نخستین 200 خط.
CÔ NÀNG MẠNH MẼ GANG NAM SOON
Nam Soon hả con?
Mẹ?
Qua đây.
Qua đây nào.
Nam Soon à!
Nam Soon à.
Nam Soon à?
Mẹ.
Nam Soon.
Mẹ ơi…
Để con tự lau.
Đối với mẹ,
con bây giờ…
chỉ mới lên sáu tuổi thôi.
Mẹ ơi.
Ừ.
Mẹ là mẹ của con đây.
Con vẫn còn nhớ mẹ chứ?
Con không nhớ được,
nhưng con cảm nhận được.
Con cảm nhận được mẹ.
Mẹ đừng khóc.
Con đã lớn lên vô cùng khỏe mạnh mà.
Ký ức của mẹ về con đã dừng lại từ khi con năm tuổi,
nên thôi,
con cứ bắt đầu từ sáu tuổi đi.
Nhưng giờ con lớn quá rồi mà?
Răng con mọc đủ cả rồi, chân cũng to khủng khiếp.
Sao con nói tiếng Hàn giỏi vậy?
Con đã ráng học.
Bố mẹ ở bên Mông Cổ của con còn cho con tiền học nữa.
Mẹ thực sự rất biết ơn
những người đã nuôi nấng con.
Mình lập tức đưa họ qua Hàn Quốc đi.
Thôi ạ.
Bố mẹ con phải ở lại Mông Cổ.
Tầm này, chắc họ đang bận cạo lông cừu đó.
Không được.
Mẹ phải đền đáp ân nghĩa này.
Vậy thì…
Mẹ dựng một căn nhà lều cho bố mẹ con bên Mông Cổ được không?
Nhà lều?
Như lều trại ấy hả?
Vậy cứ để họ dùng căn nhà lều đó cho việc giải trí.
Mẹ sẽ xây cho họ hẳn một tòa nhà.
CHO THUÊ
Mẹ sẽ giúp họ thành chủ cho thuê nhà.
Hãy để họ an yên dưỡng già
bằng số tiền thuê nhà họ thu được.
"Cho thuê nhà"?
Con biết cái đó. Con thấy trên phim nhiều rồi.
Từ giờ về sau, mẹ sẽ dạy con
về chủ nghĩa tư bản của Hàn Quốc.
- "Chủ nghĩa tư bản"? - Tóm lại,
con nhớ địa chỉ nhà con chứ?
Nhà lều làm gì có địa chỉ ạ?
Con đã sống trong một căn nhà không có địa chỉ sao?
- Vâng. - Nhà không có địa chỉ?
Gang Bong Go, tên khốn kiếp!
"Gang Bong Go, tên khốn kiếp"?
Đừng, đừng học câu đó.
Đừng nghe mẹ chửi.
Lọt vào tai con hết rồi, giờ mẹ mới nói thì có ích gì?
Không sao đâu.
Con chửi giỏi lắm.
Con học cả đống từ phim ảnh.
"Mẹ mày, biến đi!"
Không được, con không được nói vậy.
Mấy câu chửi bậy mẹ vô tình học được từ bà ngoại
lỡ ngấm vào ruột gan mẹ luôn rồi.
Mẹ không muốn truyền chúng lại cho con đâu.
Con biết rồi. Con không học đâu.
Nói chung là,
mẹ sẽ đền đáp mọi ân nghĩa với những ai
đã giúp đỡ con suốt 20 năm qua,
nên con hãy ghi tên từng người một ra rồi đưa lại cho mẹ.
Lớp của Giáo sư Choi
từ năm ngoái đến năm nay vẫn giống hệt nhau.
Chẳng nỗ lực chút nào.
Đáng ngại thật đấy.
Cứ đà này, khéo ông ấy sẽ bị đuổi sau đợt đánh giá.
- Lo quá. - Người quen của anh à?
Làm gì có chuyện đó.
Tưởng là chuyên gia kinh tế vĩ mô, nên anh vào học ké,
phí thời gian thật chứ.
Cứ tiếp cận theo kiểu kinh tế vi mô như vậy,
còn lâu ông ấy mới hiểu được kinh tế vĩ mô.
Đúng đấy.
Anh mới là chuyên gia kinh qua đủ mọi hoạt động kinh tế thực tiễn.
Ông giáo sư kia thì biết gì?
Đó chính là vấn đề.
Chỉ ngồi bàn giấy rồi nghiên cứu thì…
Em đói à?
Hôm nay anh thèm đồ cay quá.
Hay là hôm nay chúng ta chơi lớn, trả tiền mua cơm ăn đi nhỉ?
Cơm trộn bán ở căng-tin này
dùng trứng có cồ lớn lắm.
Thôi, chúng ta cứ về phường Haengdang đi.
Anh cứ lãng phí tiền bạc như vậy là thành ăn xin thật đấy.
