نخستین 200 خط.
Đánh mạnh vào bên trái của đầu, gây ù tai tức thời.
Là điểm tấn công đầu tiên.
Thứ hai. Cổ họng. Nghẹn thanh quản Không thể kêu.
Thứ Ba. Ðấm từ xương sườn vào gan.
Thứ tư, và cũng là cuối cùng kéo chân trái, đấm vào xương bánh chè.
Dự đoán thời gian bị hạ: chính xác 90 giây.
Phục hồi hoàn toàn: không xác định
- Tôi thích cái mũ. - Tôi chỉ tiện tay vớt nó lên.
Anh có nhớ mang súng chứ?
Tôi biết là tôi đã quên thứ gì đó.
- Tôi nghĩ là tôi đã để nó trên bếp. - Anh đã làm vậy.
Tôi nghĩ vậy là đủ rồi.
Dù sao anh cũng là bác sĩ.
Rất mừng được gặp anh Wason
Thanh tra đâu?
Ông ấy đang chỉnh đốn đội hình.
Việc đó mất cả ngày.
Sherlock Holmes.
Và con chó trung thành của mình.
Nói cho ta nghe nào... tên bác sĩ
Là một người trong ngành y ngươi thích thú với công việc của ta chứ?
Để tôi cho ông biết tôi thích nó như thế nào.
Watson! Đừng!
Chút nữa thì.
Làm sao anh thấy nó?
Vì tôi đang tìm nó.
Lord Blackwood!
Mày có vẻ bất ngờ.
Có lẽ cô gái xứng đáng được quan tâm hơn là hắn.
Vậy à.
Tôi sẽ để nó ở đó nếu tôi là anh, chàng trai ạ.
Tốt lắm.
Đúng giờ quá ha, Lestrade.
Chúng ta có một người cần bác sĩ, và một người cần thòng lọng.
- Clarky? - Vâng.
Người phụ nữ này cần tới bệnh viện ngay lập tức.
- Đưa cô ấy ra sau xe ngựa. - Vâng thưa sếp.
Mang hắn ra khỏi đây.
Nếu mày không phiền.
Đưa hắn ra khỏi mắt tôi ngay.
Và anh nên đợi lệnh của tôi.
Nếu tôi đợi, hắn đã rời khỏi hiện trường
và cái ông theo đuổi chỉ còn là lời đồn.
Cạnh đó, cha mẹ của cô gái thuê tôi không phải Cảnh sát Scotland.
Bởi vì họ nghĩ ông cần giúp đỡ ... chứ không phải thôi.
- London sẽ an toàn rồi. - Thật chứ.
- Chúc mừng, Lestrade. - Hoan hô, thanh tra.
Một điếu chứ.
Các ông ...
Cười nào!
Cảnh sát SCOTLAND bắt một kẻ giết người
SHERLOCK HOLMES
156/80.
Tốt lắm.
Huyết áp của tôi tốt nhất sau nhiều năm cảm ơn anh.
Kể cho tôi điều này:
Nhà mới của anh, khi nào anh đi?
Tôi sẽ đi trong vòng 1 tuần.
Điện Cavendish.
Và cũng sẽ có nhiều phụ nữ.
Điều này, thật là, tuyệt vời.
Chắc vậy rồi. Chúa ơi!
- Đó là tiếng súng! - Không, không.
Đó là tiếng búa, phải không?
Đồng nghiệp của tôi, có thể ... đang gắn vài bức tranh lên tường.
Tôi sẽ kiểm tra.
- Đồng nghiệp của anh? - Phải
Anh ấy không chuyển nhà với anh, phải không?
Không, anh ấy không đi.
Bà Hudson ...
Tôi sẽ không vào đó một mình, không ai trong nhà này dám vào.
Cô không cần phải vào đó, đưa tôi tờ báo.
Tôi phải làm sao nếu anh đi đây bác sĩ?
Anh ấy sẽ phá hủy cả căn nhà.
Anh ấy chỉ cần một vụ khác, chỉ có thể thôi.
Làm ơn hứa chắc chắn.
Tôi ngửi thấy mùi thuốc súng. Không được như vậy! Trong nhà không được như vậy.
Cảm ơn ông, ngài Phillip
Có lẽ một cốc trà ...
Giờ này tuần sau.
Đi nào, thưa ngài. Dưới này im lặng hơn.
Bà. Hudson? Mang thứ gì đó để anh ấy vui lên.
Xin phép được vào kho vũ khí.
Chấp nhận.
Watson, tôi đang thực hiện việc phát minh một thiết bị giảm thanh súng.
Nó không hoạt động.
Tôi có thể xem nó không?
Anh biết đã 3 tháng kể từ vụ cuối?
Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, Watson Hãy nhẹ nhàng với tôi.
Tôi nghĩ đã đến lúc anh tìm một vụ khác.
Tôi không thể không từ chối.
Tâm trí tôi và công nghệ của chiến tranh không cho tôi thời gian để kiếm việc.
Càng sớm thì tốt hơn.
- Báo. - Cảm ơn anh.
Để xem. Anh có một bức thư.
NGÀY MAI, BLACKWOOD BỊ TREO CỔ.
Bà Ramsey, ở Queenspark.
Chồng của bà ấy biến mất.
Ông ấy ở Belgium, với cô hầu gái.
Bây giờ là tháng 11 à?
Phải, Holmes. Cái gì?
Công nương Rathford báo rằng...
vòng ngọc lục bảo của cô ấy biến mất
Đó là một vụ bảo hiểm.
Ông Rathford phụ nữ nhanh nhẹn.
Tôi thấy anh sẽ là bác sĩ kiểm định vụ treo cổ của Blackwood.
