نخستین 189 خط.
[họ chỉ ngồi chờ chúng ta chết vì lạnh cóng thôi.]
Đấy là ai vậy?
Này, không phải là đang theo dõi người khác đấy chứ?
Đây là nhà riêng đó.
Tôi không muốn ra tay nữa đâu nên mau biến đi!
Chờ một chút.
Jo Jung Hyun.
Xin chào anh cảnh sát.
Xin lỗi anh. Tôi chưa nói lời nào đã đến tìm anh thế này.
Không sao đâu, cô đừng bận tâm.
Cảm ơn anh.
Thời gian qua cô đã sống thế nào?
Tôi cũng không biết nói sao. Anh hỏi tôi như thế
làm tôi cũng không biết mình đã sống thế nào nữa.
Thật ra...
tôi đã gặp con người đấy.
Jo Kyung Ho.
Và tôi có thể chắc chắn
chuyện Jae Young bị bắt cóc rõ ràng là có liên quan đến anh ta.
Thế nên tôi đã liên tục đi tìm Jae Young.
Tôi muốn dùng hết tất cả mọi cách mình có thể làm.
Liệu anh có chắc
Jae Young đã thật sự chết rồi không?
Tôi không có bất cứ điều gì
để nói về chuyện đấy cả.
Tôi thì không nghĩ con bé đã chết.
Tôi đã gặp Jae Young rồi.
Tuy con bé che mặt đi nhưng tôi biết chắc chắn một chuyện
rằng Jae Young đã đứng ở đấy.
Cô Jo Jung Hyun bảo đã gặp Jae Young rồi sao?
Cô nói thật à?
Đó là một tòa nhà bỏ hoang ở trên núi.
Mặc dù khi tôi quay lại đấy tìm
- Tòa nhà trên núi? - thì tòa nhà đã bị phá dỡ,
và Jae Young cũng đã biến mất.
Chuyện xảy ra khi nào thế?
Cô có thể nhớ vị trí nơi đấy không?
Thì ra cô không muốn nói ra chuyện này.
Xin lỗi anh.
Bây giờ tôi đã quyết định sẽ tự mình đi tìm Jae Young.
Lẽ nào cô nghĩ nếu cảnh sát nhúng tay vào việc này
thì tính mạng của Jae Young có thể sẽ gặp nguy hiểm sao?
Lần này khi tôi gặp Jae Young,
tôi đã có suy nghĩ rằng
có thể việc Jae Young ở đấy cũng chính là sự lựa chọn của con bé.
Nếu thật sự là thế thì tôi muốn
tìm hiểu lý do đấy là gì
trong khi đi tìm Jae Young.
Tôi không biết là cô đang nói gì.
Lý do gì mà cô đến tận đây để nói với tôi chuyện này thế?
Trong lúc đi tìm Jae Young,
tôi đã nghĩ rằng có thể bản thân tôi sẽ xảy ra chuyện gì đấy.
Nếu thật sự là thế,
tôi muốn anh biết sự thật rằng
Jae Young vẫn còn sống.
Tôi đến đây
để nói với anh điều này.
Anh không cần ra tiễn tôi đâu.
Tôi sẽ đưa cô về tận nhà.
Anh không cần làm thế đâu.
Xin lỗi vì đã đến tìm anh đột ngột thế này.
Tôi...
Nếu phía cảnh sát có đi gặp hắn ta
để điều tra về vụ án này,
thì tôi mong anh sẽ tránh việc gặp mặt trực tiếp hắn ta.
Hắn ta là người nguy hiểm hơn anh nghĩ rất nhiều.
Cô đang nói đến Jo Kyung Ho sao?
Vâng. Tôi thật sự rất ghét cái tên đấy.
Nó vốn không phải tên của hắn,
nhưng sau khi bố qua đời
thì hắn lại đòi lấy cái tên đấy.
Và rồi hắn đã thật sự đổi tên.
Tôi thật sự rất ghét việc
gọi cái tên đấy.
Cô nói hắn đã đổi tên thành tên của bố mình sao?
Vâng.
Cái tên Jo Kyung Ho
là tên người bố đã qua đời của chúng tôi.
Đây là lần đầu tôi nghe thấy điều này.
Vì đây không phải chuyện mà người khác đặc biệt quan tâm đến mà.
Thế thì tôi xin phép đi đây.
Chắc là tôi sẽ gặp lại cô
vào ngày giỗ 49 ngày của Shi Jung và vợ của cậu ấy.
Hẹn gặp cô vào hôm đó.
- Giỗ 49 ngày sao ạ? - Vâng.
Lần trước cô bảo mình là bạn cấp ba của vợ Shi Jung,
cô Choi Kyung Joo.
Hóa ra cô không biết
chuyện của hai người họ.
Này, đứng lại chút đã!
Hình như cô ấy vì chúng ta nên mới bị té.
Cô có sao không ạ?
Xin lỗi.
- Thì đấy, sao cậu lại đẩy người khác thế? - Cô ơi!
Xin lỗi cô ạ.
Dạo này nghe bảo có người đi bắt chúng cháu
vì dán mấy tờ rơi này
nên chúng cháu phải dán nhanh rồi đi ngay.
