng đèn?
Bao nhiêu?
Ai quan tâm chứ? Ông ta đã ăn cắp ý tưởng
và không xứng đáng có chuyện đùa của riêng mình.
Thật thế à?
Tất nhiên rồi, thế là em biết được chuyện đùa đó hay đấy.
Nó không chỉ giải trí, mà nó còn cung cấp thông tin.
Chào, xin lỗi đã ngắt lời.
Ừm, Barry,
cần bao nhiêu Edison để vặn một bóng đèn?
Mày có biết rằng Edison không thực sự phát minh ra bóng đèn không?
Mày muốn gì, Barry?
Tao chỉ muốn ghé qua để tặng cái này cho Amy thay lời cảm ơn thôi.
Cái này cho dịp gì vậy?
Ý tưởng của cô thực sự hữu ích với tôi.
Bài luận văn về lượng tử ánh sáng hình nón của tôi đã đăng trực tuyến rồi.
Phản hồi rất tốt.
Hay quá.
Tôi háo hức muốn đọc quá.
Ồ, không, tao cũng thế.
Tại sao lại là "chấm-biz" ư?
Bởi vì tao vừa nhạo báng mày* đấy.
Dù sao, cảm ơn cô lần nữa.
Còn Cooper, nỗ lực của mày không được đền đáp* đâu.
Từ lúc nào em lại đi giúp Barry Kripke thế hả?
Em đang nghĩ về một cách tiếp cận tế bào automata
để kết nối thần kinh,
và em nghĩ nó có một số ứng dụng thú vị
với lý thuyết dây. Đâu phải chuyện gì to tát.
Ồ, thế hả?
Cái lúc anh đang nghiên cứu lý thuyết dây và tắc tịt,
sao em lại không giúp anh?
Em giúp anh còn gì. Anh nói rằng nhà sinh học chỉ biết mỗi bài toán là
nếu có ba con ếch và một con nhảy đi,
thì còn lại hai con.
Buồn cười thật, nghe có vẻ giống anh đấy.
Nhưng thế không có nghĩa là
em nên đứng ở góc đường
phân phát bài toán của em cho bất kỳ thằng nào đi qua.
Sheldon, tất cả chúng ta đều nhà khoa học.
Em chỉ giúp đồng nghiệp thôi mà.
Anh nhỏ mọn quá đấy.
Anh nhỏ mọn á?
Em biết Barry và anh ganh đua rất chuyên nghiệp mà.
Em nghe nó nói rồi đấy. Nó bảo anh nỗ lực không thành công.
Nếu bọn anh mà là bạn, nó sẽ khuyên
anh mút cái gì đó hay ho hơn.
Sao em lại cười?
Em biết được gì à?
Phần 8 Tập 15: Cải tạo cửa hiệu truyện sách
Được rồi, má.
Gửi lời chào của con tới dì Gladys.
Vâng, con cũng yêu má.
Chào má.
Má anh ở Florida vui chứ?
Ừm, má thích lắm.
Cuối cùng cũng tìm được một nơi mà mọi người nói về chuyện
họ toát mồ hôi nhường nào.
Dù sao, má muốn chúng ta qua nhà
và xem Stuart thế nào bởi vì nó có lẽ sẽ "cô đơn."
Má chỉ tốt bụng thôi mà.
Anh con trai má mà, sao má không cử ai tới
để xem liệu anh có cô đơn không?
Bởi vì anh có vợ rồi.
Ừ, đôi lúc em làm việc muộn mà.
Em biết anh không thích có Stuart ở nhà,
nhưng hiệu sách sắp mở cửa trở lại,
em chắc anh ấy sẽ lại đứng vững trên đôi chân của mình thôi.
Thế thì tuyệt quá.
Anh rất mong chuyện giữa anh và má trở lại bình thường.
Từ "bình thường" có vẻ hơi nặng nề, nhưng mà chắc chắn rồi.
- Chào anh. - Xin chào.
Anh ổn chứ?
Nếu tôi mà ổn thì sẽ nói "Xin chào"
chứ không phải kiểu "Xin chào" xui xẻo vậy.
Có chuyện gì vậy?
Tôi đang giận Amy.
Cô ấy cũng để lại vết mồ hôi trên cái áo hở rốn ưa thích của anh à?
Không.
Cô ấy giúp Barry Kripke có được bước tiến trong lý thuyết dây.
Ồ, nghe tốt đấy.
Nó sẽ tốt ngoại trừ việc tôi đã bỏ nghiên cứu lý thuyết dây
vì tôi cho rằng nó đã tắc tịt.
Đúng thế, và sau đó cô ấy lại lén lút sau lưng tôi
đi giúp người khác chứng minh là tôi sai.
Đó là đối thủ của tôi, không hơn không kém.
Xin lỗi cô phải chứng kiến chuyện đó.
Xin lỗi tôi không có máy ảnh.
Sao cô ấy lại làm thế với tôi chứ?
Tôi chắc rằng cô ấy không cố ý làm anh giận đâu.
Bên cạnh đó, không phải chính anh là người nói
không có gì quan trọng hơn sự tiến bộ của khoa học sao?
Không, tôi nói là không có gì quan trọng hơn
việc tôi tạo nên tiến bộ khoa học.
Được rồi, nếu tôi hiểu đúng chuyện này,
và việc cô ấy làm chỉ là giúp một nhà khoa học khác,
thì tôi nghĩ anh nên bỏ qua chuyện này đi.
