نخستین 200 خط.
Morning in Paris The city awakes
To the bells of Notre Dame
The fisherman fishes The baker man bakes
To the bells of Notre Dame
- To the big bells as loud as the thunder -
To the little bells soft as a psalm
And some say the soul of the city's the toll
- Of the bells -
The bells of Notre Dame
Lắng nghe nào. Các âm thanh tuyệt vời, phải không ?
Những màu sắc của âm thanh, Những sự đổi thay nhịp điệu.
Bởi vì các cháu biết là chúng không thể tự gióng chuông lên được.
- Không, không phải thế? - Không hề, cậu ngốc lắm.
- Trên kia, cao hơn, trên tháp chuông tăm tối kia, -
Có một chiếc chuông kì bí trên đó.
- Ai ở trên đó? - Ai?
- Anh ta là cái gì? - Là cái gì?
- Làm sao anh ta có thể ở trên đó được? - Làm thế nào?
- Suỵt. Clopin sẽ nói cho chú nghe. - Ow!
Đó là một câu chuyện, về một người đàn ông...
và một con quái vật.
- Đêm tối bao trùm khi câu chuyện của chúng ta bắt đầu -
- Trên những bãi tàu gần Notre Dame - im lặng, được chứ?
- Chúng ta sẽ bị phát hiện! - Suỵt, con yêu.
Bốn người Gypsi chèo xuồng đi trong sợ hãi.
Những bến tàu gần Notre Dame
Bốn đồng Guilder (Tiền Hà Lan) cho một lối đi an toàn vào Paris.
Một cái bẫy đã được giăng sẵn chờ bốn người họ.
Lính canh nhìn chằm chằm một cách giận dữ và báo động
Một người lạ mặt xuất hiện
- Mạnh mẽ như thứ kim loại làm nên những chiếc chuông - Judge Claude Frollo!
Những chiếc chuông
- Ở Notre Dame - Kyrie eleison
Judge Claude Frollo thống trị một thế giới của sự trụy lạc và tội lỗi
Kyrie eleison
Hắn biết sự đồi bại
tồn tại mọi nơi, trừ HẮN.
Mang bọn Gypsie vô lại đó vào lâu đài Công Lý.
Mày đây rồi! Mày giấu cái gì thế?
Mày đi ăn cắp hả, chắc chắn rồi,. Lấy mấy thứ đó lại.
Và cô ta chạy.
Dies irae Dies irae
Dies illa Dies illa
Solvet saeclum in favilla
- - Aah!
- Quando tremor est futurus -
Quando judex est venturus
Mở cửa! Làm ơn mở cửa!
Quando tremor est futurus
Dies irae
- - Một đứa trẻ?
Một con quái vật!
Solvet saeclum in favilla
Dies irae Dies irae
- Dừng lại! - ...thưa phó chủ giáo .
Đây là một con quỷ, tôi phải đưa nó trở về địa ngục, nơi mà nó thuộc về.
Nhìn này, những giọt máu tội ngiệp mà ngươi đã làm đổ ra
trên những bước chân chân của ngươi ở Notre Dame
Tôi không làm gì hết. Cô ta chạy, tôi đuổi theo, vậy thôi.
Và bây giờ, ngươi thêm vào những tội ác của ngươi bằng máu của đứa trẻ này
-Trên những bước chân ở Notre Dame - Lương tri của tôi trong sạch.
Ngươi có thể dối mình và thuộc hạ của ngươi
Ngươi có thể nhủ rằng lương tâm ngươi sẽ không cắn rứt
Nhưng ngươi không bao giờ có thể chạy khỏi
và lẫn trốn những gì ngươi đã làm trong những đôi mắt
Rất nhiều những đôi mắt
Ở Notre Dame
Kyrie eleison
Và một lần, trong cuộc đời của hắn
của sức mạnh và sự thống trị
Kyrie eleison
Frollo cảm thấy một sự sợ hãi nhói lên trong tâm hồn bất tử của hắn
- Tôi phải làm gì? - Chăm sóc đứa trẻ và tự ngươi nuôi nấng nó.
Cái gì? Tôi phải có trách nhiệm đối với thứ chẳng ra hình thù gì này sao
Tốt thôi. Nhưng để nó sống với cha trong nhà thờ này.
- Ở đây ư? Nơi nào? - Bất cứ đâu.
Để nó được giử nơi mà không ai có thể trông thấy nó
Tháp chuông, có thể đó.
Và ai biết? Vua của chúng ta làm việc theo những cách bí hiểm.
