نخستین 200 خط.
"Con sói tự nhủ, quả là một sinh vật nhỏ mềm mại. Quả là một cái miệng đẹp đẽ."
Hank... Cậu làm gì thế?
Kiểm tra thiết bị mới và chụp cho cậu một tấm hình, khi cậu còn trẻ và vô tội.
Tớ sắp kết hôn lần đầu, chứ không phải lần thứ 4 đâu.
- Cậu là gã sống hạnh phúc đến cuối đời hả? - Ừ.
Thanh tra, nhìn gì thế hả? Cậu vừa mới mua 1 cái nhẫn đấy.
Tớ đâu có nhìn hai em đó.
- Đừng nói là tớ nhầm chứ... - Không: cô ta mặc hàng Armani,
lương tầm 6 con số, lái xe BMW
và cô ta yêu một đối tác cao cấp tại Công ty luật của cô ta.
- Chẳng có gì ngoài rắc rối, Hank. - Sao cậu không nhìn mông cô ta như mấy người khác?
- Tớ không thể. - Đi nào, Nick. Bọn mình có một vụ.
Chuyến đi này làm tôi mệt thật.
Anh ta đến và nói đã nhìn thấy thứ rất là tệ.
Tôi chẳng biết anh ta nói về điều gì...
cho đến khi anh ta cho tôi xem cái này.
Không tìm thấy phần còn lại của cô ấy.
- Làm thế nào anh biết nó là của 'cô ấy'? - Là vì cái này.
Giày Nike của phụ nữ.
- Loại thú nào có thể làm được thế này? - Thông thường thì chúng tôi có thể nói dựa theo dấu vết.
- Một con gấu, báo, sói...? - Thế là loài nào?
Đây mới là điều lý thú.
Đây là dấu vết duy nhất chúng tôi tìm thấy.
Chúng tôi có một vết giày ở dưới đây. Chúng tôi cần lấy mẫu của nó!
Đến ngay!
DNA sẽ cho chúng tôi biết, nếu vụ của anh là của chúng tôi.
Vụ này giống như vụ xảy ra tầm một tháng trước tại Thác nước ở Monson.
- Cùng một kiểu, người chạy bộ và con linh miêu. - Linh miêu đâu có mang giày.
- Cậu có nghe thấy gì đó không? - Gì thế?
Nhạc.
Hank, chúng ta có một cái iPod ở đây.
Bài hát gì đó?
- "Những giấc mơ ngọt ngào". - Của nhóm Eurythmic.
Một trong những bài hit của họ.
"Những giấc mơ ngọt ngào tạo nên điều này...
Tôi là ai, mà lại không hợp nhau?"
Tớ không biết là cậu có thể hát.
Cho đến khi có kết quả DNA, tớ sẽ kiểm tra dữ liệu về các vụ tấn công của thú săn mồi trong khu vực.
Tốt hơn là cậu kiểm tra bên ngoài hướng xe điện ngầm.
Chắc chắn rồi.
Chúng ta cũng nên xem lại vụ tấn công tại Thác nước ở Monson.
Cậu sẽ bận đấy. Tớ sẽ mang cái iPod xuống lấy vân tay.
Quay lại ngay.
Xin lỗi, Nick. Lẽ ra hôm nay tôi nên đeo túi khí của mình.
Chúng ta có 23 con thú săn mồi trong vòng 5 dặm vuông của hiện trường vụ án.
Không con nào trong số chúng có thể tấn công theo kiểu mà ta nhìn thấy vào sáng nay.
Vừa tìm được tin báo người mất tích.
Một sinh viên đại học, ra ngoài chạy bộ sáng nay, và không thấy quay về.
Cô ấy rời nhà lúc 7:30, sáng nay.
Và tôi đã có hơi hoảng hốt, vì cô ấy thường quay về lúc 8:30.
Cô có hình cô ấy không?
Trên máy iPhone của tôi.
Cô có biết cô ấy mang giày chạy bộ loại nào không?
