نخستین 168 خط.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2021 by ivy68 All right reserved
Ồ...
Cô có hài lòng với nó?
Nhiếp ảnh gia Haruma Suzuki kiểu gì nhỉ?
Ảnh là một trong những nhiếp ảnh gia nổi tiếng nhất trong bộ sưu tập của chúng tôi.
Tôi chắc ảnh sẽ sớm đến đây thôi.
Ảnh tới đây hàng ngày trong suốt triển lãm.
Ồ, tôi xin lỗi.
Vâng, đây là Gallery Sandor.
Thế em đã đến xem triển lãm của tôi.
Cảm ơn em.
Tôi là Suzuki.
Tôi có nên đổi máy ảnh?
Chỉ một chút... sang trái... thêm chút nữa theo hướng này... ừ.
Trên này này.
OK, lối này.
Đẹp rồi...
Tuyệt vời
Lộng lẫy
Tôi đã nhận được yêu cầu phỏng vấn từ "Mỹ thuật Nhiếp ảnh”, ta phải làm gì?
Tuyệt.
Tôi không giỏi phỏng vấn.
Xin lỗi
Ảnh thật ương.
"Mỹ thuật Nhiếp ảnh"
yêu cầu phỏng vấn nhưng ảnh chả chịu
Anh có định tiếp tục bộ này?
Có...
Ảnh của anh chạm vào tim tôi.
Đau lòng?
Dư sẹo hơn.
Dư một ký ức đã mất đau đớn, nếu cpp muốn.
Vâng, Gallery Sandor đây.
Là Suzuki.
Thế tôi chụp kiểu ảnh gì?
Thứ Hai tới, 13g. OK.
Mời làm việc?
Đại loại thế.
Chụp mẫu bikini cho tạp chí thời trang?
Không, phim đen trắng.
Cổ muốn tôi chụp ít ảnh của cổ, dư buổi chụp đơn.
Tuyệt, Haruma.
Cổ hẳn đã xem ảnh triển lãm của anh, và cổ thích.
Thật vui khi có nhiều người hơn hiểu biết về nghệ thuật ảnh của Haruma...
Gì?
Em thấy cô đơn.
Natsuki...
Bữa nọ, có người chăm chú xem ảnh của Haruma.
Cô nàng rất xinh.
Em đã rất vui khi em gọi cô ấy.
Rồi người đó đứng trước ảnh của Haruma.
Em nhắm mắt lại.
Cô có phải là người yêu cầu tôi chụp?
Cô đi đâu?
Sao phải dùng phim đen trắng?
Mùi gợi lại bao kỉ niệm
Làm nhớ đến lớp nghệ thuật trung học của tôi.
Đây có phải là studio?
Cô không trả lời câu hỏi nào của tôi.
Hứa với em hai điều...
Hứa á?
Đừng hỏi, làm ơn.
Em sẽ lấy phim.
Nhớ hai điều đó.
Ý cô là gì?
Thế tôi chụp gì?
Chụp ở đây, làm ơn.
Cô chỉ yêu cầu tôi chụp ảnh cô.
Tôi không biết chụp dư nào.
Em đã bị thu hút bởi bức ảnh của anh.
Em muốn anh chụp ảnh của mình
Cái gì đã thu hút cô đến những bức ảnh của tôi?
Hừ. Câu hỏi khác.
Em thấy mình đã hết thời gian.
Thời gian sắp hết?
Đưa em phim.
Cô có thể tự mình in tráng?
Tôi không nên hỏi.
Ta đã gặp nhau ở phòng trưng bày trước đây, nhỉ?
Cô là người mà tôi đi qua chỗ cầu thang, nhỉ?
Tôi chỉ cần cô nói tôi một câu.
Tôi nói những gì cô đã nói về hết giờ chụp.
Khi em xem ảnh của ảnh... thời gian biến mất...
Em nghe thấy tiếng nhè nhẹ lặng câm.
Kiểu âm thanh gì?
Chuyện gì?
Xin lỗi... có bến buýt phía trước.
Từ đó, anh có thể lên xe buýt ra ga.
Cô có chắc là mình ổn chứ?
Để em yên.
Có gì đó hay ho về người chờ buýt.
Buýt không chạy đúng giờ.
Nhưng họ biết nó đang đến.
Nó không dư họ đang đợi buýt.
Tôi cảm thấy như họ đang chờ chết.
Em về rồi!
Chào.
Xem em có gì cho anh này.
- Uống nào. - Ừ.
Okay...
Haruma, hôm nay công việc thế nào?
Công việc?
Ừ, chỉ là chụp sản phẩm.
Anh đã nói dư mọi việc khác của anh
Anh chụp gì?
Này, Natsuki
Hừm.... sao cơ?
Không có gì.
Nào, nói gì anh muốn đi
Natsuki, em có nghe thấy tiếng từ ảnh của anh?
Hừ...
Em có thể nghe thấy tiếng này.
Tắt đèn.
Ừm... không.
Haruma, lạ thế...
Huh?
Haruma!
Gần đây em khóc rất nhiều...
Khi em nhìn lên trời, khi gió thổi
Em dễ khóc.
Là vậy sao
Có lẽ là do ta sắp có em bé.
Gì?
Em chửa rùi
Ừ
Đợi đã!
Lần này để tôi chụp theo kiểu của mình
Ngồi đây.
Dạng ra thêm chút nữa.
Chuyển ghế đi.
Ở đó. Ngồi xuống.
Cô có thể thoải mái.
Cô có thể sờ tay vào nó, ngoáy vào trong...
Lìn cô.
Tôi sẽ mở nó từ đây.
Cô cần nâng eo lên một chút
Ừ, OK.
Thả lỏng.
Huh...
Ừ... Thứ Hai tới, 15g, làm ơn.
Tại sao ta chụp vào lúc hoàng hôn?
Ánh sáng đang thay đổi.
Mỗi giây phút ta gần hơn với bóng tối, cho đến khi cuối cùng ta tan vào nó...
Cô nói là cô thích ảnh của tôi.
Vâng, em thích.
Nhưng chỉ chụp ảnh mới chỉ là khởi đầu.
Ai cũng có thể chụp.
Cô có phiền không nếu tôi in một bản chụp cô?
Tôi muốn xem những gì tôi đã chụp.
Cô giận à?
Em thích ngón tay của anh.
Ngón tay?
Ngón tay của anh khi bấm nút...
Và em thích âm thanh của màn trập.
Âm thanh cuộc sống của em đang trôi đi
Thời gian lặng lẽ trôi qua trước khi anh biết điều đó.
Âm thanh màn trập của anh là dấu hiệu thời gian của em đã trôi qua
Oái!
Oái...
Gì?
Cô không phải là người thường.
Xin lỗi
Đây là studio của mẹ em.
Mẹ cô là họa sĩ?
Lần cuối cùng bả vẽ tranh đó...
Bả đã qua đời?
Bả nằm viện.
Vì thế em muốn giữ nó dư vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.