نخستین 200 خط.
Tôi xin trân trọng giới thiệu viện trưởng Viện nghiên cứu
một người bạn cũ,
Tiến sĩ Andreas Jacobsen.
Cảm ơn.
Cảm ơn. Cảm ơn, Tiến sĩ Pereira.
75 năm về trước, bà Nellie Edvardsen,
vượt qua mặc cảm tội lỗi của người chồng quá cố,
người đã cùng gia đình tàng trữ hơi cay trong Thế chiến I
tìm đến viện của chúng tôi
để sự tuyệt vời của khoa học có thể được dùng để giúp đỡ loài người.
Những năm 1950,
viện đã xác định bùng nổ dân số
là hiểm họa lâu dài nhất của nhân loại.
Nguyên nhân của tất cả những thảm họa ta thấy ngày nay,
những sự kiện khí hậu cực đoan,
và những tác động tiêu cực đến an ninh lương thực.
Trong số tất cả những biện pháp chúng tôi từng nghĩ đến nhiều năm nay,
có một giải pháp vô cùng tham vọng, vô cùng phi thường,
cuối cùng đã thành công.
Đến hôm nay, chúng tôi xin trân trọng công bố
chúng tôi hoàn toàn tin tưởng đây sẽ trở thành biện pháp duy nhất
có tính thiết thực, nhân văn và toàn diện
cho vấn đề nghiêm trọng của loài người.
Bây giờ, đồng nghiệp của tôi, Tiến sĩ Jorgen Asbjørnsen, sẽ công bố công trình của mình.
Ngài đã sẵn sàng chưa, Tiến sĩ?
Vâng, tôi sẵn sàng.
Mời quý vị ngồi xuống.
Mời ngồi xuống, thưa các quý ông quý bà.
Xin mời ngồi xuống, các quý vị.
Cảm ơn rất nhiều. Xin cảm ơn.
Cảm ơn, cảm ơn.
Thưa Tiến sĩ Pereira, những đồng nghiệp đáng kính
5 năm trước, khi đang phát triển công trình của các bậc tiền bối ở Viện nghiên cứu,
tôi và mọi người phát hiện ra một cách có thể khiến
tất cả các vật chất hữu cơ đều bị co lại ở mức độ tế bào
ở tỉ lệ xấp xỉ 2,744 tới 1.
Quá trình này biến một người đàn ông cao 1.8 mét
xuống còn 12.9 centimet.
Một số lượng lớn thực vật đã được đưa vào thử nghiệm
và ngoại trừ một số cá thể cá và giáp xác,
hoàn toàn không có tác dụng phụ nào được ghi nhận.
Xin bật máy chiếu.
sau khi phát minh đã được chứng nhận độ an toàn
36 tình nguyện viên, bao gồm vợ tôi Anne-Helene và tôi,
đã trở thành những người đầu tiên thử nghiệm quá trình thu nhỏ tế bào.
Trải nghiệm chỉ diễn ra trong phút chốc, không đau đớn,
chỉ có một chút khó chịu khi
răng và các bộ phận nhân tạo bị loại bỏ và thay thế.
Các đối tượng được sử dụng thuốc an thần
và sau khi nghỉ ngơi một lúc đã hoàn toàn tỉnh táo sau 1 đến 2 tiếng.
Sau khi hoàn thành, khu ở của chúng tôi, chỉ to khoảng 7 đến 11 mét,
được đặt trong một cái lồng có thể thẩm thấu không khí
được thiết kế để bảo vệ chúng tôi khỏi sự khắc nghiệt của
thời tiết, động vật và côn trùng.
Chúng tôi được sắp xếp sống với nhau một cách độc lập
trong cộng đồng người tí hon đầu tiên trên thế giới.
Tôi đang cầm trong tay
khối lượng rác thải không phân hủy của 36 người trong vòng 4 năm
Trong buổi họp chiều nay, chúng tôi
sẽ vạch ra kế hoạch cho quá trình biến đổi thế giới
từ lớn thành nhỏ trong vòng ba trăm năm.