Một đôi Nike màu hồng.
Không thể tin nổi, đó chính là cô gái mà chúng ta nhìn thấy vào sáng nay.
Sylvie Oster, khớp nhân dạng.
- Ít nhất ta biết cô ấy là ai. - Quả là không đáng chết.
Tớ chỉ mong là nó xảy ra nhanh.
Về thôi anh bạn.
Phải. Quả là một ngày dài.
Đêm quan trọng đấy! Đừng làm hỏng nó, Romeo.
Juliet?
Dì Marie!
Dì đến đây khi nào?
Dì đã ở đây khi em về nhà.
Xin lỗi đã không báo trước cho cháu.
- Gì chứ, anh không biết dì đến sao? - Dì đã định gọi.
Đôi khi, dì có ý làm gì đó và dì giả sử mình đã làm rồi.
Dì có khỏe không?
Không khỏe như lúc trước.
Dì vừa kể cho em vài câu chuyện khá vui về anh khi anh còn nhỏ.
Con ếch chết ở trong lò vi sóng?
Giữa những thứ khác.
Ôm dì một cái nào!
Vâng.
Chúng ta cần nói chuyện.
Nó tệ đến thế nào?
Hai tháng, hai tuần và hai ngày.
Không có ai biết.
Còn có nhiều điều dì phải nói với cháu.
Sao dì không đến đây sớm hơn?
Dì không thể.
Tại sao chứ?
Nghe dì đây.
Có những điều cháu không biết...
Những điều về gia đình cháu.
Gia đình cháu?
Dì là gia đình cháu!
Có phải cháu đang nhìn thấy những thứ kỳ lạ?
Những thứ mà cháu không thể giải thích?
Dì biết mà!
Tất cả những chuyện này đang xảy ra, nhanh hơn là dì nghĩ nhiều.
Khi nó xảy ra với dì, nó làm dì sốc nặng, cả tuần liền dì không dám đi đâu.
Dì đang nói chuyện gì thế?
Sự không may của gia đình ta đã thật sự di truyền đến cháu.
Dì rất tiếc.
Dì biết cháu yêu Juliet ...
nhưng cháu phải kết thúc chuyện đó, và không bao giờ được gặp lại cô ấy nữa!
Nó quá nguy hiểm.
Gì chứ?
Chúa ơi!
Hắn đang ở đây.
Ai?
Holda.
Cháu đã giết hắn chưa?
Rồi ạ.
Dì nghĩ mình đã mất cháu.
Chúng đang truy đuổi dì.
Đừng bao giờ làm mất cái này.
Bảo vệ nó với mạng sống của cháu. Chúng sẽ tiếp tục truy tìm nó.
Nick.
Bố mẹ cháu không phải bị chết trong một vụ tai nạn.
Họ bị giết.
Gì chứ?
Tôi không nhìn thấy chuyện xảy ra. Tôi chỉ nghe tiếng súng bắn nên gọi 911.
Chuyện xảy ra quá nhanh. Hắn xuất hiện từ nơi nào đó, cầm cái này trong tay.
Và hắn tiến thẳng tới, Hank. Tớ không còn cách nào khác.
Bình tĩnh đi.
Cậu sẽ đi đến bệnh viện còn tớ sẽ xử lý chuyện này.
Dì tớ nói dì biết hắn.
Tên hắn là Holda.
Tớ sẽ kiểm tra vân tay của hắn.
Anh có muốn em đi với anh không?
Không.
- Anh sẽ về nhà ngay khi có thể. - Vâng.
Yêu anh.
Anh Burkhardt.
Bà ấy tỉnh rồi.
Cháu đã nhìn thấy hắn, phải không?
Cháu đã thấy nhân dạng thật của Holda.
Cháu không biết mình nhìn thấy gì.
Hay làm thế nào dì làm thế. Chuyện gì vậy?
Chúng ta có một khả năng, nhìn thấy thứ mà không ai khác có thể nhìn thấy.
