نخستین 167 خط.
Mày chờ thêm một thời gian nữa nhé,
Ma-ha nhất định sẽ đến đây thôi.
Đưa anh.
Anh bảo là đưa điện thoại cho anh.
Bây giờ phải tịch thu rồi đó.
Em phải lên tinh thần đi,
bây giờ mới là trận chiến thực sự.
Vâng.
Hyuk.
Chúng ta cứ thể hiện những gì đã chuẩn bị sẵn, tận hưởng sân khấu đi.
Vui vẻ cho thoả đi, trở về đi.
Như SHAX vậy.
Cũng như SHAX vậy.
- Chuẩn bị xong chưa? - SHAX!
[Nói gì thế hả? Sao lại không có ai ở chỗ dây cáp treo thế?]
[- Không thấy Eun-jo đâu cả! - Mau đi tìm xem!]
Có chuyện gì thế?
Cậu ra đây một lát đi.
- Sao thế? - Cậu ra đây, cậu đeo dây cáp treo đi!
Anh đang nói gì thế hả?
Eun-jo đâu?
Muốn kết thúc thế này sao?
Phải có SHAX thì mới có cậu và Eun-jo.
Mau qua đây!
Nếu bây giờ cậu không dẫn dắt sân khấu thì SHAX sẽ xong luôn đó.
Eun-jo là vấn đề sau.
Không cần phải nghĩ gì khác cả,
bây giờ chỉ nghĩ đến SHAX thôi.
Chào buổi sáng.
[Khoảng thời gian công bằng dành cho mọi người.]
[Khoảng thời gian mà có dùng tiết kiệm thế nào]
[Trong thời đại có cả triệu thực tập sinh idol]
[tôi đầu tư hết tất cả thời gian của mình vào trong đó.]
Tầm mắt.
Tầm mắt phải cố định.
Phải nhìn chằm chằm vào ống kính mãi cho đến lúc kết thúc,
đến lúc kết thúc cũng không được lơi lỏng.
Đã hiểu chưa?
- Vâng. - Vâng.
Được, vậy thì nghỉ ngơi năm phút nhé.
- Cảm ơn cô ạ. - Cảm ơn cô ạ.
Nóng quá.
Điều hoà yếu quá, yếu quá.
Cậu cho rằng ở đây là NOG sao?
Mở điều hoà đủ mạnh à?
Vậy cũng phải xem xem có nên tiết kiệm không chứ.
Chút tiền điện đó thì tốn bao nhiêu tiền chứ?
Chúng ta là tài sản của Music Holic cơ mà.
Tôi từng ở trong công ty quy mô lớn nên biết.
Tóm lại là cấp bậc, cấp bậc khác nhau đó.
Cậu thấy cấp bậc đó rất tốt phải không?
Đó đều là món nợ của cậu đấy.
Dù có nợ đến thế nào thì tôi cũng muốn đến công ty lớn.
Ryok là người theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo.
Đừng quấy rầy cậu ấy trong lúc luyện tập.
Eun-jo.
Trông vẻ ngoài dịu dàng nhưng trong lòng thì nhẫn tâm lắm.
Có gì không hiểu thì bàn bạc với Jae-woo đi.
Vị trí của cậu ấy trong SHAX là "người mẹ".
Do-jin là người ra nước ngoài về, sẽ không tung chiêu theo lẽ thường đâu.
Lúc viết nhạc, I-hyeon sẽ bỏ đói bản thân quá mức,
thế nên có ép cũng phải để cậu ấy ăn cơm.
Vâng.
Tuy Hyuk rất dễ thương, nhưng là một em út đáng sợ,
là người có thực quyền trong SHAX.
Bắt đầu từ bây giờ, cậu sẽ chăm cận kề cho họ,
- thế nên hãy tìm hiểu rõ ràng thật nhanh vào. - Vâng.
nhưng trình độ của công ty chúng ta
cũng coi như là phải cảm ơn đất trời rồi.
Cũng đúng.
Nơi này cũng đã coi như là khá được rồi.
Nghe nói phòng luyện tập của một số công ty quản lý
còn không có nắng chiếu vào.
Còn không có cả phòng luyện thanh.
Vậy nên, để cảm nhận tiếng vang
thì phải luyện hát trong nhà vệ sinh đó.
Dù có xảy ra chuyện gì
thì tôi cũng nhất định phải ra mắt ở Music Holic.
Tôi cũng vậy.
Tôi cũng vậy.
Ra mắt nào!
Còn chưa công bố nhóm ra mắt mà,
đừng có làm quá lên quá.
Ngày mai là công bố nhỉ?
Ôi, sợ quá.
Sẽ không lại rớt nữa chứ?