Giời ạ, "bỏ qua đi."
Tôi nghe câu đó chán lắm rồi.
Mỗi khi có gì khiến tôi khó chịu mọi người lại nói, "bỏ qua đi,"
cứ như thể là lỗi của tôi ấy,
và tôi thấy không ổn chút nào.
Tôi không biết phải nói sao với anh nữa.
Sao anh không nói chuyện với cô ấy đi?
Cô chỉ nghĩ được thế thôi à?
Đưa ra mấy lời khuyên phát nhàm như là "nói chuyện với cô ấy đi" và "bỏ qua đi"?
Trời ạ, Penny, đời toàn cho tôi quả chanh thôi.
Tôi nên làm gì đây?
Anh có thể ném nó đi chỗ khác.
Ồ, giờ thì cô sáng tạo rồi đấy.
Cảm ơn bọn mày một lần nữa đã giúp đỡ.
- Không thành vấn đề. - Rất hân hạnh mà.
Chỗ này trông thực sự tuyệt đấy.
Ừ, lẽ ra mày nên đốt nó từ mấy năm trước mới phải.
Tao đã nói mãi là không phải tao đốt rồi mà.
Bọn tao biết. Bởi vì đốt cái gì đó
để chiếm tiền bảo hiểm là "phạm tội."
Stuart, chỗ này đẹp quá.
Cảm ơn.
Mày thực sự làm tốt đấy.
Và cảm ơn mày đã chịu đựng tao
ở lại nhà má mày qua chuyện này.
Nếu không tao không thể làm được chuyện này.
Tao thông cảm điều đó, và tao mừng là mày có thể...
Đó là đồ nội thất của má tao à?
Ừ, cô ấy nói tao có thể dùng.
Trông không tuyệt sao?
Không tuyệt như ở trong hang nơi mà nó thuộc về.
Howie.
Sao mày không lấy sạch cả căn phòng đi?
Lấy luôn bức tranh chú hề làm bằng dây tao làm hồi lớp ba
và dải phân cách tao lấy ở lớp học bơi
vì nó đập vào mặt tao trên mặt nước.
Mày sao vậy thế?
Cô ấy nói là không sao mà.
Tao là con trai bà ấy, và tao thấy có sao.
Mấy cái thằng con trai... như mày tốn mười phút cho cái bức tranh thằng hề đấy.
Có lẽ ngày xưa tao nên đi học vẽ tranh trừu tượng như mày.
Rồi tao có thể mở một cửa hàng truyện tranh thảm hại
và ăn bám mẹ thằng nào đấy.
Sao ta không đi một chút để anh hạ hỏa nhỉ?
Tôi nghĩ đó là ý hay đấy.
Đưa nó ra khỏi cửa hiệu của tôi.
Cửa hiệu của mày á?!
Má tao cho mày tiền để mở cửa trở lại đấy.
Tao sẽ không đi đâu cả.
Ta đi lấy thức ăn cho bữa tiệc đi.
Cám ơn bọn mày.
Thông minh đấy. Trông chúng ta có vẻ hữu ích.
Thực chất chỉ là chúng ta thoát khỏi
tình huống khó xử thôi.
Kripke, cô biết không, trong số tất cả mọi người... Barry Kripke.
Tôi rất... Cô đang gấp như thể là con điên
để khiến tôi phải gấp hộ cô hả?!
Không.
Ôi, đưa đây cho tôi.
Tò mò chút thôi,
nếu tôi định bỏ qua,
thì tôi làm thế nào?
Tôi không biết... Cứ nghĩ đến việc khác đi.
Tôi nghĩ về thú ăn kiến có gai được không?
Được thôi.
Thú ăn kiến có gai...
không bao giờ làm việc với Barry Kripke sau lưng tôi.
Làm thế chả có ích gì cả.
Anh biết không, một số người thử cách hình dung.
Làm như thế nào?
Được rồi,
tưởng tượng vấn đề của anh là một chiếc bút.
Được rồi.
Giờ tưởng tượng anh đang cầm chiếc bút ấy.
Được rồi.
Giờ mở lòng bàn tay ra và bỏ nó đi.
Nhưng tôi chỉ vừa mới có chiếc bút này mà.
Nó có khắc tên tôi viết tắt đây này.
Xem đi.
Sheldon, đâu có khó đến thế.
Có lẽ có cách tốt hơn cô có thể dạy tôi đó.
Như thế nào?
Nếu như tôi kể với cô rằng vài tháng qua
Amy đã bí mật đưa ra các câu đố nho nhỏ
để so sánh trí thông minh của cô với tinh tinh trong phòng thí nghiệm của cô ấy thì sao?
Cái gì? Cô ấy đâu có hỏi tôi câu đố nào.
Cô chắc chứ?
Trời ạ, tớ không thể ghép cái kéo này lại.
Cậu làm được không?
Khỉ thật.
Có gì đó bay vào bắt tớ,
và tớ cần phân loại chỗ đồng xu này theo kích thước.
Cậu giúp tớ được không?
Penny?
Tớ thực sự muốn ăn quả chuối này,
nhưng nó bị kẹt trong hộp giải đố bằng tre này rồi.
Con khốn!
Được rồi, tuyệt đấy.
Giờ thì bỏ qua đi.
.:: Biên Dịch: Hieuzozo ::.
.:: Hiệu Chỉnh: Scarlet Phoenix, Hieuzozo ::.
No comments yet. Be the first to leave one.