Undertow

Undertow (Contracorriente)

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

Contracorriente (2009)[DVDRip][Latino][Onelove]
ناشر gdqt
Trang Facebook của mình: https://www.facebook.com/phudegdqt

برچسب‌ها

DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
تاریخ انتشار: 2013-05-03
تعداد دانلود: 40
مخصوص ناشنوایان: Yes

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

Chú Nhóc.

Ơi Chú nhóc.

Có ngủ ngon không?

Bố có tiền rồi.

Biết đá rồi à! - Anh làm em nhột.

Lưng em sao rồi? Có đỡ hơn không? - Không tốt lắm.

Em mang nặng quá Miguelito ngày càng nặng.

Anh không nên nói chuyện với nó. - Anh chỉ đùa thôi.....

Hôm qua họ nói trên TV rằng em bé có thể nghe hết mọi chuyện khi còn trong bụng mẹ.

Nếu là con gái nó sẽ bối rối đó.

Vậy thì chúng ta sẽ gọi nó là Miguelina.

Cái gì đây? - Mở ra đi.

49 soles.

Cho Điện Âm.

Khờ quá là Siêu Âm. - Chính xác.

Tano, Chuyện gì thế?

Dona Flor nhờ tôi đến, Miguel.

Là Carlos.

Chino ...

Donna và tôi muốn cậu đưa Carlos ra biển.

Thế còn anh? Đó là trách nhiệm của một người anh trai mà?

Nó sẽ thích nếu cậu làm việc đó. Hơn nữa cậu là con cưng của chúa.

Tôi không muốn vì tôi mà linh hồn nó không yên nghĩ.

Ai là con cưng của chúa?

Anh...

về với biển cả

Anh không tìm kiếm...

sự uyên bác hay giàu sang

Anh chỉ muốn...

tôi theo anh

Chúa ơi...

Đây là nhưng lời tôi muốn nói.

Tôi, Miguel Salas, đứng trước nhà thờ và mọi người ...

... xin mai táng anh họ Carlos tử tế.

Xin chúa mở lòng nhân từ đến linh hồn anh ấy.

như chúng ta đã chăm sóc anh ấy, Xin ngài ban ơn cho linh hồn anh.

Để không còn lang thang không nơi yên nghĩ.

DƯỚI CƠN SÓNG

Một gã say, nhút nhát đến gần. họ hỏi gã ta:Anh làm nghề gì?

Hắn nhìn họ và bảo rằng…

"Tôi làm kẹo lollipops để anh có thể ngậm suốt đêm."

Thôi nào,Pato.

Hoàng tử trong mơ đang ở đây.

Hector, quà của Santiago. - cho tôi?

Vâng. chia buồn cho Carlos.

Gì đấy anh bạn? giờ hắn là bạn của anh rồi à?

Không, Sabino, xin cảm ơn. Chúng tôi sắp đi rồi.

Sao anh không nhận chúng? - Để hắn có thể ngồi với chúng ta à?

Có điên không? - Thật là ngu xuẩn.

Được rồi. Bọn ta tốt cả đấy chứ?

Chia buồn vì em trai của anh. Tôi thật lòng đấy.

Thôi nào. Vì anh họ của tôi.

Anh ta có thể yên nghĩ. Vô. - Vô.

Cậu khoẻ không?

Đến đây.

Cuộc đời Carlos không có sức sống, Mico.

Giờ tốt hơn là anh ấy tìm được nơi yên bình.

Tôi lo lắng cho cô Flor. Sẽ rất khó khăn cho cô.

Để tôi xem nào.

Cậu đẹp trai lắm. - cậu lúc nào cũng nói thế.

Nhưng cậu thích thế, đúng không?

Xem cậu thích thế nào? Thôi nào!

Tôi mệt mỏi khi phải tử tế với Hector.

Và cái gã khốn Pato.

Pato là người tốt. Nó chỉ thích đùa cợt thôi mà.

Tôi có chút hoài nghi về hắn. - Đừng nghĩ mọi người giống như cậu.

Không, là tôi lo sợ mọi người giống cậu hơn. Đó là vấn đề.

