نخستین 200 خط.
Mau cút đi.
Đừng có hòng tôi đưa chìa khoá cho anh!
Còn cách sử dụng nó...
Tôi cũng tuyệt đối không nói đâu!
Chuyện gì đây?
Không lẽ...
họ đang cãi nhau hay sao ta?
Tính sao đây?
Nghe lén như vầy là không được!
Nhưng mà...
lỡ đang cãi nhau thật thì mình phải tới hoà giải chứ.
Mau thôi đi.
Làm cái gì vậy hả?
Mau buông tay ra!
To mồm quá đấy.
Cậu là ai?
Người ta còn nhỏ mà cậu làm cái gì vậy hả?
Mau buông...!
Không cử động nổi luôn!
Tay thì ốm tong teo...
Lại còn nhỏ con hơn mình kia mà...!
Cậu mau buông tay ra đi.
Yếu như sên vậy.
Vào được Quân đoàn Diệt quỷ cũng giỏi đấy.
Cái hộp đó.
Có gì đó lạ lắm.
Hình như là quỷ phải không?
Bên trong là thứ gì thế?
Cái hộp đó ấy.
Đừng có động vào nó!
Xông pha qua đêm đen vô tận
Nhưng chẳng biết phải đi về đâu
Thứ duy nhất soi đường chỉ lối
Chính là ánh trăng mập mờ trên cao
Đau thương với cả buồn tủi
Nào có thể xóa bỏ hết
Nhưng riêng ngọn lửa trong tim
Là ta quyết không để bị dập tắt
Vì ai mà chúng ta phải giữ lấy chúng
Giữ lấy mớ cảm xúc hỗn độn này
Cho đến ngày xé tan màn đêm
Và toả sáng dưới ánh dương
Ngọn lửa âm ỉ trong tim
Đã thoát khỏi xiềng xích rồi
Giờ đây bùng lên bao phủ mọi thứ
Hướng về phía bình minh chói lọi kia
Thế giới tươi đẹp mà người tồn tại
Đến khi nào ta mới có thể yêu nó nữa đây
Dù sinh mệnh ta có lụi tàn
Cũng phải gắn kết tất cả với nhau
Phép màu sẽ sinh ra
Từ tình thân gắn bó
Mà chúng ta dệt nên
Bị giật mất rồi.
Em có sao không?
Bỏ ra!
Em bị chóng mặt đúng phải không?
Cẩn thận chứ.
Cút đi chỗ khác đi.
Tôi...
Tôi không đưa chìa khoá cho ai đâu!
Dù mấy người có tra tấn thì tôi cũng không đưa đâu!
Còn dùng nữa là nó hỏng mất.
Nhóc được huấn luyện để chịu tra tấn à?
Đến người lớn còn khó mà trụ được...
thì nhóc không chịu nổi đâu.
Coi bộ đầu óc thằng nhóc này có vấn đề thật đấy.
Hỏng rồi thì sao?
Chế tạo cái khác là được mà?
Có biết trong khi nhóc lảm nhảm mấy điều vớ va vớ vẩn đó...
có bao nhiêu người đã mất mạng không hả?
Cản trở Đại Trụ là như vậy đấy.
Thời gian của Đại Trụ và của mấy người có giá trị hoàn toàn khác nhau.
Chịu khó dùng cái đầu tí là hiểu thôi mà.
Thợ rèn kiếm không chiến đấu được.
Cũng không cứu người được.
Mà chỉ có khả năng chế tạo vũ khí thôi.
Nào.
Đưa chìa khoá đây.
Làm gì cũng phải biết ý thức địa vị của bản thân chứ.
To đầu rồi chứ có phải mới đẻ ra đâu.
Cậu làm gì thế hả?
Cái thứ...
Cái thứ gì đâu mà...
Khiến tôi khó chịu lắm đây!
Gọi là gì nhỉ?
"Quan tâm" hả ta?
Thiếu "quan tâm" sẽ thành "nhẫn tâm" đấy thưa ngài.
Chỉ có vậy thôi mà nhẫn tâm à?
Cậu...
Không sai.
Những lời cậu nói hầu hết không sai.
Mặc dù cậu nói rất chính xác!
Nhưng công việc của thợ rèn kiếm...
cực kì quan trọng và đáng quý!
Họ sở hữu kỹ thuật đỉnh cao...
mà kiếm sĩ không đời nào có được!