Sao em nặng lời thế?
- Ý em không phải vậy… - Chúng tôi xin thông báo.
Thưa các cư dân Tòa Tháp Đỉnh Của Chóp ở Metro Trump Square sông Hán,
- anh Ji Hyun Soo và cô giáo No, - Em đó.
- vui lòng tập hợp ở cổng sau trường. - Phải đi sao?
Xin được nhắc lại.
Tôi là mẹ của Gang Nam Soon.
- Vâng. - Chào cô.
Cơ mà chúng tôi đã làm gì sai sao?
Mỗi vali chứa 200 triệu won.
Tôi nghĩ hai vị nên xử lý những chuyện gấp trước.
Mua quần áo mới
và ăn uống cho tử tế.
Tối nay hai vị đến Khách sạn Geumju đi.
Đó là khách sạn của tôi,
nên cứ đến ở thoải mái.
Tối nay, tài xế Choi sẽ đến rước hai vị.
Chúng ta sẽ xử lý từng vấn đề một nhé, bắt đầu từ chỗ ở.
Nếu có vấn đề gì, hai vị cứ liên lạc trực tiếp với tôi.
Chỉ riêng việc hai người đã xuất hiện trong hành trình…
đưa Nam Soon trở về bên tôi…
cũng đủ khiến tôi mang ơn rồi.
Tóm lại,
hai vị nhớ gọi cho tôi nhé.
Điên thật rồi.
Hai trăm triệu won?
Tiền thật đó!
Hôm nay cơm trộn không đủ đô đâu anh.
Cả đồ cay cũng không nhằm nhò gì.
Giờ cứ giữ chắc tiền đã.
Rồi đi tìm tủ khóa ở ga tàu điện ngầm.
- Mau! - Tủ khóa?
Thôi, cứ bỏ đấy đi.
Ôi trời!
Trời đất ơi, cháu yêu của bà!
Ôi, cục cưng của bà.
Sao cháu có thể lớn lên xinh đẹp nhường này?
Cháu giống bà y như đúc, chứ chẳng giống mẹ gì hết.
Trời ơi, cháu xinh đẹp quá.
Ôi, cưng quá đi mất.
Phải rồi, Nam Soon à.
Nghe nói cháu gặp phải một đám cháy,
rồi còn cứu người ở đó nữa.
Bà nghe mẹ cháu kể rồi.
Coi mặt mũi cháu lấm lem kìa.
Phải đưa cháu đi tắm ngay thôi. Nhé? Đi nào.
À, khoan đã.
Thư ký Jung, cô đi mua ít quần áo mới cho Nam Soon thay nhé?
- Vâng, thưa bà. - Đi thôi.
Để bà kì lưng cho cháu.
Nó phản ứng với nước rồi tan ra.
Sau một thời gian nhất định,
nước bốc hơi hết, chỉ để lại bột trắng.
Thứ này đúng là quái vật.
Cái khẩu trang này rõ là…
Tôi xin phép.
Vâng, alô?
Tôi là Hwang Geum Ju.
À, vâng.
Cô đã gặp Nam Soon chưa ạ?
Rồi, nhờ ơn cậu cả.
Con bé đang ở cạnh tôi đây.
À, vậy thì tốt quá rồi.
Cảm ơn cậu nhiều.
Tôi đang giữ đồ đạc và vali của cô Gang Nam Soon.
Tôi sẽ qua nhà cậu để lấy những hành lý đó.
Để tôi mang qua cho.
Đừng.
Tôi đến lấy mới phải phép.
Tôi hiểu rồi.
Đây mà là ma túy à? Chắc chỉ là bụi vải thôi.
Đội trưởng, không được! Thứ này còn độc hơn fentanyl đó!
Anh mau súc miệng đi!
- Mau lên! - Sao chứ?
Hình như tôi lỡ nuốt luôn rồi.
Anh có phải trẻ con đâu.
Sao đội trưởng đội điều tra ma túy
lại tùy tiện thử hóa chất lạ chứ?
Tôi chỉ làm vậy vì nghĩ đó không thể nào là ma túy thôi.
Trẻ con còn chẳng táy máy bằng anh.
Nam…
Nam Soon à.
Hóa ra là vậy.
Thảo nào khi đó…
Thì ra là con.
Lúc đó…
ở tiệm chụp ảnh.
Bố?
Phải, bố đây.
Bố đây, Nam Soon.
Bố ơi, con xin lỗi.
Con đã lỡ buông tay bố, đúng không?
Không, không đâu.
Bố mới phải xin lỗi con.
Bố xin lỗi con lắm.
Chị ơi!
Nam In đấy.
Em trai sinh đôi của con.
Sinh đôi?
Bị mỡ lấp nên mới vậy thôi, chứ thằng bé nhìn giống con lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.