Ngay cả khi thứ sai lệch của tạo hóa này được chứng minh trở thành
Một công cụ của ta
Và Frollo đặt cho đứa trẻ một cái tên rất dữ tợn,
cái tên có nghĩa là, "nửa người, nửa quỷ"
Quasimodo.
Và bây giờ là một điều bí ẩn để suy đoán, nếu bạn có thể
Tiếng hát của những chiếc chuông ở Notre Dame
Ai là quái vật Và ai là một con người
- - Tiếng chuông ngân lên, ngân lên, ngân lên.
Những chiếc chuông, chiếc chuông
Những chiếc chuông ở Notre Dame
- Chào buổi sáng. -
Ngày này sẽ thở thành ngày đặt biệt chứ? Mày đã sẵn sàng bay chưa?
- - Mày chắc chắn chứ? Hôm nay có vẻ là ngày tốt.
Tại sao, nếu tao chọn một ngày để bay, nó chỉ có thể là hôm nay thôi.
Lễ hội của những kẻ ngốc.
[ Gulping, Chirping Nervously ]
Chắc là vui với mấy anh tung hứng và-và-và âm nhạc, khiêu vũ.
Bay đi nào. không ai muốn bị nhốt ở đây mãi mãi cả.
Ôi trời!
Tôi nghĩ nó sẽ khôn g bao giờ đi chứ. Tôi sẽ khịt mũi vì lông chim cả một tuần.
Tốt thôi, ngủ mà mở miệng thì phải chịu vậy thôi chứ sao.
Đi nhát mấy bà ma-sơ kìa. Ê, Quasi, Chuyện gì dưới kia vậy?
- Đánh nhau? Tra tấn hả? - Một lễ hội.
- Ý mày là lễ hội của những thằng ngu? - Nó đó.
Được đó, được đó! Rót rượu và cắt phô mai coi.
Một buổi tiệc để chiêm ngưỡng sự lộng lẫy của những người nông dân.
- ê, ngồi trên ban công này mà coi lễ hội thì không giống ai. - Uhm, coi đi.
Oh, nhìn kìa. Một vở kịch câm.
Ê, ê, ê, ê. Đi đâu đó?
Anh không đi xem lễ hội với chúng tôi sao?
- Tôi không ưa nó. - Chắc anh ta bị bệnh.
Không thể nào. Nếu 20 năm nghe tụi mày nói mãi mà không bệnh, thì giờ làm sao mà bệnh được.
Xem Lễ Hội Của Những Kẻ Ngốc luôn là sự kiện đáng nhớ trong năm đối với Quasimodo.
Sẽ tốt lắm sao, nếu chỉ xem thôi mà không đi đến đó? ê, tránh xa tao ra coi!
Đi đi, lũ chim khó ưa! Anh ta không phải bằng đá, giống như tụi mình.
Quasi, chuyện gì thế? Muốn kể bà Laverne nghe không ?
Tôi-- Tôi chỉ cảm thấy không thích xem, thế thôi.
Uhm, có bao giờ anh nghĩ anh sẽ ra đó tham gia lễ hội không ?
Chắc chắn là có rồi, nhưng tôi không bao giờ hòa nhập được với họ.
Tôi không...bình thường.
Oh, Quasi, Quasi, Quasi. Tụi bây có phiền không?
tao muốn có một cuộc nói chuyện nho nhỏ với anh chàng này, nếu tụi bây thấy ok!
Ê, bỏ cái việc đánh chuông trên tháp đi. Chúng ta sẽ làm gì? Vẽ một bức tranh tường?
Như các bạn và những người lính canh, chúng tôi trân trọng mời anh đến dự lễ hội.
- Tôi ư? - Không, Đức Giáo Hoàng. Dĩ nhiên, là anh đó!
Nó có thể là một phép ẩn dụ từ các kinh nghiệm giáo dục.
- Rượu, đàn bà, các bài hát. - Anh có thể học cách phân biệt các loại phô mai địa phương.
- Học búi tóc như ốc sên. - Học âm nhạc của dân bản xứ. - Hoặc chơi trò "Đập Đầu Thầy Tu"!
Quasi, hãy học hỏi từ những người già. Cuộc sống không chỉ là ngồi xem không đâu.
Nếu chỉ ngồi đó xem là tất cả mà anh có thể làm,
thì anh sẽ thấy cuộc sống của anh đang trôi đi mà trong đó, anh chưa bao giờ sống.
Chính xác, anh là con người mà, với xác thịt, tóc này, và cả băng rốn nữa.
Chúng tôi chỉ là những phần của kiến trúc thôi. Phải không Victor ?
