نخستین 200 خط.
Tôi là Brisa Ramírez.
Tôi sống tại một căn nhà bị nguyền, nơi cố gắng hủy hoại tôi
và cả gia đình tôi.
ĐÂY LÀ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
Em biết ta đã hứa sẽ không nói
về nó lần nữa,
nhưng em nghĩ, là gia đình,
ta phải đối mặt với nỗi sợ.
Nó xảy ra vào năm 2004.
Có lẽ các con không nhớ nhiều vì các con còn rất nhỏ.
Con chỉ mới bốn hay năm tuổi.
Đó là trước khi mẹ li dị bố các con.
Đó là khoảng thời gian khó khăn
vì chúng ta không có nơi ở.
CON TRAI ÚT CỦA BRISA
Hồi đó,
chúng ta đến sống với bà ngoại và dì của các con một thời gian.
Thỉnh thoảng…
…ở khách sạn.
May thay, khi phiên tòa ly hôn kết thúc,
mẹ được bảo
sẽ giữ ngôi nhà mà cả hai đang tranh giành.
Chúng ta chuyển đến đó,
nghĩ rằng cuối cùng chúng ta đã được yên bình.
- Ai đến đó trước sẽ thắng. - Không!
Cẩn thận, các con.
- Đừng đụng vào nó. - Sao ạ?
Không đánh nhau nữa, cả hai kệ đều như nhau.
Mẹ thực sự hạnh phúc vì cuối cùng ta cũng có không gian riêng, nhà riêng.
Mẹ bắt đầu cải tạo nó, trang trí nó,
làm cho nó đẹp hơn.
Và một tuần sau khi
ta chuyển đến ngôi nhà,
thì việc đầu tiên thu hút sự chú ý của mẹ xảy ra,
và mẹ nghĩ, "thật kỳ lạ".
Mẹ đang treo rèm cửa
trên một cửa sổ phòng khách.
Mấy đứa!
Và khi mẹ đang
xoay cái gậy,
mẹ thấy đôi chân trần này.
Tắt đèn khi đi, và đóng cửa lại.
Mẹ đã bảo là đừng đi chân trần.
Ai đã dùng nhà tắm mà không tắt đèn thế?
Sao cơ ạ?
Mẹ nhớ các con quay lại nhìn mẹ trong ngạc nhiên,
và nói, "Bọn con không dùng nhà vệ sinh".
Mẹ cảm thấy điều đó rất lạ.
Mẹ đã sợ, phải.
Nhưng mẹ đã cố giảm thiểu rắc rối.
Rồi…
Đó là lần đầu mẹ nói, "Mẹ đã thấy gì trong phòng tắm?"
Thời gian trôi qua,
những thứ khác đã xảy ra.
Mẹ nhớ…
hai con đã để đồ chơi rải rác khắp nhà.
Vào ban đêm, khi các con ngủ, mẹ sẽ thu dọn đồ chơi.
Nhưng ngày hôm sau, mẹ nhận ra
đồ chơi xuất hiện trên ghế phòng khách,
xếp thành hàng ngang.
Mẹ nghĩ, "Có người đột nhập vào nhà".
"Chỉ có mình và bọn trẻ. Chuyện gì thế này?"
Tâm trí mẹ bắt đầu quay cuồng và mẹ lo
cho an toàn của các con, vì các con còn nhỏ,
mẹ có trách nhiệm với hai đứa.
Và mẹ bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Mẹ đã rất sợ cái ý nghĩ
rằng có người đột nhập vào nhà,
hoặc nó là một thứ gì đó…
siêu nhiên.
Mẹ ơi?
Điều kỳ lạ nhất là đồ chơi luôn xuất hiện trên ghế sofa cỡ trung.
Lúc đó mẹ tưởng các con thức dậy giữa đêm
và chơi đồ chơi của mình.
Mẹ hơi lo, vì mẹ tự nhủ,
"Thật nguy hiểm khi con rời khỏi phòng,
và đi thơ thẩn quanh nhà mà mẹ không nhận ra".
Đó là khi mẹ quyết định
đặt một hàng rào trong phòng các con.
Và một buổi chiều, vài ngày sau, Darío…
đã nói với em trước khi đi ngủ,
rằng thằng bé không muốn ngủ trong phòng đó.
Không chỉ một đêm, mà là nhiều đêm khác…
chuyện này xảy ra và…
Con nhớ anh trai và con luôn mất ngủ,
vì cả hai đều cảm thấy nó ở đó.
Anh con cứ nói
là có gì đó ở đằng sau cửa sổ.
Tuy nhiên, đó là một cảm giác,
cảm giác có sự hiện diện ở đó.
Con không biết đó có thể là gì,
nhưng đó là điều con cố gắng không nghĩ đến, vì sợ hãi.
ANH TRAI BRISA
Bọn con không muốn quay lại căn phòng đó,
vì cùng lí do, vì… nỗi sợ nó gây ra với bọn con.
