نخستین 195 خط.
Quào! Nhiều ghê ha.
Họ bảo đây là số thư được gửi đến chúng ta suốt kỳ nghỉ đấy.
Còn có cả Sopo nữa này.
Còn có những lá thư được gửi từ nơi khác ngoài trường mình nữa à?
Có vẻ là thế. Nghe bảo còn có những lá thư được gửi từ trước khác đến nữa.
Thật là không phải dạng vừa ha. Chúng ta cũng lợi hại đấy chứ.
Này Kang Yong Tak. Cậu mau đến đây đọc mấy cái này đi.
Jo Jung Hyun này! Cậu đưa cậu ta đến đây làm gì?
Nhưng cậu ta cũng rất dễ thương khi vẫn siêng năng đến đây còn gì.
Okay.
Có ba vụ báo tin về khẩu trang đỏ.
Nhưng chắc cả ba đều có nội dung giống nhau thôi.
Đều bảo là gặp hắn ta trong ngõ hẻm.
Nhưng mà cái này phải làm thế nào?
Chẳng lẽ cứ ngồi yên chờ hắn xuất hiện sao?
À, nghe bảo hắn chỉ tấn công những người xinh đẹp và đẹp trai thôi.
Thế thì để cậu với tớ đi thì chẳng bị sao luôn.
Cậu nói gì thế tên ngốc kia!
Và cái được nhắc đến nhiều nhất chính là ngôi nhà ma quái
ở phường Haekwang đúng không?
Mình nghĩ cái này ổn nè.
Cũng tiện cho việc chụp ảnh nữa.
Trước tiên, vì trong tuần sau có cả kỳ nghỉ lễ Trung thu nữa
nên chúng ta sẽ có thêm chút thời gian để suy nghĩ.
Chúng ta hãy thử suy nghĩ xem nên chọn chủ đề gì cho số đặc biệt tiếp theo.
Nhưng nói thật mình không nghĩ có nơi nào đặc sắc bằng bảy chỗ lần trước đâu.
Đây là gì thế?
Cái này không phải cũng được gửi từ Sopo sao?
Ừ, đúng rồi, còn có cả nó nữa.
Nhưng chúng ta không có đầu đĩa nên chẳng thể xem được.
"Mixtape?" Nó có nghĩa là gì thế?
Đây không phải băng ghi hình sao?
Ghi hình gì cơ?
Không biết, sao tớ biết được.
Không có cách nào để xem nó à?
Hay thử nhờ bên lớp Phát thanh truyền hình đi.
À, tớ nghĩ ra cách để xem rồi.
Yong Tak à, tỉnh dậy đi!
Ôi, cái mùi này!
Đây là mùi gì thế này?
Cảm giác như bị mùi hôi đập thẳng vào mặt ấy.
Xong việc thì nhớ đóng cửa đấy.
- Tớ biết rồi. - À đúng rồi.
Cậu nghe huấn luyện viên nói gì chưa?
Thầy ấy nói Trung thu này vẫn phải luyện tập.
Chết tiệt! Thật à?
- Đúng là bực mình quá đi. - Bực bội thật.
Xong việc thì nhớ đóng cửa đấy.
Đi nhé.
(Mọi người có thể phản bội bạn, nhưng sự chăm chỉ của bạn thì không bao giờ!)
Ôi! Gì thế? Ồn ào quá!
Cậu mau giảm âm lượng xuống đi.
Cậu đã nghe nó chưa?
Dạ?
Anh nói đến băng cát-sét phải không?
Tiền bối à, theo tôi nghĩ thì...
Không.
Cậu đừng nói bất cứ điều gì hết.
Bây giờ nghe thôi là đủ rồi.
Trước tiên là phải suy nghĩ cái đã. Dù nó là gì đi nữa...
thì cũng phải suy nghĩ trước rồi hãy tính.
Có khách ở đây mà con không đi hả? Ăn mặc thế này là sao?
Mẹ kệ con đi.
Con tự đi lấy cơm ăn đi.
- Biết rồi. - Đừng có ăn nhiều.
Mẹ phiền quá!
Này con.
Con mang cái này đến nhà Jae Young đi.
Ôi trời, dạo này họ toàn đóng cửa tiệm
để cùng nhau đi tìm Jae Young.
Mang chút đồ ăn đến cho họ đi.
Con ngại lắm.
Cái con này, ngại cái gì chứ?
Tại vì không có Jae Young ở đấy.
Cái con bé này. Thật là ngu ngốc,
Con không hề lo lắng chút nào sao?
Con đừng có trẻ con thế chứ.
Dì ơi, cho tôi cốc nước.
À vâng.
[đã được phát hiện trong tình trạng tử vong.]
[hung thủ của vụ án khí độc tại trạm tàu lửa Saju năm 1987.]
- Anh ta nói gì thế? - Theo lời cảnh sát,
- - Này!
- Điều anh ta vừa nói là thế nào? - Suốt 12 năm qua,
- Con biết chuyện này từ trước rồi à? - trước khi rời khỏi Saju.
Con biết chuyện Jae Young là con gái của tên khốn đấy sao?
Con ăn xong rồi.
Này, con đi đâu thế? Mau quay lại đây!
[Trong lúc cảnh sát đang điều tra về đặc điểm của kẻ tình nghi...]
Cảm ơn cháu.
Cảm ơn cháu, cảm ơn cháu.
Có vẻ cậu ấy không quen biết nhiều người.
Vì lâu rồi chưa gặp nhau mà.