Họ đang chờ tôi. - Mico.

Còn chuyến du lịch thì sao?

Bây giờ tôi không thể đi.

Cô cần đến tôi.

Vâng tôi biết. Tôi không có ngu.

Nhưng sau này cậu có thể đi chứ?

Tôi không biết. Mariela đang đến gần ngày sinh.

Thế thì tốt hơn là tôi sẽ ra đi.

Để cậu có thể chăm sóc gia đình, và không còn nghĩ đến tôi.

Khi nào cậu trở lại?

Tôi không biết.

Nhưng ... Cậu sẽ quay lại đúng không?

Cha Juan!

Tim rất tốt.

Nhịp tim đều...

Cột sống bình thường.

Và giờ là câu hỏi triệu đô.

Xem nào.

Gì? là gì thế?

Anh còn nghĩ gì nữa?

Tin tốt lành. Gặp nhau ở nghĩa trang lúc 4 giờ.

Là con trai!

Cậu đừng chụp!

Đủ rồi!

Cậu cười cái gì?

Tôi chưa thấy cậu hạnh phúc thế này. - Đừng đùa chứ.

Thật tình tôi thích thấy cậu hạnh phúc thế này.

Cậu thật sự ra đi sao?

Có lẽ sẽ tốt cho mọi người.

Nhưng cậu sẽ quay về, đúng không?

Cậu nói đi.

Tôi có nên quay về không?

Cậu vẫn chưa phá kỷ lục của tôi mà.

Bất cứ lúc nào cậu muốn.

Chín rồi.

Chín rồi.

Chín nhưng chưa đủ ngọt. phải thêm vài ngày nữa.

Các cậu phải học nhanh lên. không lâu tôi sẽ không thể đi chợ.

Mua cho tôi hai trái chín ngọt nhé.

Cái này giá bao nhiêu? - 10 Soles.

Tôi có nhìn giống khách du lịch không? - Chào buổi sáng, Don Pepe.

Chào.

Thấp sáng nó khi đứa bé chào đời. Nó sẽ mang đến may mắn đó.

Vâng họ vẫn thường nói thế.

Lấy đi. là quà tôi tặng.

Anh không thể tặng tôi vật gì? Tôi chưa hề biết anh.

À! Santiago La Rosa.

Mariela Ordónez de Salas.

Xin lỗi vì tôi trông thế này. Tôi phải đi chợ cho bửa cơm trưa ngày mai.

Không cần xin lỗi. Cô trông "phồng ra"

Gì thế? Tôi nói gì sai sao?

không bởi vì rất lâu rồi tôi mới nghe thấy từ "phồng ra".

Cha tôi thường hay nói. "Con bé đó phồng ra". Nhưng ở đây không ai nói thế.

Tôi đã biết quê cô không ở đây.

Sao anh lại biết?

Lúc còn bé tôi thường đến đây mỗi dịp hè... Tôi biết hầu hết mọi người ở đây.

Nhưng chưa từng thấy cô. - Tôi đã sống nơi đây 5 năm rồi.

Don Pepe, cho cháu xin cái túi?

Nhưng anh chắc biết chồng tôi Miguel chứ? Anh ấy được sinh ra nơi đây.

Vâng nhĩ nhiên rồi.

À, cô nghĩ sao?. - Cô nhận nó chứ?

Anh không phải tặng tôi vật gì. Hay là thế này, cô lấy cây nến ...

…đổi lại cô cho tôi chụp một tấm ảnh. Cô nghĩ sao?

Ngay bây giờ...

Xin đừng ...

Ana, nghe nào.

Ana, là anh trai yêu quý của em nè.

Mẹ nó! cuối cùng cũng có sóng nhưng lại vào Voicemail.

Gọi lại cho anh sớm nhé, trước khi anh mất sóng một lần nữa ...

Chỉ là anh gặp cô ấy ngoài chợ, và nói chuyện với cô ấy.

Không phải lỗi của anh .

Thật tình anh cảm thấy thật đáng khinh.

Gọi lại cho anh để có thể cùng trò chuyện. anh cần chút phấn chấn.