Những điều chúng ta không hiểu,
những gì ngoài tầm hiểu biết của ta,
và những thiệt hại nghiêm trọng chúng gây ra.
Khi con của anh bị bệnh, anh sẽ đến gặp bác sĩ.
Khi con anh
cần giúp đỡ tâm lý, anh sẽ đến gặp bác sĩ tâm lý,
nhưng việc này thì sao?
Đây là câu hỏi lớn, em phải làm gì đây?
Ngày hôm sau,
em nhận ra bọn em hết ga, và bọn em đã đến nhà bà.
Bọn em quay lại nhà,
người hàng xóm ghé qua và nói,
"Tôi gõ cửa nhà cô nhưng cô không trả lời".
Xin chào?
Xin chào?
Xin chào?
Xin chào.
Và hàng xóm
nói cô ấy gõ cửa sổ, nhưng cậu bé không hề quay lại.
Khi cô ấy nói vậy…
em xác nhận rằng có gì đó đang xảy ra, bởi vì bọn em không ở đó.
Vì vậy,
sao cô ấy có thể thấy một đứa trẻ trong nhà?
Vài ngày trôi qua, vài tuần.
Em bắt đầu thấy nhiều thứ diễn ra
mà em không thể giải thích được.
Em nhớ rằng em đã nghĩ đến việc nâng cấp ngôi nhà,
người hàng xóm có một thợ hồ làm việc ở nhà cô ấy.
Khi đó,
Em hỏi cô ấy liệu anh ấy giúp được không,
và hàng xóm trả lời,
"Tôi thật sự không biết, vì cách cô nói chuyện với anh ấy hôm nọ".
"Cô nói rất nhiều điều tệ hại với anh ấy".
Em không biết cô ấy nói về chuyện gì.
Mẹ cháu đâu?
Tôi giúp gì được không?
Không. Xin lỗi cô.
Tôi nghĩ tôi nhìn nhầm.
Cút đi, đồ kinh tởm! Chết đi!
Em sỉ nhục anh ta và nói điều tệ hại
Em không nhớ đã làm thế với thợ hồ.
Mẹ thật sự không nhớ ạ?
Không.
Đó không phải bản chất của mẹ.
Con không nghi ngờ rằng
không khí hay tính chất của ngôi nhà đó
khiến mẹ cư xử khác đi.
Đó không phải bản chất của mẹ.
Con nhận ra rằng năng lượng trong ngôi nhà
khiến người ta trở nên khác đi, khá hung hãn.
Đừng đi chân trần!
Ra khỏi đây đi!
Con chưa bao giờ nói với mẹ điều này vì…
con không nghĩ nó quan trọng.
Nhưng…
Con nghĩ điều đó còn ảnh hưởng đến ước mơ của chúng ta.
Con đã có những cơn ác mộng,
con luôn liên kết chúng với mẹ,
con có thể ngủ rất ít.
Con không biết là do mẹ
hay bất kỳ ai khác…
ở đó, con không biết phải miêu tả thế nào.
nơi con…
con bị ép, bị thương.
Nó ảnh hưởng đến chúng ta.
Tất cả, con nghĩ vậy.
Thật khó để nghe điều đó.
Nhưng đó là một quá trình thấu hiểu.
Bắt đầu lại cuộc nói chuyện này
không dễ dàng gì,
nhưng nó giúp mẹ hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra.
Em tỉnh dậy và không ở trên giường.
Em đã rất bối rối.
Em ở sân sau
và em nghĩ, "Mình đang làm gì ngoài này?"
Đầu óc em quay cuồng điên loạn,
em không hiểu sao mình lại ở ngoài.
Em quyết định đi tắm để tỉnh táo lại hoàn toàn
và cố gắng tìm ra lời giải thích.
Em đã thấy trong gương rằng mình có
vài vết xước trên vai.
Em nói, "Cái gì đây?"
Em nghĩ, "Chuyện gì vậy?" Có gì đó làm đau em.
Em đã rất sợ khi tưởng tượng rằng nó có thể làm gì đó…
Nó có thể làm hại bọn trẻ.
Mấy đứa.
Mấy đứa. Dậy đi.
Đây.
- Mẹ! - Chúng ta phải đi.
Đó là khi em bắt đầu nghĩ có gì đó,
rằng ngôi nhà bị ma ám.
Em muốn đưa các con ra khỏi đó.
Nói thật, con đã…
để ý sự thay đổi lớn trong cách cư xử của mẹ
ngay khi ta rời khỏi căn nhà. Đó là điều con chưa từng thấy
vì con còn rất bé.
Nhưng giờ chúng ta đã quay lại chủ đề…
Con có thể thấy mối liên hệ.
Em đã nghĩ nhiều điều và đã rất sợ hãi.
Rồi cả nhà đến nhà bà.
Em bắt đầu làm việc trong cơ quan chính phủ
và đó là lúc em gặp anh.
Anh và em bắt đầu hẹn hò.
Mọi thứ đều tốt.
Chúng ta quyết định sống cùng nhau. Đó là khi…
No comments yet. Be the first to leave one.