نخستین 200 خط.
KHÁCH SẠN VƯƠNG GIẢ
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
Tạm biệt.
Cảm ơn Trưởng bộ phận.
- Từng này bia đủ chưa nhỉ? - Chắc đủ rồi ạ.
Thiếu thì mua thêm. Mình làm ra tiền mà.
Chào anh.
Xin lỗi anh, chúng tôi tới trễ.
- Chào chị. - Chào cậu.
Rủ gấp vậy mà cậu tới được là vui rồi.
Chưa thay đồ à?
Nghe anh rủ nên chúng tôi từ sân bay đến luôn.
Còn Sa Rang đâu?
Không nghe máy.
Còn Quản lý No đâu ạ?
Cũng không bắt máy.
Thôi lên xe rồi gọi tiếp.
- Vâng. - Mình đi xe này nhỉ?
- Đi thôi. - Anh ngồi đằng trước ạ.
- Thôi được rồi. - Tôi xách cho.
Cảm ơn nhé.
THƯ KÝ NO
Thuê bao quý khách vừa gọi…
Hôm nay Quản lý No rảnh mà, sao không bắt máy?
Nay bốn anh em ta nhậu thôi.
Nhóm Bangkok sẽ tụ họp đông đủ sau nhé.
- Vâng. - Vâng.
Mà sao hai người họ không bắt máy nhỉ?
Lẽ nào họ lén mình đi đánh lẻ rồi?
Cuối cùng cũng hẹn hò à?
Thật sao?
Chà, thật đáng mặt đàn anh.
Rất gì và này nọ.
Rất gì? Làm gì có gì?
Bạn bè mà không biết gì là dở rồi.
Chuyện gì ạ?
Hai người đó kết thúc rồi.
Hả? Khi nào?
Họ đã bắt đầu rồi sao?
Chưa bắt đầu đã kết thúc rồi.
Nhớ lúc họ lén mình đi riêng ở Thái Lan không?
Hôm đó cậu ấy đã tỏ tình, mà chắc bị từ chối rồi.
Thật sao?
Anh ấy nói vậy ạ?
Sao hỏi chuyện đó được? Chỉ làm cậu ấy đau lòng thêm.
Cũng phải. Hai người họ đúng là không hợp.
Từ đầu tôi đã thấy vậy rồi.
Tôi biết rõ Giám…
À, Quản lý No mà.
Cậu ta không yêu đương gì được đâu.
Tôi đã một kèm một, chia sẻ kinh nghiệm tình trường quý giá cho
mà cũng không biết làm theo.
Đúng là trong tình yêu cũng cần kỹ năng cơ bản.
Anh rành chuyện yêu đương lắm ạ?
Tôi sao?
Ừ thì, cũng có nhiều phụ nữ thích tôi lắm
nhưng họ không dám nói ra.
Tôi đâu phải người khó khăn gì.
Nhưng chẳng hiểu sao ai cũng thấy ngại.
Vậy ý anh là, anh chưa hẹn hò với ai bao giờ nhỉ?
Nhưng tôi được săn đón lắm nhé.
Chỉ là họ không thể nói ra thôi.
Thì anh tỏ tình trước là được mà.
Không. Ưu tiên phụ nữ trước.
Đàn ông là phải vậy, không biết à?
Vậy nên cậu mới chưa có bồ chứ gì.
À, cho tôi miếng bánh với.
- Anh ăn đi. - Ừ, cảm ơn nhé.
Gì thì gì, chắc anh mình cũng buồn lắm.
Chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.
Lúc sau phải rủ anh ấy nhậu riêng rồi.
Làm tí bánh nữa này.
- Cảm ơn anh. - Muốn xem trò hay không?
Bất ngờ chưa?
Ôi, vui quá. Tôi cũng muốn.
Cảm ơn anh.
- Các cô tự sơn bậc thang luôn à? - Sao anh biết vậy?
Tại nhìn nham nhở sao ấy.
Mọi người vào đi.
- Vâng. - Mời vào.
- Giày gì đây? - Gì thế?
Sao nhà mình lại có giày nam?
TẬP 12
Hai người là sao đấy?
Từ khi nào?
Cũng mới thôi.
Vậy mà cứ chối là không có.
Xin lỗi nhé.
Ừ thì, chuyện là vậy đó.
Có sao nói vậy là được mà.
Việc gì phải giấu bọn tớ?
Không phải giấu.
Chỉ là không nói thôi.
Vậy là giấu chứ gì nữa.
Bầu không khí sao vậy?
Chuyện đáng mừng mà, đâu có gì để bực.
Bọn tôi không bực, chỉ bất ngờ thôi.
Ba chúng tôi trước giờ chưa hề giấu nhau chuyện gì.
Nên giờ tớ nói ra rồi đây.
Bỏ qua đi mà.
Bớt dẹo đi bà.
Tính làm trò con bò cho qua à?
Chúc mừng anh lớn nhé. Hai người hợp nhau lắm.
