نخستین 200 خط.
Tôi đang nghĩ giờ ta chỉ cần gặp nhau mỗi tháng một lần.
Ừ, dạo này tôi cảm thấy rất ổn.
Tôi đã làm được. Chúng ta đã làm được.
Gần đây cô có nói chuyện với bố mình không?
À, tôi…
Ông ấy có gọi, nhưng tôi không nghe máy.
Ông ấy biết điều kiện.
- Vậy là cô đã đặt ra giới hạn? - Vâng.
Hẳn là khó khăn lắm.
Không hẳn.
Không. Tôi cảm thấy rất kiên quyết. Thật sự kiên quyết.
Rất kiên quyết là đằng khác.
Tôi đã tự hỏi: "Liệu đây có phải thời điểm tốt nhất để vạch ra ranh giới?"
Kiên nhẫn nghe tôi nói nhé, vì tôi đang nghĩ…
Có lẽ tốt hơn hết là…
tôi nên trả lời điện thoại của ông ấy.
- Cô hiểu chứ? - Tôi không hiểu.
Được rồi, không phải là để nhờ giúp đỡ hay gì cả.
Tôi sẽ không bỏ qua từng ấy năm bị thất vọng, từng ấy…
Và bị bỏ rơi.
Tôi định nói là bỏ lỡ cơ hội,
nhưng thôi, cứ cho là bị bỏ rơi đi.
Bố cô không có khả năng giúp cô, Laura.
Dù cô yêu thương ông ấy thế nào. Ông ấy sẽ không bao giờ thay đổi.
Tôi biết. Cô nói đúng.
Tôi biết.
Tôi chỉ kiểm tra xem cô có yếu lòng không thôi.
Cô không còn là cô bé cần bố yêu thương và quan tâm nữa.
Tự cô đang làm rất tốt rồi.
Tôi biết. Phải, cô nói đúng. Tôi biết.
Tôi biết. Cô nói đúng. Đúng là thế. Đúng thật là thế.
Không hiểu sao tôi cứ quên điều đó.
Tôi thấy cô có giấu mèo trong túi.
Cô giấu tôi à?
Không, tất nhiên là không.
Tôi không giấu cô. Tôi…
Tôi tìm thấy nó ở bãi đỗ xe.
Tôi tưởng tháng này cô không cưu mang động vật đi lạc nữa.
Hôm nay là ngày 28 rồi, nên về lý thuyết,
nếu là tháng 2 thì chính là cuối tháng.
Giờ không phải tháng 2.
Nhưng tôi đã tìm được nhà cho con mèo này nên lần này khác.
Hình như ta hết giờ rồi đó.
Con có thể cho nó ăn. Con dậy rồi.
Thế thì tốt quá. Cảm ơn, con yêu.
- Tên khốn đó ngủ lại à? - Ừ, đúng vậy.
Nhưng thật ra chú ấy là người tốt.
Ước gì con cho chú ấy một cơ hội.
Mẹ đã…
Thôi nào, Henry.
Cho mẹ hẹn hò một lần thôi.
Nếu sáng mai con cư xử bình thường,
mẹ sẽ đưa con đi học nhé?
Crouton tiểu ra nhiều máu hơn, nhưng tiểu được ra sỏi rồi.
- Vậy sao? - Vâng.
Con để nó vào túi Ziploc trong tủ lạnh.
Mẹ mừng vì con làm thế. Cảm ơn con.
Có khi con sẽ trở thành bác sĩ thú y.
Đó sẽ là cái kết tuyệt vời cho câu chuyện của chúng ta nhỉ?
Hoặc con có thể là người nhồi xác động vật.
Mẹ nghĩ con rất tuyệt.
Taco. Taco, mày lên đây.
- Cái quái gì vậy? - Chuyện gì vậy?
- Con quỷ mèo của em chạy qua mặt anh. - Cái gì?
Em bảo không cho con nào lên giường mà?
Em có nói thế.
Đi xuống. Xuống mau.
Anh bị chảy máu à?
Không hẳn. Chỉ là…
Chỉ là… Vết xước nhỏ thôi.
Chết tiệt.
Chúa ơi, Laura, em nuôi nhiều con quá.
Thật là.
- Bị mèo cào xong liệu có bị sốt không? - Không.
Không đâu. Anh ngủ tiếp đi.
Anh phải ra khỏi đây.
- Tốt. Xuất sắc luôn. Tuyệt quá đi thôi. - Tino!
- Ừ. - Em…
Bình thường không thế này đâu, em thề.
Ai cũng nói: "Cô nuôi chín con á?
Cảm giác như chỉ có bốn con vậy."
Laura, anh nghĩ em rất tuyệt. Thật đó.
Điều em đang làm ở đây cũng thật tuyệt, và có lẽ em sẽ được lên thiên đường,
điều đó càng tuyệt hơn. Nhưng anh phải nói thật…
Điều này… Nó…
Nó thật kinh tởm.
- Jim. - Sao?
Trước khi chú đi, cháu…
Tối qua cháu đã vẽ phác họa chú.
Coi như là quà chia tay đi vậy.
- Chú không muốn nó. - Cháu không biết
lúc chú khỏa thân trông thế nào.
Cháu chỉ vẽ dựa trên hình dung của mình.
Làm vậy không hay đâu, Henry.
Không hay chút nào.
- Mẹ thích chú ấy. - Không đâu.
Con không có quyền quyết định.
Và đừng vẽ nữa.
Trừ khi con quen biết ai đó ít nhất một năm.
