نخستین 200 خط.
♥ From hoiMgiauten & BimBip Subteam with love! ♥
Pa.
Pa! Pa!
Pa, pa, pa.
- Tạm biệt. - Pa, pa.
Một đống nội tạng,
não bộ không một tia nhận thức,
trái tim không bơm máu.
Chỉ như một khay thịt cho bữa trưa chủ nhật.
Giờ ai muốn tái tạo lại các cơ quan không?
Và ai có thể phân biệt con người với động vật,
khác biệt như thế nào?
Nào các trò.
Các trò đã từng chơi ghép hình khi còn nhỏ rồi chứ?
Là do tôi hay thật khó để tập trung
khi con quái vật đang nói thế?
Ông ấy là một bác sĩ phẫu thuật phi thường.
Nghiên cứu của ông ấy tạo ra đột phá.
Cha ông ấy đã thành lập nơi này.
Ở đây có ai nói chuyện
với mày à Max McCandles?
Tiệm cận vật lý không có nghĩa là ta thân quen đâu.
Biến ra chỗ khác đi thằng bạn già. Kiếm cho mình bộ đồ tử tế vào.
Trò thực sự nghĩ đó là vị trí của gan sao?
Cho em hỏi mục đích đặt chúng trở lại là gì vậy thưa thầy?
Thú vui của tôi.
Trò Max McCandles!
Đi với tôi sau buổi học.
Tờ giấy của trò.
Thầy thích nó không?
Nó cho thấy dấu hiệu của một tâm trí thông thường
căng thẳng đến mức gần như chạm tới sự tầm thường.
- Cảm ơn thầy. - Tôi cần ai đó.
- Một trợ lý cho một dự án. - Em sẽ làm.
- Trò có theo đạo không? - Em tin vào Chúa.
Tôi hay Chúa trời?
Thật hài hước, thầy thường được gọi là...
Đó là câu nói đùa do chính tôi tạo ra.
Không cần trò giải nghĩa cho tôi đâu.
Ông ta trông cứ như quỷ ấy.
Thầy đã bao giờ nghĩ tới việc để râu chưa?
Tôi sẽ trông như một con chó to bự đeo một chiếc cà vạt.
Trẻ con thích chó.
Ờm, công việc này.
Đúng. Vào đây.
Chúa ơi! Chúa.
Chúa.
- Xin chào. - Xin chào.
Bella, đây là cậu McCandles.
Chào cô Bella.
Ối...
- Mó. - Máu.
- Mó. - Máu.
- Máu. - Tuyệt vời.
Tôi ổn. Không sao.
Đúng là một người chậm phát triển xinh đẹp.
Con bé bị chấn thương sọ não.
Tôi đã chữa lại.
Tuổi tinh thần và cơ thể của con bé không hoàn toàn được đồng bộ.
Đang phát triển ngôn ngữ.
Con bé đang tiến bộ với tốc độ chóng mặt.
Cô ấy đẹp tuyệt.
Tôi cần phải ghi chú tỉ mỉ lại
sự tiến triển của con bé.
Trò giúp tôi được chứ?
Đó là vinh dự của em.
Te!
Te!
Đúng. Thú vị lắm Bella.
"Te." Em nghĩ ý cô ấy là...
Bà Prim đâu!
Te.
Cô không thích cá hun khói à?
Thực ra thì tôi khá là thích chúng.
Tôi thấy ăn chúng vào bữa sáng cũng ngon...
Bella cũng cắt nhé?
Nếu là xác chết thì được, Bella à.
Xác chết.
Xác chết.
Xác chết.
Chọc! Chọc, chọc.
Ó!
Ó!
Chạy!
Ó.
Cô ấy... học được 15 từ mỗi ngày.
Hừm.
Sự phối hợp của cô ấy vẫn chưa ổn định.
Vào buổi tối, có tiến bộ.
Ừm.
Cứ hai ngày tóc của cô ấy lại mọc thêm một inch.
- Em có sơ đồ tóc đây. - Tuyệt vời.
Trò đi được rồi. Hẹn mai gặp lại.
Thưa thầy, cô ấy từ đâu ra vậy ạ?
Tôi tin rằng công việc của trò là thu thập dữ liệu.
Khi nào tôi thêm mấy câu hỏi không cần thiết vào đó, tôi sẽ cho trò biết.