Nhưng hiện tại,
tôi muốn quý vị gặp những người vô cùng đặc biệt này. Lại đây.
Hoan hô!
Và hãy nhìn đây, đây là cậu bé Ronni Nestrud,
em bé tí hon đầu tiên được sinh ra,
và em gái Ulrikke.
Jorgen Asbjørnsen của Viện Edvardsen
giờ chỉ cao 10 centimet và nặng 18 gam,
là minh chứng rõ nhất cho phát minh này.
Dữ dội thật, nhỉ? Quá mức.
Nói xem, Holly?
Gói hộ vào nhé. Cảm ơn.
- Con về rồi à? - Vâng.
Mẹ đói không?
Mẹ ăn từ tiếng trước rồi.
Mẹ không biết khi nào con mới về.
Mẹ biết là con sẽ mang đồ ăn về mà.
Con gọi và hỏi mẹ rồi còn gì. Thế mà mẹ vẫn ăn trước à?
Chỉ một ít gà rắc vừng thôi mà! Mẹ vẫn đói.
Mẹ biết gì chưa?
- Về thằng tí hon người Thụy Điển ấy à? - Na Uy.
Helen gọi bảo mẹ bật tivi.
Còn cái gì mà họ không thể nghĩ ra được nữa không?
Không thể tin nổi.
Chưa có gì chấn động đến thế từ khi con người lên mặt trăng!
Mẹ chả hiểu.
Tại sao con người lại muốn làm thế với chính mình chứ?
Họ có thể thu nhỏ con người
và bay đến sao Hỏa,
nhưng họ không thể chữa khỏi đau cơ xơ hóa?
Và cứ nhặng xị lên vì môi trường đi
làm như kiểu mai là tận thế rồi ấy
Mẹ thì đau đớn.
Không thở nổi! Không quan trọng gì à?
Rất nhiều người phải chịu đau đớn mà mẹ,
bằng cách này hay cách khác thôi.
...hay là đau râm ran?
- Giống đau râm ran hơn. - Râm ran, được rồi.
Chuyện thu nhỏ này chỉ là một cách trốn tránh vấn đề
mà đã đánh một đòn nặng lên nền kinh tế.
Chúng ta đã mất hàng triệu đô cho người tiêu dùng.
Nó đang phá hoại các công trình, ô tô,
nhà ở và tuyến phòng ngự của chúng ta.
Và rồi còn vấn đề chính trị thì sao?
Người Israel thu nhỏ người Palestin,
cũng như chế độ độc tài của châu Phi và nhóm đa đảng.
Ron này, trong các vấn đề lớn của xã hội,
có vấn đề nào đang trở nên nhức nhối từng ngày không? Hiển nhiên.
Nhưng với số lượng này tương lai của loài người vẫn còn là một ẩn số
Anh biết đấy, hắn nói cũng có ý đúng.
Có gia đình gần nhà tôi mới chuyển đi để thu nhỏ.
Giờ nhà của họ bị bỏ trống.
Nó cũng khiến giá trị của mọi người dần giảm xuống
và khi tôi cố gắng tiết kiệm.
Marlene nghĩ tôi nên thu nhỏ quách đi để giảm cân.
Chúng ta đều thế, anh bạn.
Này, Dee, đồ của tôi gói xong chưa vậy?
Em yêu, anh mang đồ ăn về này!
Em không đói.
Sao thế?
Em đang đau vỡ cả đầu ra đây này.
Hôm nay cửa hàng đông lắm,
và Carlo cứ cằn nhằn không dứt.
Em buồn nôn quá.
Để anh xoa bóp cổ cho.
Vâng, hộ em một chút.
Thư giãn đi nào, em yêu.
Cứ để anh chống đỡ mọi thứ.
Đây là một phòng khách vô cùng xinh đẹp
cùng một chiếc lò sưởi tuyệt vời.
