نخستین 199 خط.
Nằm yên!
Làm gì thế?
Trần Hổ,
cậu luôn đối đầu với Sư Gia,
không ngờ cậu thật sự giết người.
Cậu không xứng làm cảnh sát.
Tôi không giết người.
Tôi bị oan.
Sao lại có mặt nạ của cậu bên cạnh thi thể?
Chắc chắn là có người vu oan giá họa,
cục trưởng.
Giết người trong phòng kín, ra vào không để lại dấu vết.
Ngoài cậu ra, còn ai có năng lực
làm được việc này nữa?
Giao vụ án cho tôi đi,
tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng.
Dẫn cậu ta xuống cho tôi.
Đứng dậy!
Đi!
Đi!
Nhìn kìa,
kia không phải Trần Hổ sao?
Đúng, chính là hắn.
Chúng ta không phải đều bị hắn tóm sao?
Sao hắn lại vào đây?
Nghe nói
hắn đã giết đại ca xã hội đen Sư Gia rồi.
Cởi đồ ra.
Cởi ra.
Không ngờ hắn cũng có ngày hôm nay.
Anh em của Sư Gia chắc chắn sẽ không tha cho hắn đâu.
Có kịch hay để xem rồi.
Anh Lý,
chúng ta phải nghĩ cách cứu anh ấy.
Cứu thế hả
cô Bạch?
Chỉ dựa vào hai chúng ta,
cướp ngục sao?
Chỉ cần tìm ra hung thủ thật sự giết Sư Gia
chẳng phải là có thể rửa sạch nghi ngờ cho Trần Hổ sao?
Phải, tôi cũng muốn tìm ra hung thủ thật sự đó.
Nhưng thám tử tài ba còn vào tù rồi,
tôi có thể làm gì chứ?
Quy tắc cũ,
chia ra hành động.
Anh đến hiện trường vụ án ở võ đường Okita điều tra,
tôi đến học viện Anh Đào tìm hiệu trưởng người Nhật đó.
Tránh ra.
[hiệu trưởng học viện Anh Đào ở khu tô giới Nhật Bản]
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
Sư Gia không phải do tôi giết.
Xuống dưới mà giải thích với Sư Gia.
Ngồi xuống!
Ngồi xuống!
Ngồi xuống!
Ngồi xuống!
Ngồi!
Phạm nhân biến mất trong phòng giam?
Ngày 7 tháng trước,
có một phạm nhân đã biến mất không dấu vết
vào đúng một ngày trước khi mãn hạn tù.
Tôi đã kiểm tra phòng giam,
không phát hiện vấn đề gì
nên lại cho một phạm nhân khác vào.
Kết quả...
Vậy phạm nhân ở phòng đối diện
không nhìn thấy gì sao?
Hắn tên là Lão K,
là một kẻ ngốc,
chưa bao giờ nói chuyện,
không hỏi được gì cả.
Vậy nên anh nhốt tôi vào phòng giam đó
là vì muốn tôi cũng biến mất?
Năm đó tôi tốt nghiệp với thành tích xuất sắc
từ trường Quân sự Munich ở Đức.
Vốn dĩ đầy nhiệt huyết,
muốn trở về báo đáp đất nước.
Tôi không thể thay đổi được gì cả.
Tôi ngưỡng mộ người như cậu, vẫn còn dũng khí
và dám hành động để cố gắng thay đổi thế giới này.
Nhưng tôi không thể trực tiếp thả cậu đi.
Hãy tìm ra bí mật về sự biến mất của phạm nhân.
Tôi chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi.
Trần Hổ.
Sao anh lại chạy sang đó?
Anh qua đó bằng cách nào, Trần Hổ?
Nói đi.
Lão K đâu?
Chính là đoạn này.
Tớ nói cậu nghe,
người đó chắc chắn có vấn đề về đầu óc.
Đúng vậy.
Các em.
Đây là
bạn học mới chuyển đến,
bạn Bạch Khả.
Hy vọng các em có thể hòa thuận với nhau.
Chào các bạn.
Em ngồi bên kia đi.
Các em học sinh,
chúng ta bắt đầu vào bài học.
Nội dung hôm nay chúng ta học là...
Chào cậu.
Tục ngữ.
Tôi là Takahashi Sakurako,
mong được giúp đỡ.
Chào cậu.
Dọn dẹp lớp học phiền phức thật đấy.
Đúng vậy, chúng ta tìm người khác làm đi.
Vậy tan học chúng ta đi chơi nhé.
Hà Tiểu Dao.
Chắc là mày biết
tao không thích mùi tanh của cá sông,
đúng không?
Tao đã nói không được mang thứ này
đến trường.
Ôi chao!
Đẹp thật đấy!
Đáng đời!
Đừng đi.
Hiệu trưởng là chú của cậu ta,
ở đây
không ai dám quản cậu ta đâu.
Ăn sạch chỗ này cho tao.
Bảo mày ăn đó, không nghe thấy sao?
Ăn đi.
Các người làm gì vậy?
Tiểu Dao,
cậu không sao chứ?
Thật quá đáng.
Các em làm gì vậy?
Mấy đứa Takahashi Sakurako bắt nạt người khác.
Chẳng lẽ chỉ vì hiệu trưởng là chú của cậu ấy
mà cậu ấy có thể tùy ý bắt nạt bạn học sao?
Em muốn gặp hiệu trưởng.
Có chuyện này sao?
Tiểu Dao,
nói đi chứ.
Em Bạch Khả,
em có thể đến học viện Anh Đào học,
tôi hy vọng em trân trọng cơ hội này.
Hãy học hỏi thêm về
những kiến thức văn hóa tiên tiến của Nhật Bản chúng tôi,
đừng ở đây xúi giục chia rẽ,
gây chuyện thị phi.
Nào,
ăn cơm thôi.
Tắm cho nó đi.
Tắm
thì sao có thể mặc quần áo chứ?
Lột đồ nó ra.
Được thôi.
Phòng ký túc xá nữ 205 này
năm ngoái có một nữ sinh
đã tự sát
ở đây đó.
Chết thảm lắm.
Nghe nói oán khí rất nặng,
mỗi tối đều quay về.
Bọn tao đều không dám ở đây.
Mấy ngày trước,
có một nữ sinh
ở đây một đêm,
rồi chết luôn.
Chúc mày may mắn.
Bạn Bạch Khả.
Xin lỗi,
là tớ làm liên lụy đến cậu, hại cậu thành ra thế này.
Xin lỗi.
Đi,
tớ đưa cậu ra ngoài.
Hà Tiểu Dao,
cái nhà ma này mày ở chưa đủ hả?
Vậy mày cũng ở trong đó đi.
Chậm thôi.
Không sao đâu,
đừng sợ.
Lại...
Lại đến rồi.
Hết cả hồn.
Xin lỗi nhé.
Ai vậy?
Có trộm!
Bắt lấy hắn!
Đứng lại!
Nhanh lên,
Trần Hổ biến mất rồi.
Mau tìm đi.
- Rõ. - Rõ.
Rõ.
Đợi... đợi tôi chút.
A lô, xin chào.
Cục cảnh sát đây,
ai vậy?
Vâng,
rõ!
Trần Hổ trốn rồi!
Trốn rồi?
No comments yet. Be the first to leave one.