Cậu nhìn đi, lời tớ nói đúng phải không?
Tờ rơi chúng ta dán lần trước
đã bị rách nát bét vì trời mưa nên rơi hết xuống đất rồi kìa.
Chúng tớ biết rồi. Cậu có biết cậu nói câu này lần thứ mấy rồi không?
Thế nên chúng cháu đã ép nhựa mấy cái tờ rơi này.
Chúng cháu làm tốt đúng không cô?
Lý do chúng cháu đã đổi hình
trên tờ rơi do cô làm,
thật ra là vì hôm đấy
nhìn Jae Young thật sự rất xinh ạ.
Cảm ơn mấy đứa. Jae Young của chúng ta xinh thật.
Đúng cô nhỉ?
Nhưng mấy đứa cũng phải che mặt mình đi mới đúng.
Cậu nhìn đi, mình nói đúng phải không?
Chúng cháu cũng biết điều này
nhưng lại không muốn làm thế.
Tại sao?
Nếu che mặt của chúng cháu trong tấm hình này
thì nhìn Jae Young có hơi cô độc một chút.
Vì thế chúng cháu đã không che mặt đi.
Vì tôi ra ngoài một chút rồi về nhà ngay.
Có chuyện gì gấp sao ạ?
Vâng, tôi đang nghe đây.
[Được rồi, bây giờ chỉ cần chọn thời gian nữa thôi.]
Mấy đứa ơi, nghỉ ở đây chút đi. Mấy đứa sẽ bị cảm mất.
Vâng ạ.
Đằng nào thì chúng cháu cũng dán tờ rơi ở kia rồi.
Nhưng mà tớ nghĩ không cần dán ở đấy đâu. Dù sao ở đây cũng đâu bị dính mưa.
Ừ ha. Đúng nhỉ, phí thật đấy.
Cậu mang gì đến vậy?
Tuyệt.
Nhìn gọn gàng quá.
Chỉ có nước dùng thôi.
Ấm thật đấy.
Cô ơi.
Cô uống cái này đi ạ.
Cái gì thế này?
Mấy người đấy thật là... Quá đáng quá rồi.
Cô ơi!
Khi các người tha thứ cho lỗi lầm của kẻ khác,
thì Đức cha
cũng sẽ tha thứ cho lỗi lầm của các người.
Quý vị, xin hãy giữ trật tự.
Là cô ấy.
- Là cô ấy phải không? - Là cô ấy.
Làm ơn im lặng.
Tôi sẽ tiếp tục.
Là cô ấy.
Không tha thứ cho lỗi của người khác sao?
Quý vị có biết đây là gì không?
Đây là một trong hàng chục hòn đá
ném vào làm vỡ cửa kính tiệm nhà chúng tôi.
Đối với mẹ tôi,
người đã sống trong sự ăn năn trong quãng đời còn lại của mình.
Đây là một trong những viên đá bắn xuyên qua cửa sổ.
Chuyện mẹ tôi đang phải đối mặt là sao chứ?
Quý vị cho rằng người nhà của kẻ sát nhân thì xứng đáng bị như vậy sao?
Quý vị cho rằng nỗi căm ghét
và nỗi hận thù của quý vị đối với Jae Young nhà tôi là chính đáng sao?
Cô Jo Jung Hyun! Tôi hiểu nỗi buồn phiền của cô.
Nhưng rốt cuộc tại sao cô phải đến đây để nói những lời này chứ?
Đúng vậy, thưa Linh mục.
Không phải ở khu này chỉ có mỗi nơi đây là có những hòn đá như vậy thôi.
Loại đá tròn này. Tôi chỉ thấy xuất hiện
ở bãi đỗ xe của nhà thờ này thôi.
Nhưng tôi thật lòng tin rằng
đây chỉ là chuyện tình cờ mà thôi.
Vậy nên tôi sẽ hỏi quý vị thế này.
Quý vị nghĩ mẹ tôi và Jae Young nhà tôi
vô tội phải không?
Quý vị đều đang cầu nguyện
cho Jae Young bình an trở về nhà phải không?
Nếu có thể mạo muội nói thay tiếng lòng những người ở đây,
thì tôi xin nói rằng cô Jo Jung Hyun đã nói đúng.
Thế nhưng phần lớn những người có mặt tại đây đều là những người cả đời sẽ phải ôm nỗi đau
vì chuyện do gia đình cô gây ra.
Thế nên cô đừng đẩy họ vào thế khó nữa.
Đừng biến
những người này thành tội đồ nữa.
Đừng bắt chúng tôi phải thêm căm ghét gia đình cô,
cũng chính là hàng xóm của chúng tôi.
Xin cô đấy!
Cô hãy rời khỏi khu phố này đi.
Đấy là con đường tốt cho tất cả chúng ta.
Không đâu.
Không đâu, thưa Linh mục. Linh mục nói sai rồi.
Đây đâu phải là lỗi của toàn bộ gia đình tôi.
Người bị nguyền rủa là Jo Kyung Ho và tôi.
Chỉ có hai chúng tôi mà thôi. Thế nên hãy tấn công tôi đây này!
Hãy cứ chửi bới,
nguyền rủa tôi đi.
No comments yet. Be the first to leave one.