Anh yêu em nhiều, em gái. Tạm biệt.

Mẹ kiếp!

Cảm ơn!

Cảm ơn cho quả trứng hôm nay!

Hôm nay là Thứ Bảy! Chúng ta có thể nấu cho họ vài món đơn giãn. Mì hay vài món tương tự.

Anh phàn nàn như thể phải trả tiền. Mì không có đủ dinh dưởng đâu.

Anh nên mừng vì đã giúp đỡ mọi người và nhà thờ.

Con thấy không. mẹ luôn luôn đúng. - Đừng có đùa nữa.

Và cây nến này? - Đoán xem ai tặng cho em.

Don Pepe?

Ông già đó còn không mĩm cười với em nữa là.

Là anh hoạ sĩ. Chúng ta sẽ thấp sáng nó khi Miguelito chào đời.

Anh không biết các người là bạn. - Không, chỉ là lần đầu nói chuyện.

Anh đi đâu thế?

Anh phải sửa mấy tấm lưới.

Chino, hôm nay là thứ 7 mà.

Anh đã hứa với Hector sẽ làm thay anh ta.

Dường như có mỗi anh làm việc. - Anh phải đi làm, không còn cách nào khác.

Em nói anh trước nhé, anh sẽ không làm nhiều như thế này khi Miguelito chào đời?

Là một hòn tốt đấy.

Gì thế?

Cho tôi à?

Còn ai nữa?

Cậu sẽ thấy.

Cậu sẽ thấy. - Hãy xem nào.

Khiếp, Cậu rất giống dân chuyên nghiệp.

Tôi sẽ phá kỷ lục của cậu. - Cậu sẽ không đạt được bốn lần đâu.

Sui thế .

không được đến ba.

Cục đá chết tiệt.

Cậu thích tấm nào nhất? - Cậu không mang nhiều hơn à?

không.

Tôi thấy cậu chụp tôi lúc tang lễ.

Tấm đó nằm dưới giường.

Nghịch quá. Tôi đã bảo đừng có chụp ảnh của tôi rồi.

Tôi không cần bức ảnh nào của cậu. Tôi biết rõ từng ly trên cơ thể cậu.

Tôi sẽ cho cậu xem. Nó rất tuyệt vời.

Cậu trông rất nghiêm túc lúc đưa tang Carlos.

Cậu giống như người lảnh đạo thực thụ.

Việc đó phải được làm nghiêm túc, nếu không linh hồn anh ấy sẽ không yên nghĩ.

Cậu thật sự tin vào câu chuyện thần thánh đó à, đúng không?

Cậu cho rằng biết được tất cả à? Đừng khạc nhổ lên trời cao, nó sẽ rơi vào mặt cậu đấy.

Nói bậy quá.

Chúng đều tuyệt, Nhưng những bức tuần rồi lại đẹp hơn.

Giờ cậu trở thành nhà phê bình nghệ thuật rồi đấy.

Thành thật xin lỗi, Eminence của tôi ơi.

Có một món quà cho cậu.

Cái gì thế? - Mở ra đi.

Tôi mua nó cho cậu, dành cho chuyến du lịch, Nhưng vì chúng ta sẽ không đi…

Sao vậy?

Tôi đã vảo đừng tặng quà cho tôi.

Nhưng cậu lại rất muốn có được nó.

Cô ấy nghĩ tôi đang sửa lưới. Tôi sẽ nói sao? Tôi đánh lưới được nó à?

Đừng có ngu thế. - Vậy thì giấu nó vào thuyền.

Cậu thật sự cảm thấy hào phóng đúng không? Chiếc Camera, rồi cây nến cho Mariela.

Cậu nghĩ tôi không biết à?

Cô ấy thật sự muốn nó mà. - Tôi không muốn cậu tặng cô ấy bất cứ vật gì.

Không nói chuyện với cô ấy hoặc đến gần cô ấy.

Tôi chỉ tình cờ gặp cô ta - Tôi không hứng thú với lời giải thích nào.

Cậu muốn tôi là kẻ ngốc.

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left