Vâng
Đó là vụ cuối cùng chúng ta làm cùng nhau
và tôi muốn xem nó tới cuối cùng.
Ông Louis ...
Tôi đang nghĩ tới một vụ khuấy động trí tò mò của tôi.
Vụ tò mò của bà Hudson
Người chủ vắng mặt của vương quốc trà.
Tôi đã tìm hiểu việc đến và đi của họ.
- Và họ dường như .. đầy sát khí. - Trà, ông. Holmes?
Nó có độc không, "nanny"?
Đã quá đủ bên trong ông rồi.
Đừng chạm vào. Mọi thứ đang ở đúng chỗ của nó.
Như thường lệ, "nanny".
Ông đã giết con chó ... lần nữa.
Lần này anh đã làm gì với Gladston?
Tôi chỉ đơn giản thử nghiệm một loại thuốc mê mới.
Nó quan tâm tới ...
Holmes
là bác sĩ của anh ...
nên vừa mới uống mất.
là bạn của anh ...
Anh đã ở trong phòng này 2 tuần. Tôi nhấn mạnh, anh phải ra ngoài.
Chẳng có gì thú vị với tôi ngoài đó cả.
- Vậy anh rãnh rỗi tối này? - Chắc vậy.
- Ăn tối chứ? - Tuyệt vời.
- Nhà hàng Royal? - Nhà hàng ưa thích của tôi.
Mary sẽ đến.
- Vậy là không công bằng. - Anh sẽ tới gặp cô ấy, Holmes
Anh đã cầu hôn chưa?
Chưa, tôi chưa chọn được chiếc nhẫn.
Vậy thì nó chưa chính thức.
Ảnh sẽ phải tới, dù anh có thích hay không.
Lúc 20:30, the Royal.
- Nhớ mặc vét. - Anh mặc vét đi.
Holmes!
Anh đến sớm.
Luôn là vậy.
Cô Mary Morsten.
Hân hạnh thưa cô.
Tôi thành thật không hiểu tại sao lâu đến với vậy mà chúng ta chưa gặp nhau.
Người hân hạnh là tôi mới đúng.
Tôi rất vui được gặp anh, anh Holmes.
Tôi đã nghe rất nhiều về anh.
Tôi có một chồng sách trinh thám ở nhà: Collins, Poe ...
Đúng vậy.
Thỉnh thoảng có vẽ đáng ngờ
khi tạo ra lượng lớn suy luận dựa trên ít thông tin như vậy.
Nó không đúng hoàn toàn, phải không?
Thực tế, những chi tiết nhỏ lại là những chi tiết quan trọng nhất.
- Lấy ví dụ là Watson ... - Tôi đang định vậy.
Cô thấy anh ấy đi bộ với một cây gậy African.
dấu một lưỡi dao sắt bên trong.
như là những cựu chiến binh trong chiến tranh ở Afghanistan.
nên tôi có thể xác định được anh ấy là lính được tặng huy chương.
Khỏe mạnh, dũng cảm sinh ra để làm người phiêu lưu.
và ngăn nắp, như những người lính khác.
Bây giờ, kiểm tra túi của anh ấy.
Vé cá độ một trận quyền anh.
Giờ, tôi có thể xác định nó là một ván cá cược nhỏ.
Tôi sẽ để mắt đến của hồi môn, nếu tôi là cô.
- Những ngày đó là quá khứ rồi. - Nó chỉ ngay sau lưng thôi.
Nó làm chúng tôi phải đi thuê nhà, nhiều hơn một lần.
Với sự kính trọng, anh Holmes. Anh hiểu John rất rõ.
Vậy mới một người hoàn toàn xa lạ thì sao?
Anh có thể nói gì về tôi?
- Cô? - Tôi không nghĩ việc này ...
- Tôi không hiểu nếu ... - Tôi không đồng ý.
- Có lẽ lúc khác. - Tôi muốn vậy.
- Cô muốn vậy? - Anh nhớ chuyện chúng ta đã nói tới chứ.
Quý cô muốn vậy
- Cô là một cô giáo. - Làm tốt lắm.
Phải, làm tốt lắm. chúng tôi ... bồi bàn!
Học sinh của cô ... là một cậu nhóc 8 tuổi.
Thật sực Charlie chỉ 7 tuổi.
Có vẻ cậu nhóc cao hơn so với tuổi hôm nay đã làm vấy bẩn cô.
- Trên mặt em có vết gì à? - Chẳng có gì với mặt của em cả.
Có hai giọt mực trên tai cô.
Mực xanh của Ấn Độ hầu như rất khó rữa.
Dù sao đi nữa, hành động đó là của một cậu nhóc nghịch ngợm.,
tôi nghĩ đó là thói quen.
và người mà cô làm việc cho, cũng là người mà cô mượn sợ dây chuyền.
Ngọc trai, kim cương, ruby từ phương Đông
Một nụ hoa của quý tộc.
Nhưng cô không quen đeo trang sức, và lộ ra một vài thứ ...
- Holmes! - Cô đã đính hôn.
Chiếc nhẫn không có, nhưng phần da trắng tại nơi mà chiếc nhẫn đã cho thấy điều đó.
cô một vài lần ra nước ngoài.
và khi được biết giá trị nhỏ bé của nó
cô đã chia tay và cô trở lại nước Anh để tìm một người tốt hơn.
Có lẽ là bác sĩ.
Anh đúng mọi thứ, anh Holmes ạ, ngoại trừ một thứ.
Tôi không bỏ anh ấy.
Anh ấy đã chết.
Tốt thôi, anh bạn già.
No comments yet. Be the first to leave one.