Lo gì chứ?
Hơn nữa, cậu nhảy rất giỏi mà.
Cậu nhất định sẽ qua thôi.
Người cần phải lo là mình.
Em cũng chắc chắn sẽ qua thôi.
Em cố gắng hơn bất kỳ ai mà.
Đừng lo.
Anh đúng là bạn của em.
Cảm ơn nhé Yu-jin.
Chúng ta nhất định sẽ thành công!
Cùng nhau.
Chỉ biết đắc chí thôi.
Có ai ở đây không liều sức luyện tập đâu?
Dù cậu có rớt thì cũng đừng đau lòng quá,
tiếp tục nỗ lực là được.
Hyun-ji, vẫn chưa lên tinh thần được à?
Đã tập bài nhảy lâu như vậy rồi mà vẫn chưa rõ ràng sao?
Em xin lỗi ạ.
Rõ ràng hôm qua mới đưa cho chúng ta mà.
Còn 14 ngày nữa là ra mắt.
Giám đốc phải dùng đến các mối quan hệ rộng như vậy
mới khiến các cô đi được đến giờ,
tiếp theo thì các cô phải làm tốt, giám đốc mới…
Giám đốc, giám đốc,
giám đốc chết tiệt.
Giám đốc đã làm gì cho chúng em sao?
Chị!
- Này! - Chị!
Này!
Cô 23 tuổi đúng không?
Vâng.
Đã luyện tập bao lâu rồi?
Bảy năm ạ.
Thời gian qua chắc là rất vất vả nhỉ?
Không phải chỉ còn mấy ngày nữa là ra mắt rồi sao, rốt cuộc tại sao lại…
Rốt cuộc là đang làm gì vậy?
Không phải,
rốt cuộc mấy thứ trên mặt này là gì vậy?
Như anh thấy đó, chúng em rất nghe lời công ty.
Nếu có gì ấm ức giữa các thành viên với nhau thì sẽ giải quyết ngay lập tức luôn.
Rốt cuộc là đánh nhau bằng cái gì? Giải quyết cái gì?
Là nhóm trưởng, tuy em đã ngăn cản,
nhưng quan niệm về văn hoá ăn uống của mọi người khác nhau quá nhiều.
Chấm rồi ăn, hay là đổ vào rồi ăn hả?
Xin lỗi vì cắt ngang lời anh,
nhưng vốn là phải đổ thịt chua ngọt vào trong nước tương rồi ăn mà.
Em chỉ muốn giữ gìn truyền thống ăn uống của đồ Trung thôi.
Vốn gì hả? Đồ chiên vốn ăn đã giòn rồi.
Cảm giác giòn tan mới là truyền thống chứ.
Phải không?
Không hiểu gì cả mà còn…
Em còn không ăn cả thịt chua ngọt đấy.
Chết tiệt, yên lặng nào, yên lặng, yên lặng.
Tuy rằng mỗi lần em ăn đều không giống nhau,
nhưng hôm nay em muốn ăn chấm.
Thịt chua ngọt? Hôm nay em muốn ăn burger.
Xin lỗi, tôi không nên hỏi cậu.
Em ăn sao cũng được, nhưng là đàn ông thì phải đổ vào rồi ăn chứ.
Làm rất tốt, rất tốt đấy.
Cảm ơn ạ.
Chấm rồi ăn hay là đổ vào rồi ăn,
chia bè phái như vậy nên mới thành ra thế này đúng không?
Không phải, có một kẻ hẹp hòi ở đây, em còn chưa nói xong thì anh ấy đã đổ vào rồi.
Ai đổ hả? Đã bảo là không phải là anh rồi mà.
Không phải anh thì còn ai vào đây nữa?
Là em đổ vào đó.
Cũng như bây giờ này, không thèm hỏi ý kiến của em.
Em vừa nổi giận là đổ hết vào luôn.
Mong rằng sau này mọi người cũng tôn trọng ý kiến của em,
vì chúng ta là một nhóm.
Được rồi, kết thúc việc sửa sang.
Hyuk là người có thực quyền trong nhóm chúng ta,
và trưởng phòng Ji cũng sắp đến rồi.
Tôi nói kính ngữ trước khi xảy ra chuyện lớn hơn nhé.
Các cậu mau đi thu dọn, tắm rửa rồi quay lại đây đi.
Mau lên.
Xuống tầng hầm là có nhà ăn mà mọi người đều ngưỡng mộ.
Đây là đang làm gì, làm gì hả?
Cảm thấy tiếc cả thời gian ăn cơm,
phải luyện tập.
Hôm nào cũng cãi nhau thế này à?
No comments yet. Be the first to leave one.