- Min Jae à! - Hả?
- Chúng ta đi về nhé? - Mới đến thôi mà.
Xin lỗi cậu. Vì bây giờ đầu óc tớ loạn quá.
Khi chúng ta cùng nhau làm báo trường,
hoa văn chúng ta đã chụp được tại nơi bí ẩn đấy
giống y hết hoa văn trong nhà của tên đã bắt cóc Jae Young nhà tớ.
Thế nên nói thật thì,
suốt cả tang lễ tớ chỉ nghĩ xem
có bạn cùng lớp cấp ba nào đến dự không,
và liệu họ có biết gì về hoa văn đấy hay không.
Rốt cuộc sao tớ lại thế này chứ?
Dù sao đi nữa, tớ thấy chuyện này không thể chấp nhận được.
Tớ cũng thấy có lỗi với Young Seob đã khuất nữa.
Được thôi, tớ thì chẳng sao hết. Cậu không cần để ý đến tớ đâu.
Nếu cậu muốn thì có thể về luôn bây giờ.
Có chuyện này. Cảm ơn hai chị đã đến đây.
Tôi là em họ của anh Young Seob.
Thật à? Cậu vất vả lắm đúng không?
Chúng tôi là bạn bè cùng trường cấp 3 của Young Seob.
Vâng, tôi có nghe nói rồi.
Hai chị có thiếu đồ ăn gì không ạ?
Chúng tôi không sao, cậu không cần bận tâm đâu.
Xin lỗi cậu, đáng ra chúng tôi phải giúp đỡ cậu mới đúng.
Ôi, không sao đâu ạ. Ở đây có nhiều người giúp đỡ lắm.
Nhưng hai chị có thân với anh Young Seob không?
Tất nhiên là thân rồi.
Lúc đi học chúng tôi còn tham gia chung một câu lạc bộ nữa.
Nếu thế hai chị có thể ngồi đây chờ tôi một lát được không?
Tôi có chuyện muốn nhờ hai chị.
Hai chị cứ ở lại tang lễ, để mình tôi đi lấy mang đến là được rồi.
Đúng thế.
Cậu có ổn không đấy?
Không sao, tôi cũng muốn đến đấy một lần.
Đợi đến đấy đồ xong tôi sẽ chở hai chị về tận nhà.
Thế thì cảm ơn cậu.
Là căn phòng này.
Tôi tính dùng những tấm hình do anh Young Seob chụp
để làm một buổi tưởng niệm cho anh ấy.
Nhưng tôi lại không biết rõ về mấy chuyện này.
Nên tôi mong hai chị có thể giúp tôi chọn.
Chúng tôi cũng không biết rõ về mấy vụ này đâu.
Mấy chuyện khác thì tôi không biết, nhưng nếu hai chị thân với anh ấy
thì chắc sẽ biết rõ
anh ấy muốn triển lãm những tấm hình ra sao.
Để xem nào.
Hình như ở đây cũng có hình nữa.
- Jung Hyun à! - Hả?
Cậu xem thử cái này đi.
Cậu ấy lợi hại thật đấy.
Giữ hết mấy tấm này luôn.
Ừ nhỉ!
Tớ hoàn toàn quên mất những tấm hình này.
Đây là gì thế này?
Nó là một cuộn băng.
Jung Hyun à! Không phải trước kia chúng ta từng xem qua nó sao?
Ở đây có đầu đĩa không vậy?
Tôi không chắc nữa, hình như là không.
Vì những người sống ở đây không có xem tivi.
Thế thì liệu cậu có thể cho chúng tôi mượn cái này được không?
Sao cơ?
Chuyện này tôi cũng không biết nói sao.
Sao chị lại muốn mượn nó?
Này, cậu sao thế?
Xin nhờ cậu.
Vâng, Giám đốc Jung.
Tôi vẫn chưa thấy ai đến cả.
À, thế sao?
Không có gì.
Chuyện là, thật ra là thế này.
Xét về khía cạnh tình người, tôi khá là thất vọng đấy.
Tôi nào có kỳ vọng thứ gì lớn lao đâu.
Không phải tôi đang hy sinh cao cả
vì các anh em chúng ta sao?
Cái gọi là đối nhân xử thế ấy mà.
Thời đại bây giờ có mấy ai ngồi thuyền sang Nhật Bản chứ?
Trời thì mưa tầm tã thế này. Chẳng biết thuyền có chạy không nữa.
Không phải ạ.
Không phải tôi có bất mãn gì với cách làm việc của anh đâu.
Giám đốc Lee ơi!
Ôi chà, ông đã đến rồi đấy à?
Chúng tôi đến hơi muộn.
Tôi đã nghĩ là không có lý nào lại như vậy,
nhưng trong lòng tôi cũng thấy hơi đau lòng một chút.
Ôi trời, xin lỗi anh nhé.
Trên đường tiễn sư phụ Lee, chúng tôi có đồ muốn đưa cho anh
nên đến muộn chút.
Thế sao?
Chúng ta ra ngoài xem là cái gì nào.
Không cần đâu. Một chút là xong ngay thôi.
Thả tôi ra!
Giám đốc ơi!
Cầu mong anh đến nơi bình an.
Mẹ ơi, con về rồi.
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Mẹ ổn không?
Tiếng gì vậy?
Con không biết nữa, tự dưng có hòn đá...
Mẹ ơi. Mẹ mau vào trong nhà đi.
Cái...
Cái gì thế này?
Mau đi thôi mẹ.
No comments yet. Be the first to leave one.