Đúng, nếu anh đục đẽo chúng tôi, không phải chúng tôi sẽ vỡ ra sao?
- Nếu anh làm chúng tôi ẩm ướt, không phải rong rêu sẽ bám đầy chúng tôi sao? - Whoo, whoo, whoo!
Quasi, chỉ cần mặc một cái áo tươm tất và một đôi vớ sạch thôi, và--
Cảm ơn vì những lời động viên. Nhưng các người quên một điều quan trọng.
- Cái gì? - Chủ nhân của tôi, Frollo.
- Oh. - Uhm. - Ừ ha.
Uhh, Khi ông ta nói cấm anh không được rời khỏi tháp chuông,
Ý ông ta có phải "Không bao giờ," Không bao giờ?
Không bao giờ là không bao giờ. Và ông ta ghét Lễ Hội Những Kẻ Ngốc
- Ông ấy sẽ điên tiết lên khi tôi xin phép đi. - Ai nói anh phải hỏi?
- Oh, không. - Anh trốn ra--
- Chỉ một buổi chiều thôi mà. - Tôi không thể.
Và anh trốn trở vào.
- Ông ta sẽ không bao giờ biết được là anh đã trốn ra. - Nếu tôi bị phát hiện?
Tốt nhất là cầu xin sự tha thứ và xin phép.
- Ông ta có thể thấy tôi. - Anh có thể cải trang mà. Chỉ lần này thôi mà.
Frollo không thể biết và đánh anh được.
- Ngu dốt là một niềm hạnh phúc đó. - Ai nói câu này vậy ta.
Không ai muốn bị nhốt ở đây mãi mãi.
- Các bạn nói đúng, tôi sẽ đi. -
- Tôi phải đi tắm. tôi sẽ đi xuống cầu thang. - Phải rồi, thưa ông!
- Đi thôi! - Tôi sẽ đi qua các cánh cửa--
- Chào buổi sáng, Quasimodo. -
Oh, chào b-bbuổi sáng, chủ nhân.
Này cậu bé, ngươi đang nói chuyện với ai thế?
Bạn....tôi.
À vậy hả. Và các bạn ngươi được làm bằng gì, Quasimodo?
Đá.
- Đá có thể nói chuyện sao ta? - Không, nó không thể.
Chính xác. Ngươi là một đứa bé thông minh.
Bây giờ, ăn trưa thôi.
ta có thể kiểm tra từ vựng của ngươi hôm nay chứ?
Dĩ nhiên rồi, thưa chủ nhân. Tôi rất thích.
- Tốt lắm. "G"? - Ghê tởm.
- "B"? - Báng bổ.
- "A"? - Ăn năn.
- "N"? - Nguyền rủa.
- "N lần hai"? - Nguyền rủa suốt đời.
- Tốt lắm. "L"? - Lễ hội.
- Cái gì? - L-Lầm lỗi.
- Ngươi vừa nói, "Lễ hội." - Không!
Ngươi đang nghĩ đến việc đi dự lễ hội.
B-bởi vì chủ nhân đi đến đó hằng năm.
Ta là người của công chúng. Ta phải đi.
Nhưng ta không tham gia, dù chỉ là một khoảnh khắc.
Cướp và móc túi, là cặn bã của loài người.
Tất cả hòa quyện trong một vũng lầy , ngu ngốc và say khướt.
Tôi không có ý làm người khó chịu, thưa chủ nhân.
Quasimodo, Ngươi không hiểu sao?
Khi người mẹ không có trái tim đã ruồng bỏ ngươi,
Ai ai cũng không muốn nhìn thấy ngươi.
Và đây là lời cảm ơn cho việc ta nuôi nấng và dạy dỗ ngươi đó sao?
Tôi xin lỗi, thưa chủ nhân.
Oh, Quasimodo ơi.
Ngươi không biết ngoài kia nó như thế nào đâu.
Tôi biết, tôi biết mà.
Thế giới này tàn nhẫn lắm
Thế giới này đầy tội lỗi
Và chỉ có ta là ngươi tin được trong cái thành phố này
Ta là người bạn duy nhất của ngươi.
Ta, người đã trông nom, dạy dỗ , cho ăn và cho ngươi mặc.
Ta, người mà nhìn thẳng vào mặt ngươi không chút sợ hãi.
Làm thế nào ta có thể bảo vệ ngươi,
Nếu ngươi không ở đây.
Cách xa nơi đây.
Nhớ lấy những lời ta dạy, Quasimodo.
- Ngươi là người dị tật - Tôi là người dị tật
No comments yet. Be the first to leave one.