نخستین 176 خط.
PHỤ ĐỀ BỞI SILVERSCREENJUNKIE
Raymond!
Raymond!
Ray? Con yêu ơi?
À, con chơi lớn tiếng.
Như thể, con không thể nghe thấy Ông ta.
Thu xếp đồ của con đi, con sẽ quay về bệnh viện.
Mẹ sẽ gọi bố và bố sẽ đưa con trở lại.
Không.
Mẹ nói bố cần khẩn trương lên.
Chào.
Thứ đó là cho ngân hàng đó hả?
Ừ. Phải. Đó là đơn hàng theo yêu cầu.
Bướm sao? Không có chất metal gì cả.
Bố biết, bố biết, bố đồng ý.
Nhưng phần lớn mọi người không thích nhạc metal.
Hầu hết thị hiếu của người ta là ở...
Anh vẫn chưa tắm à? Ta trễ rồi đó.
Mọi người ơi, ta có thể nghe thứ gì đó...
...nhẹ đô hơn một tí thôi không?
Nhạc Metallica nhé?
Bố không chắc đó là điều mẹ con nghĩ trong đầu.
Chà, nó trông tuyệt thật.
Đã sống ở Texas cả đời tôi.
Lúc nào cũng nóng...
..nhưng mà, ngay cả Sa-tăng cũng cầu cho trời mưa.
Như mọi người có thể thấy, mọi thứ đều trung thành...
...với phong cách khoảng đầu thế kỷ.
- Phải tôi...tôi thích kiểu giấy dán tường này.
- Đặc biệt, phải không? - Ừ.
Và bước sang đây, hướng về phía Bắc, cửa sổ trượt được cả hai cánh.
Ánh nắng lùa vào.
Tôi không phải người hay dùng từ hoa mỹ, nhưng từ thanh tịnh hiện lên trong đầu đấy.
Zo, chỗ này rộng gấp đôi căn phòng...
...mà con đang có lúc này đấy.
Cứ vui vẻ đi, con sẽ không thấy bất cứ con nào trong số chúng...
...với tất cả số poster mà con có.
Nếu như còn một con gấu Teddy...
Bố phải mua cho con thêm vài cái đấy.
- Được chứ? - Được. Dĩ nhiên.
Có thể làm phòng ngủ cực tốt
cho một thiếu niên trong tương lai đấy.
Khi cô bé sẵn sàng có không gian riêng của mình.
Chỗ này sẽ là xưởng vẽ của bố.
- Hoặc một xưởng vẽ. - Phải, đúng thế.
Được rồi.
Theo luật thì tôi phải thừa nhận về bất cứ cái chết nào trong ngôi nhà.
Và trong trường hợp này thì có hai.
Ừm, cưng à.
Mẹ để quên túi của mình trong xe...
...và trong đó có vài tài liệu mà mẹ cần.
Nếu mẹ muốn con đi, thì cứ yêu cầu.
Được.
Và giờ thì anh không thể bán nó...
mà chính là lý do tại sao cái giá lại quá thấp.
Lần dẫn người tiếp theo xem nhà là lúc 11 giờ...
Người ta xếp hàng cả ngày.
Mọi người thích món hời mà.
Rốt cuộc thì, ta đang nói tới chuyện gì đây.
Một bà cụ bé nhỏ dễ mến vô tình...
...té xuống cầu thang, và người chồng già yêu quý của bà ấy...
không thể chịu nổi việc sống mà không có bà.
Thực tình thì buồn thật...
Nhưng chuyện không phải kiểu như là tên sát nhân khét tiếng Charles Manson đã sống ở đây.
Anh cho chúng tôi một phút riêng tư được không?
Cảm ơn.
- Anh không thấy chuyện đó đáng sợ à? - Cái gì cơ?
- Cặp vợ chồng sao? - Phải.
Không, không, anh...thực ra anh nghĩ nó thật sự lãng mạn.
Ông ta yêu bà ta tới nỗi không thể sống thêm một ngày mà không có bà ta.
Anh chỉ muốn xưởng vẽ này thôi.
Sao? Không. Anh còn không nghĩ tới chuyện đó nữa.
- Em nghe thấy tiếng gì không? - Sao? Tiếng gì?
- Đợi đã, suỵt... - Ý anh là sao, cái gì cơ?
Ngay đó đó.
Astrid..
Jesse...
- Em không nghe thấy âm thanh đó sao? - Không, em không thể nghe thấy âm thanh đó.
- Là gì vậy? - Mua tôi đi.
Em không nghe thấy sao? Vì nó đang thét vào tai anh.
Anh không thể làm ngơ được.
Tôi giúp được gì không?
Zooey sẽ phải chuyển trường.
Con bé sẽ ổn thôi, nó là đứa nhóc gan dạ mà.