"Và rồi, khi họ trở về từ khu rừng,"
"cô bé đã được đoàn tụ với bố và mẹ."
"Trong bữa tối hôm đó,"
"Họ ăn bánh cho đến khi phát ngán."
"Họ rất hạnh phúc khi được quay về bên nhau."
Chúa là bố con phải không?
- Ta... - Bà Prim nói bố không phải.
Bella là cô gái hư không.
Đó là đâu? Hư không ấy?
Con là một đứa trẻ mồ côi.
Cha mẹ con đã chết.
Rồi bố cắt bố mẹ phải không Chúa?
Không.
Họ là bạn ta.
Họ là những nhà phiêu lưu dũng cảm,
và họ thiệt mạng trong một trận lở đất
ở Nam Mỹ.
Họ đã vượt qua ranh giới hiểu biết của con người,
nên họ đã phải trả giá.
Nhưng đó là cách duy nhất để sống, Bella ạ.
Họ gửi con nhờ ta chăm sóc.
Chết?
Ta e là vậy đấy con yêu.
Bella tội nghiệp.
Nhưng yêu Chúa.
Ngủ ở đây.
Không.
Chúc ngủ ngon, Bella yêu quý.
Đây, pa ma.
Peru, đúng rồi.
Sao anh bút sổ mỗi hạt thế?
Tôi phải ghi lại lượng dinh dưỡng cô nạp vào.
Bao nhiêu?
Ờm...
Chỉ Bella những nơi khác.
Đó là Lisbon, Bồ Đào Nha.
Miền nam nước Pháp. Dãy Anpơ.
Nước Úc.
Xa xôi và nguy hiểm, với cả người và động vật.
Bella muốn nhìn vào thế giới.
Cái đó...
- Bella. - Hở?
Bella, tôi không nghĩ chúng ta được phép lên đây đâu.
Hay là...
Bella.
Bella.
Đừng.
Bella, nguy hiểm lắm.
Bella.
Đừng, Bella.
Chúa.
Phải đi bên ngoài.
Ra ngoài ư? Không, đang giờ làm.
Đứt tay à?
Candles dẫn con. Candles.
Tất nhiên... là tôi có thể. Nếu như...
Không.
Có. Ngoài!
Cô ấy đã bao giờ ra ngoài chưa ạ?
Chưa.
Tôi đã tạo ra một thế giới giải trí hoàn hảo
và an toàn cho Bella.
Ngay.
- Bella. - Ngay!
- Ngay! - Bella.
Con biết là bên ngoài có nhiều thứ có thể giết con đấy, Bella.
Giết chết?
Rắn, xe ngựa, chim mặt nhọn,
động đất, hít phải hạt cỏ độc hại.
Bella.
Bella.
Bella. Nhìn xem.
- Giết nó. - Sao cơ?
Tại sao ngón cái bố buồn cười thế Chúa?
Lần nọ khi ta còn rất nhỏ,
bố ta ghim ngón cái của ta vào một cái hộp sắt nhỏ
để xem liệu ông có thể làm chậm lại chu kỳ phát triển của xương hay không.
Lúc đó khi đã quá đau đớn,
để ngăn bản thân không khóc,
ta sẽ chăm chú nhìn vào những ngón tay khác,
và đơn giản bằng cách quan sát,
bắt đầu phân tích các yếu tố dịch tễ học.
Khi ông ấy quay lại,
trước sự ngạc nhiên của ông ấy, ta đang mỉm cười.
Chúa ngoan.
Ông ấy là một người có đầu óc khác thường.
Tới lúc về rồi.
Ồ, sắp có một cơn bão đấy.
Sao thầy phải dọa cô ấy vậy ạ?
Con bé là một vật thí nghiệm,
và tôi phải kiểm soát các điều kiện
nếu không kết quả sẽ không còn tinh khiết.
Dừng lại! Chúa, chúng ta đi chơi!
Không, Bella.
Bella muốn đi dạo trong kem.
Không được.
Bella muốn!
Mặt của ta. Người ta sợ Chúa.
Cười nhạo Chúa.
Chúa đáng yêu.
Giống mặt chó.
Gâu. Gâu gâu!
Im nào.
- Dừng lại! Con đi bộ. - Không!
No comments yet. Be the first to leave one.