Khi họ mất kiểm soát thì họ không thể che dấu, và chúng ta nhìn thấy con người thật của họ.
Dì cần phải nghỉ ngơi.
Đây không phải chuyện cổ tích đâu.
Những câu chuyện là có thật.
Những gì mà họ viết thực sự đã xảy ra.
Cháu là người cuối cùng của dòng họ Grimm.
Dì biết vậy là quá nhiều.
Và dì ước mình có nhiều thời gian, nhưng mọi thứ có trong nhà kéo của dì.
Cưng à, còn nhiều điều cháu vẫn chưa biết.
Điều dì nói về bố mẹ cháu là thật chứ?
Giờ chúng rất dễ bị tổn thương. Cháu cần phải cẩn thận.
Đừng bao giờ làm mất thứ mà dì đã đưa cho cháu.
Tôi xin lỗi, anh Burkhardt.
Anh có thể đến thăm bà ấy vào ngày mai.
Này, Nick.
Cậu đã dịch được nó chưa?
Rồi.
Nó nghĩa là "Tử thần của dòng họ Grimm".
Cái đó khớp với anh bạn Holda.
Hãy chờ cho đến khi cậu nghe những gì tớ tìm được về hắn.
Holda sống ở Boise, Idaho. Nơi hắn là một nhân viên kế toán.
Nhưng vân tay của hắn lại trở thành ông Lindow, sống ở Chicago.
Bị truy nã về tội tấn công, cưỡng hiếp và giết người.
Nhưng đồng thời cũng có các lệnh truy nã khớp với hắn ở Florida and và Alabama.
Hắn bị truy nã về tội tấn công, cưỡng hiếp và giết người?
Đừng để điều đó làm cậu thấy buồn. Hắn đúng là một gã khốn!
Này, Nick.
Đại úy muốn gặp anh.
Ông ấy muốn gì?
Tớ nghĩ cậu sẽ biết ngay thôi.
Nếu cậu phải bắn người nào đó, hãy chắc là mình bắn đúng kẻ xấu.
Cậu thế nào rồi? Ổn chứ?
Vâng, thưa Ngài.
Vụ bắn đầu tiên chỉ là chuyện nhỏ.
Cậu sẽ được yêu cầu để đến gặp bác sĩ tâm thần của cảnh sát.
Vâng, thưa Ngài.
Nhớ đến đấy.
Về nghỉ tí đi.
Anh ở dưới này bao lâu rồi?
Anh không ngủ được.
Chúng là gì thế?
Anh không biết.
Anh sẽ xem xét chúng sau.
Anh xin lỗi, hãy quay lại giường nào.
Anh sống với Marie trong bao lâu?
- Dì là mẹ anh khi anh lên 12. - Sau khi bố mẹ anh chết?
Phải.
Anh không có sống trong cái nhà đó chứ?
Anh không biết dì có nó.
Chỉ là một con mèo mà cưng.
Phải rồi.
Đây là thứ chúng tôi đang tìm.
Nếu nó khớp với dấu ủng, vì sẽ rất là có ích. Cám ơn.
Hãy xem báo cáo của phòng thí nghiệm. Không có kết luận về DNA của kẻ tấn công.
- Ta vẫn không biết nó là của người hay thú. - Những gì ta có là manh mối về đôi ủng.
Dựa vào khuôn lấy mẫu, đây là đôi ủng mà ta đang tìm.
Bà ấy bị hôn mê sâu.
Có một sự bất thường trong điện tâm đồ vào sáng nay, nhưng tôi vẫn chưa xác định nó là gì.
Dì ấy sẽ thoát khỏi hôn mê chứ?
Vẫn chưa biết, giờ ta phải chờ thôi.
Anh có biết về những vết sẹo không?
- Những vết sẹo gì? - Đa phần chúng nhìn như là bị dao dâm.
Chúng ở khắp người bà ấy.
Bà ấy làm việc gì thế?
Là một người thủ thư viện.
Vâng.
Đến ngay đây.
No comments yet. Be the first to leave one.