Cảm ơn nhé.
Cậu có mắt nhìn đấy.
Mà này, không còn giấu gì nữa chứ?
Chúng tôi cũng đâu muốn giấu gì.
Giấu giếm lần nữa đi là nhóm sáu người này giải tán luôn đấy.
Sau này dù có nói "Tôi là con ngoài giá thú của Chủ tịch"
bọn tôi cũng không nể đâu, nhé?
Đừng mà.
Tôi xin được nói hết sự thật.
Tôi thật sự không phải con ngoài giá thú của Chủ tịch.
Dĩ nhiên là vậy rồi.
Tôi chỉ ví dụ vậy thôi.
Là con thường thôi.
Ừ thì ai cũng là con của bố mẹ…
- Là con ai cơ? - Đúng đấy.
Anh ấy là con trai của Chủ tịch.
Trời ạ. Làm hết cả hồn.
Nói xạo cũng phải có lý tí chứ.
Chủ tịch họ Gu, còn anh họ No mà.
Phải nhỉ? Anh này.
Suýt thì tôi bị lừa theo luôn.
Ừ, con trai của Chủ tịch là Giám đốc trụ sở chính mà.
Nghe đồn hắn là tên tệ hại,
âm điểm nhân cách mà.
Tên con ông cháu cha
vô phương cứu chữa đó khác xa Quản lý No mà.
Tên tệ hại vô phương cứu chữa đó là tôi.
Xin lỗi vì đã lỡ giấu thân phận thật.
Tôi là Giám đốc trụ sở chính Gu Won.
Còn người úp mặt vô tường kia không phải Trưởng Bộ phận No,
mà là Thư ký No Sang Sik.
Sa Rang, là thật sao?
À, để tớ chính thức giới thiệu.
Người này là Giám đốc trụ sở chính Gu Won.
Còn anh ấy là Thư ký No Sang Sik.
Tôi là Thư ký No Sang Sik.
Xin chào mọi người.
Thật đấy à? Chờ chút.
Thiệt tình. Cạn luôn lời.
Vậy là ổn chưa?
À, chắc là ổn rồi.
Vậy thì may quá.
Giám đốc ơi.
Sàn nhà lạnh lắm. Anh ngồi lên đây đi.
- Thôi, ở đây ấm mà. - Không, cứ thoải mái đi ạ.
Tôi đang thoải mái mà.
Nhà không có gì mời anh hết trơn.
Này, sao cho ngồi đệm? Mời lên sofa chứ.
Giám đốc, lên đây ngồi đi ạ.
Thôi, tôi ngồi đây thấy thoải mái thật mà.
- Không sao. - Anh lên đi.
Chúng tôi thấy ngại quá.
Vừa phải thôi.
Sợ các cậu khó xử thế này nên mới không nói đấy.
Phải khó xử chứ. Con trai Chủ tịch kia mà.
Thoải mái được mới lạ đó.
Các cô như vậy tôi mới ngại.
Cứ ngồi thoải mái đi.
Gì vậy? Sao quỳ cả đám thế?
- Ngồi thoải mái đi. - Đúng đấy.
À, Giám đốc ơi.
Nếu tôi lỡ có gì không phải,
mong anh rộng lòng bỏ qua cho.
Không đâu. Cô không hề làm gì không phải cả.
Cô cứ đối xử với tôi sỗ sàng như trước cũng được.
- Vậy đi cho thoải mái. - Ôi trời.
- Tôi sỗ sàng với anh sao? - Vâng.
Không đời nào. Làm gì có chuyện đó.
Có mà. Cậu thở câu nào là sỗ sàng câu đó.
Ở Bangkok, cậu cứ bắt anh ấy phải biết tôn ti trật tự.
Còn lôi người ta ra đe dọa nữa.
Tớ á? Tớ làm vậy hồi nào?
"Anh Chấm Than.
Ra chót đi." Cậu nói vậy mà không nhớ à?
Không sao thật mà.
Cô chỉ quan tâm đến người mới thôi. Tôi hiểu mà.
Thật sự không sao.
Ôi, thành thật xin lỗi anh.
Tôi đã phạm tội chết.
Tôi đáng tội chết.
Ôi, xin lỗi anh.
- Rất xin lỗi anh. - Gì vậy?
- Vậy là sao? - Tôi xin lỗi.
Làm lố quá đi.
À.
Giám đốc Gu.
Thật sự xin lỗi anh, nhưng tôi xin phép ra kia một lát.
- Cậu đi đâu? - Hả?
Ra đó.
Vâng, cứ tự nhiên.
Gặp tôi chút nhé.
Cứ nói chuyện ôn hòa ở đây đi.
Ra ngoài đi.
Vâng.
Tôi nói này.
Có giả làm trưởng bộ phận thì cũng vừa vừa phải phải chứ.
Đồng nghiệp với nhau ai làm thế?
No comments yet. Be the first to leave one.