Đại loại là em phải bắt 2 chuyến xe buýt để tới chỗ sa-lông.
Không đâu nếu như ta có chiếc xe thứ hai.
Anh phải làm thêm nhiều đơn hàng theo yêu cầu đấy.
Chỉ là ta, ta không thể làm được điều này chỉ nhờ vào lương của anh.
Ý em là tiền thuê là một chuyện...
...nhưng đây...đây là khoản vay ngân hàng có thế chấp lớn đấy.
Anh biết, Astrid à, tại sao em nghĩ...
...anh lại vẽ mấy con bướm chết tiệt cho ngân hàng...
...dù cho việc đó làm anh muốn ói?
Astrid, làm ơn, bình tĩnh lại.
Được chứ.
Xin cứ...cứ hít một hơi.
Được chứ?
Thở ra.
Tốt.
Nhắm mắt lại.
Nhắm mắt lại.
Lặp lại theo anh.
Ta vừa mua một căn nhà.
- "Ta vừa mua một căn nhà." - Đúng rồi!
Và đó là một căn nhà quá đẹp.
-"Và đó là một căn nhà quá đẹp." - Phải.
Ta sẽ hạnh phúc.
"Ta sẽ hạnh phúc."
Vì ta không bao giờ phải nhìn lại khung cảnh đó thêm lần nào nữa.
Lại đây.
Văn phòng Cảnh sát trưởng của Hạt đây, mở cửa ra.
Anh mở cửa ra một tí để tôi có thể nhìn được không?
Ờ...
Anh biết tại sao tôi tới đây không?
Tôi nhận được một cuộc gọi báo về tiếng nhạc ầm ĩ nào đó.
Tên anh là gì?
Ray.
Anh sẽ giúp cả hai ta tránh phiền phức và giữ im lặng chứ, Ray?
Được.
Để tôi nghe anh nói điều đó nào.
Tôi sẽ giúp cả hai ta tránh phiền phức và giữ im lặng.
Tốt. Tôi không muốn phải quay lại.
Nếu tôi quay lại, tôi không còn lựa chọn nào
ngoài việc cho anh một trát hầu tòa hay biên lai phạt...
...hoặc tệ hơn là, bắt giữ anh.
Tôi không thích thế đâu.
Nó chưa bao giờ tệ như con nghĩ đâu.
Thật tình đấy. con chỉ phải chịu đựng trong 30 phút đầu tiên...
...và phần còn lại sẽ ngon lành như nước sốt Gravy thôi.
Con ghét nước sốt Gravy.
Được rồi, tiến lên đi chiến binh dũng cảm.
Đừng để chuyện học hành ở trường cản bước chuyện học hỏi của con nhé, đuợc chứ?
Ừ, được. Con yêu bố.
Ê, Zo.
Zooey.
Con chưa hù được mẹ đã như vậy cả mấy năm rồi.
Phải, lúc nãy thật, lúc nãy điên thật ấy.
- Siêu vui luôn. - Cảm ơn mẹ.
Ngày đầu thế nào rồi?
Tệ ơi là tệ.
Nè, nè.
Sẽ khá hơn thôi, mẹ hứa.
Được rồi, chỉ cần thêm thời gian.
Phải, bất cứ cái gì mới, chỉ cần có thời gian.
Chuyện gì xảy ra với mấy con bướm vậy?
Jess? Jess?
Jesse!
Anh...anh để tâm trí ở đâu vậy?
Sao?
Tâm trí anh để ở đâu vậy?
Để con làm cho!
Chào.
Có người ở đây và đó không phải là người giao pizza.
Chào.
Tôi có một cây y như vậy.
Một cây Flying V.
Ông có một cây Flying V màu đỏ?
Tôi muốn một cây Gibson Flying V...
...như cây mà Kirk Hamlet của Metallica dùng.
Ông ấy là người hùng guitar ưa thích của tôi.
Ý tôi là tôi đã nói muốn mẹ và bố mua một cây cho tôi vào ngày sinh nhật...
...nhưng ông biết đấy, đàn của Gibson thực sự rất đắt.
nên tôi đang đợi cho rẻ hơn...
Xin lỗi.
- Tôi giúp được gì cho anh? - Ừm.
Bây giờ tôi cần về nhà.
Đây là nhà của mẹ và bố.
Họ đã chết.
Ôi Thượng Đế ơi. Tôi rất tiếc.
Tôi thực sự rất tiếc về chuyện đã xảy ra với bố mẹ anh.
Nhưng anh...anh không còn ở đây nữa.
Được rồi. Tới...tới lúc anh phải đi rồi.
Họ không cho phép tôi chơi lớn tiếng.
Tôi cần chơi lớn tiếng.
Anh cần đi, ngay bây giờ.
- Bố ơi. - Jess...
No comments yet. Be the first to leave one.