Lại đây nào, chúng ta có
chỗ ăn rộng rãi trong phòng bếp.
Chỗ ăn rất thoải mái.
Và hai người sẽ phải ồ lên vì nhà bếp.
Ừ, mọi thứ đều ổn cả. Anh chỉ nghĩ là
có lẽ chúng ta nên xem xét lại chỗ ở Benson.
Nhanh lên, cứ thử xem hết cả căn nhà nào.
Ở đây rất tuyệt nhé.
Lò nướng đôi, sáu cái bếp ga,
và cái này hay lắm nhà kho ở ngay đây
quầy bếp bằng đá
- Chào, Sean. - Chào, Paul. Dạo này thế nào rồi?
Ổn.
- Anh trông có béo không? - Không, đẹp trai lắm.
Gây mê?
Vợ tôi nói tôi có thể khiến người ta ngủ rũ ra.
Tôi khá bất ngờ khi anh còn thức đó.
Anh ý đùa thế đến hai lần một tuần.
- Chuyên ngành của anh là gì, Paul? - Trị liệu nghề nghiệp.
- Ừ. - Kiểu định hướng nghề?
Không, giống trị liệu vật lý thôi
nhưng tập trung vào tai nạn và phục hồi chức năng
áp lực nghề, đau lưng kiểu kiểu đấy.
Thường là vấn đề về vai.
Tôi làm tại nhà ở Omaha Steaks.
Anh ấy xử lý giấy tờ nhiều lắm.
À, phải, tôi cũng bị đau cổ tay
- bị lâu lắm rồi. - Ôi tôi thì thấy
thuốc thang thời điểm này chỉ để trốn tránh trách nhiệm cả thôi.
Paul này, có phải anh từng học nửa khóa ở Lincoln?
Anh nhớ lâu thật. Tôi có học hai năm.
Sau đó mẹ tôi trở bệnh nặng,
nên tôi chuyển về Ohama chăm sóc mẹ.
Thực ra tôi muốn làm bác sĩ phẫu thuật.
Biết đâu đấy chúng ta lại làm việc cùng nhau.
Anh có thể trở thành bác sĩ gây mê cho tôi!
- Được không? - Được chứ.
Ôi lạy Chúa. Không thể nào.
Dave?
Là Dave! Dave Johnson!
Và Carol!
Anh đã nghe chuyện hắn sẽ đến. Nhưng không biết là thế này!
Anh chưa giờ nghĩ đến chuyện hắn sẽ biến thành người tí hon.
- Chào mọi người. - Chào.
- Xin lỗi vì đường đột. - Không đâu.
Chào, Andy?
Cho Carol xin một ly...
Gin và tonic.
Một gin và tonic.
Chanh nữa.
À, thực ra,
chúng tôi không định đến, không hề,
nhưng sau đó, chúng tôi lại nhận được rất nhiều email.
Cộng với em gái tôi phải cắt bỏ khối u.
Cô ấy vẫn ổn, cảm ơn Chúa nhưng tôi vẫn muốn đến thăm cổ.
Vậy hai người đi kiểu gì?
Đi từ Mexico đến đây bằng cách nào?
Ôi, tuyệt lắm! Đúng vậy.
Máy bay giờ tiện với người tí hon lắm.
Chúng tôi đều được ngồi hạng thương gia.
Ở được vài năm ở Floria, thì bọn tôi chuyển tới Vegas.
Ừ, tôi nghĩ đó là lần cuối mình liên lạc với nhau.
Ừ. Thật ra sau đó mới thấy Vegas không phải
một sự lựa chọn tốt.
Sa đà vào mấy thói quen tệ hại. Lao thẳng xuống dốc luôn.
Tôi nói anh nghe, bất kỳ người phụ nữ nào khác sẽ xách dép chạy mất.
Nhưng Carol, ôi, cô ấy là một vị thánh. Cô ấy ở lại với tôi.
Nhưng tôi vẫn phải sửa chữa mọi thứ.
Tất cả mọi thứ ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.