نخستین 200 خط.
Edit: Kenny Bui
Xin chào?
Xin chào?
Này! Này! Cứu với!
Đưa cậu ta lên đi.
Ngày thứ nhất, Lính Mới.
Đến lúc tỉnh dậy rồi.
Cậu ta trông như một Thợ Dọn vậy.
Trong bếp cần thêm người giúp việc đấy.
Chúng ta có thêm Người Dò Đường kìa!
Cầm lấy nó.
Cứ nhìn cho đã đi.
Chào.
Chào, lính mời
Cậu sẽ không bỏ chạy nữa nhé?
Tốt.
Tên tôi là Alby.
Cho tôi biết cậu là ai đi. Cậu là ai?
Cậu từ đâu đến? Nói gì cũng được.
Không.
Ít nhất tôi cũng phải biết tên cậu chứ?
Tôi chẳng nhớ được gì cả.
- Tại sao tôi không nhớ gì hết vậy? - Không sao.
Này, thư giãn đi.
Thư giản đi.
Chuyện bình thường thôi mà.
Tất cả mọi người đều bị như thế.
Trong một hai ngày cậu sẽ lại tên mình.
Đó là thứ duy nhất họ cho chúng ta giữ lại.
Nơi này là gì vậy?
Để tôi chỉ cho cậu xem.
Ở đây là chổ ăn.
Còn đây chổ ngủ.
Chúng tôi tự trồng thực phẩm. Chúng tôi tự xây chổ trú ẩn.
Bất kỳ thứ gì chúng tôi cần, Cái hộp đều cung cấp.
Còn lại thì tự làm. - Cái hộp?
Phải, cứ mỗi tháng một lần nó được gửi lên cùng đồ tiếp tế và một lính mới.
Tháng này là cậu.
Xin chúc mừng.
Gửi lên đây? Nhưng bởi ai? Ai gửi chúng ta lên đây?
Chuyện đó thì chúng tôi không biết.
Chào, anh khỏe chứ, Alby?
Lính mới, gặp Newt đi.
Khi tôi không có đây, cậu ấy phụ trách.
Thật hay vì lúc nào anh cũng có mặt ở đây.
Hồi nãy cậu chạy cũng ghê thật.
Trong giây lát tôi tưởng cậu có khả năng trở thành người dò đường...
Cho tới khi cậu té đạp mặt.
Cú đó đẹp thật.
Khoan đã, người dò đường à?
Newt, giúp tôi một chuyện. Đi tìm Chuck đi.
- Vâng. - Cảm ơn.
Nghe này, tôi xin lỗi đã dẫn cậu đi vội quá.
Cậu đến đây hơi trễ và có nhiều việc phải làm lắm.
Chúng ta có một kế hoạch đặc biệt cho tối nay.
Ừ, rồi cậu sẽ thấy.
Tôi hy vọng cậu không sợ độ cao.
Đi nào. Nhanh lên.
Đây là tất cả những gì chúng tôi có.
Chúng tôi đã phải lao động vất vả để có được.
Nếu cậu tôn trọng nơi này,
thì tôi và cậu sẽ thỏa thuận với nhau.
Ở ngoài kia có gì thế?
Chúng ta chỉ có ba luật.
Thứ nhất, làm phần việc của cậu.
Không có chổ cho kẻ ăn bám.
Thứ hai, không bao giờ làm hại các trại viên khác.
Sẽ chẳng có gì thành công trừ khi chúng ta có lòng tin.
và quan trọng nhất...
Không bao giờ đi qua những bức tường kia.
Cậu hiểu tôi rồi chứ, lính mới?
Anh Alby!
Chào, Chuck. Cậu đã đi đâu vậy?
Về cơ bản thì chuyện của tất cả chúng ta đều giống nhau.
Chúng ta tỉnh dạy trong cái hộp. Anh Alby dẫn đi một vòng.
rồi chúng ta ở đây.
Anh đừng lo.
Anh làm tốt hơn em rất nhiều.
Em đã bậy ra quần ba lần trước khi mọi người đưa em ra khỏi đó.
Không, thôi nào.
Này, anh đi đâu thế?
Anh chỉ muốn xem thôi.
Anh có thể nhìn quanh thoải mái, nhưng tốt nhất đừng ra ngoài đó.
Tại sao không? Ngoài đó có gì?
Em không biết. Em chỉ biết những gì được bảo thôi.
Chúng ta không được rời khỏi đây.
Chào, Chuck. Lính mới à?
Cảm giác thế nào khi được thăng chức?
Tuyệt lắm, anh Ben.
Anh tưởng không ai được vào đó.
Em nói là chúng ta không được phép.
Họ khác. Họ là những người Dò Đường. Họ rành Mê cung hơn bất kỳ ai.
Cái gì cơ?
Cái gì?
Em vừa nói " Mê cung".
Em có nói à?
Phải.
Anh đi đâu thế? Anh định làm gì?
Anh chỉ xem qua thôi.
Em nói rồi. Anh không thể. Không ai được vào. Đặc biệt là lúc này.
Không an toàn đâu.