Bởi thực tế...
nếu không có kiếm mà họ làm ra...
thì chúng ta đâu có làm được gì đúng không?
Giữa kiếm sĩ và thợ rèn kiếm...
là mối quan hệ gắn bó mật thiết với nhau.
Việc chiến đấu không của riêng bên nào hết.
Chúng ta chiến đấu ở tiền tuyến mỗi ngày còn...!
Xin lỗi nhé.
Tôi không có dư dả thời gian ở đây nói chuyện tầm phào...
với cậu đâu.
Làm sao đây?
Một mình cháu vác xuống tới chân núi nổi không ta?
Thôi.
Để tao vác cho.
Nếu lát nữa mà nó không tỉnh lại...
Mí mắt nó đang động đậy kìa.
Thằng khứa này sắp tỉnh lại rồi.
Chào nhé!
Anh không sao chứ?
Đừng ngồi dậy đột ngột...
Chú Haganezuka mới ở đây hở?
Vừa rồi...
mới ở đây hở?
À đâu.
Chú ấy làm gì có ở đây.
Vậy à?
Chỉ là tưởng tượng thôi à?
Còn Đại Trụ đó đâu?
Sau khi nhận chìa khóa từ em...
thì bỏ đi mất rồi ạ.
Em đưa cho cậu ấy rồi à?
Đúng là có vẻ phải đưa thật...
À mà thôi.
Cũng tại anh chưa nắm rõ tình hình...
mà đã giở giọng văn vở với cậu ấy.
Không.
Đâu có!
Em vui lắm ạ.
Vì anh đã bảo vệ người dưng nước lã như em.
Cảm ơn anh nhiều ạ!
À không.
Anh có giúp được gì đâu.
Còn cái người hồi nãy đứng ở đây...
Hình như phải là...
Thứ đó là hình nhân cơ khí đấy ạ.
Hình nhân cơ khí?
Nó bị cái người lúc nãy đem đi mất rồi ạ.
Chìa khoá...
là thứ cần có để khởi động con hình nhân đó ạ.
Con hình nhân đó có lẽ quan trọng với em lắm nhỉ.
Nhưng mà...
tại sao Đại Trụ lại muốn nó?
Do nó đặc biệt ấy ạ.
Con hình nhân cơ khí đó...
có sức mạnh vượt xa người thường.
Nó có thể thực hiện tới 108 động tác.
Với lại nó còn có thể được dùng để đấu tập nữa ạ.
Vì vậy nên mới...
Nhưng mà...
bây giờ nó...
Gì vậy?
Cái người lúc nãy đã...
Bên này ạ!
Đánh với cả Đại Trụ luôn!
Lợi hại quá!
Đó là hình nhân cơ khí dùng trong chiến đấu do tổ tiên em tạo ra.
Tên của nó là "Yoriichi nguyên mẫu số không" ạ.
Cơ mà...
sao nó lại có tới 6 tay vậy em?
Tay ấy ạ?
Theo lời cha em kể...
thì hình như hình nhân đó được chế tạo...
dựa trên hình dáng của một kiếm sĩ có thật.
Nhưng nếu nó không có tới 6 tay...
thì không thể tái hiện chính xác động tác của kiếm sĩ đó ạ.
Gương mặt đó...
Mình có cảm giác quen thuộc lắm...
nhưng lại không biết là ai.
Kiếm sĩ đó là ai vậy em?
Người đó ở đâu và làm gì nữa?
Xin lỗi anh.
Em cũng không rõ nữa.
Chuyện từ thời chiến quốc rồi mà.
C-Chiến quốc?
Tức là xưa lắc xưa lơ hơn 300 năm trước ấy hả?
Nghe nói là vậy ạ.
Trải qua thời gian dài như vậy mà con hình nhân đó...
không hỏng hóc gì sao?
Thì kỹ thuật chế tạo ra nó đỉnh quá mà.
Đỉnh tới mức đến giờ bọn em vẫn chưa theo kịp được.
Lỡ nó bị hỏng...
thì không sửa được đâu.
Cha em đột ngột qua đời.
Còn em lại là con một.
Lẽ ra em phải là người sửa được nó.
Nhưng em lại không có...
tài năng về kiếm hay cơ khí.
Thế nên em mới...
Anh hiểu rồi.
Người đó...
lợi hại thật đấy.
Cậu ấy cũng trạc tuổi mình...
mà đã có...
No comments yet. Be the first to leave one.