Được rồi, Anh sẽ không vào đó.
Này!
Lính mới tránh xa nơi này ra.
- Tránh tôi ra. - Được rồi. Bình tĩnh. bình tĩnh.
- Đừng đụng vào tôi. - Bình tĩnh nào.
Thư giãn đi.
Có chuyện gì với mấy người vậy?
Cậu cứ bình tĩnh, được chứ?
Không. Tại sao không cho tôi biết ngoài đó có gì?
- Chúng tôi đang cố bảo vệ cậu. - Vì lợi ích của cậu thôi.
Các người không thể giữ tôi lại đây.
- Bọn tôi không thể để cậu vào đó. - Tại sao không?
Cái quái gì thế?
Lần sau, Tôi sẽ để cậu vào đó.
Chào mừng đến với Trảng cỏ.
Đốt nó lên!
Ngày đầu tiên điên rồ nhỉ, Lính mới.
Đây.
Uống đi cho lên tinh thần.
Chúa ơi, cái gì vậy?
Tôi cũng không biết.
Công thức của Gally đấy.
Một bí mật thương mại.
Ừ, nhưng vẫn là một tên khốn.
Hôm nay cậu ấy đã cứu cậu.
Hãy tin tôi, Mê cung là một nơi rất nguy hiểm.
Chúng ta mắc kẹt ở đây phải không?
Tạm thời thôi.
Nhưng mà...
Cậu thấy những người đó chứ?
Cạnh đống lửa đấy?
Đó là những người Dò Đường.
Cái cậu ở giữa là Minho.
Cậu ấy là tổ trưởng tổ dò đường.
Mỗi sáng khi cánh cửa mở ra, họ chạy vào Mê Cung.
Vẽ bản đồ, ghi nhớ nó, cố gắng tìm đường ra.
Bọn họ đã tìm bao lâu rồi?
Ba năm.
Họ chưa tìm được gì hết à?
Nói lúc nào chẳng dễ hơn làm.
Cậu nghe đi.
Nghe thấy không?
Đó là Mê Cung đang thay đổi.
Nó thay đổi hàng đêm.
Sao lại có thể như vậy được?
Cậu có thể hỏi lũ ngốc đã đặt chúng ta vào đây nếu cậu có gặp bọn khốn đó.
Nghe này, sự thật là...
Người dò Đường là những người duy nhất biết có gì ngoài kia.
Họ là những người khỏe nhất và nhanh nhất trong chúng ta.
Đó là điều tốt.
Vì nếu họ không về kịp khi cánh cửa đóng lại,
họ sẽ kẹt ngoài đó cả đêm ở ngoài đó.
Và chưa một ai sống sót một đêm trong Mê Cung.
Chuyện gì xảy ra với họ?
Bọn tôi gọi chúng là Quỷ độc.
Chẳng ai từng thấy chúng mà còn sống để kể lại.
Tất cả điều chết.
Được rồi. Chừng ấy câu hỏi trong một buổi tối là đủ rồi. Đi nào.
Cậu đáng lẽ phải là khác danh dự đấy.
Không! Không, đi nào. Để tôi dẫn cậu đi tham quan.
Đi thôi.
Bên đó, chúng ta có các Thợ Xây.
Họ vô cùng khéo tay,
nhưng đầu óc thì có hạn.
Rồi chúng ta có Winston.
Cậu ấy là tổ trưởng tổ Thợ Mổ.
Chúng ta có hai bác sĩ, Clint và Jeft.
- Chào, cậu khỏe không? - Chào, Newt.
Bọn họ dành phần lớn thời gian băng bó cho các Thợ Mổ.
Nếu tôi muốn trở thành một Người Dò Đường thì sao?
Cậu có nghe chữ nào tôi vừa nói không? Không ai muốn làm Người Dò Đường cả.
Và ngoài ra, cậu phải được chọn.
Ai lựa chọn?
Cậu nghĩ sao, Lính Mới?
Muốn biết trình độ của cậu không?
Lính Mới! Lính Mới! Lính Mới!
Được. Được rồi.
Luật đơn giản thôi, Lính Mới à.
Tôi sẽ cố đẩy cậu ra khỏi vòng tròn.
và cậu cố trụ lại hơn năm giây.
Nhẹ tay với Lính Mói nhé.
Sẳn sàng chưa?
Đứng dậy đi, chàng trai.
Coi nào, Lính Mới. Chúng ta còn chưa xong đâu.
Đừng gọi tôi là Lính Mới.
Không gọi cậu vậy nữa à?
Thế gọi cậu là gì đây? Cẳng chân à?
Mọi người nghĩ sao? Trông cậu ta giống cẳng chân không?
Dạy đi
Cậu biết không, tôi quyết định gọi cậu là cẳng chân.
Giỏi lắm, Lính Mới.
Không tệ đối với một Lính Mới nhỉ.
Thomas.
Thomas. Này!
Thomas!
Tôi nhớ ra tên mình rồi! Tôi là Thomas!
Thomas!
Chào mừng cậu về nhà, Thomas.
Làm tốt lắm, Thomas.
No comments yet. Be the first to leave one.