Thế thì chỉ có đúng ba người.
Vậy thì con phải vẽ mẹ khỏa thân rồi.
Đó là hình phạt cho con.
Đứa nào tè bậy à? Khai thế nhỉ. Đứa nào tè lên áo mẹ à?
Chuẩn rồi. Kinh quá.
ĐỪNG NGHE MÁY!
Tối qua ông cũng gọi.
Con nghe máy à?
Có nghe cũng không sao. Mẹ chỉ muốn biết thôi.
Con không nghe máy.
Mẹ định để điện thoại đổ chuông mãi à?
Hôm nay mấy giờ đây?
Tan học chắc con còn bị phạt ở lại, nên cứ 5:00 cho chắc ạ.
- Có lẽ hôm nay thì không. - Hôm nay bọn con phải chạy khoảng 1,6km.
Con và các bạn nữ đến tháng thể nào chẳng bị tụt lại phía sau.
Được rồi, cố gắng đừng làm gì ngu ngốc,
chỉ trong tuần này thôi.
Mẹ không muốn gặp hiệu trưởng nữa đâu.
- Đổi lại con được gì? - Tình yêu của mẹ.
Con đã có nó rồi.
- Chào buổi sáng, ông Buckner, Jenn. - Chào.
Griselda.
Tôi gặp Sofia một chút được không?
Cô lại đi làm muộn rồi, Laura. Cô có năm phút.
Và đừng nói gì về da của cô ấy.
Da cô ấy ư?
- Sandrine, của cô đây. - Cảm ơn.
- Serg? - Chào.
- Lại nữa. - Làm ơn?
Anh trông nó một lát được không?
Chào bé yêu.
Đừng cho nó vào nồi đó.
Cho nó vào áo anh để giữ ấm đi.
Với đám còn lại à?
Chào mày.
Và ngôi trường rất tuyệt. Họ thật sự chú trọng nghệ thuật.
Giáo dục thể chất còn không nằm trong giáo trình của họ,
điều này rất có ý nghĩa với Henry.
Tớ biết là rất đắt đỏ, nhưng tớ có thể làm thêm để chi trả
trong lúc Henry đi học.
- Phải, học phí rất đắt, Laura. - Tớ biết.
Tớ biết. Nhưng cậu là người duy nhất
tớ có thể nhờ cậy.
Một lời hồi đáp nữa về việc dự sinh nhật 16 tuổi của True.
Chúa ơi, đến giờ là 150 người rồi.
Có ai không đến không? Ta muốn những thứ này cho con mình,
và khi có được rồi thì lại phát sinh một loạt vấn đề khác.
Cậu đang nhìn da tớ, phải không?
Một mẩu nhìn như sắp bong ấy.
Không, bác sĩ nói phải để nó bong một cách tự nhiên.
Có vậy thì da mới trông mới căng và mềm.
Nhưng để tớ bóc cái mẩu sắp bong cho.
Tớ có cố nhặt lông động vật dính trên áo cậu bao giờ không?
Không, vì có quá nhiều.
Mẹ, nhìn mẹ khó coi quá.
- Hy vọng nó lành trước bữa tiệc. - Giờ nó gần như lành rồi.
Nhìn này.
Nhìn như hai chị em.
Mẹ kinh quá.
- Cái gì? - Cô đặt được hổ trắng chưa?
Cô cũng đang định đặt, nhưng lúc chuẩn bị đặt,
cô lại nghĩ: "Một con hổ trắng có thật sự muốn
- dự sinh nhật 16 tuổi không?" - Có.
Vì Kayla Drew có một con ở tiệc sinh nhật và nó đỉnh lắm.
Chúng nằm trong danh sách loài có nguy cơ tuyệt chủng.
Chỉ vì một người đang nuôi một con trái phép
để cho các bữa tiệc thuê…
- Ừ, vậy cậu sẽ đặt, đúng không? - Chắc rồi.
Dù làm vậy thì Henry và vài vị khách yêu động vật khác sẽ không đến dự.
Cháu không định mời Henry.
Bữa tiệc này không hợp với em ấy.
Với lại, tuần trước cháu thấy em ấy ăn trưa với một con sóc.
Còn nói chuyện với nó nữa. Kỳ cục lắm.
Cháu phải đi làm móng đây.
Hẹn gặp lại mẹ và cô sau.
Với một con sóc, Laura.
Nó ổn mà.
ĐỪNG NHẤC MÁY!
Vẫn không nhấc máy à?
- Ừ. - Ngạc nhiên chưa.
Tôi e đó là quyết định cuối cùng rồi, Jack.
Chúng tôi không thể để những người đạo đức kém như ông
phá hủy nơi này.
Cho xin đi. Lũ già chết tiệt các người
thừa biết nơi này vốn đã chẳng ra gì.
Kể cả nơi này có không ra gì thì chúng tôi vẫn tôn trọng luật pháp.
Tôi e là phẩm chất đó bị đánh giá quá cao.
Vậy thì đi đi.
Nhỡ có vào tù thì nhớ gửi bưu thiếp cho chúng tôi.
Tôi nghĩ ta nên cho Jack một cơ hội nữa.
Quá tam ba bận.
Tôi rất cảm kích.
Có lẽ ta đều nên học hỏi Harriet.
Đừng nói nhảm nữa, Jack.
Chúng tôi đã cố tìm cách khắc phục,
nhưng lần này ông mắc sai lầm lớn rồi, Jack.
Cô Jaconi.
Đây rõ ràng là tai nạn.
Henry không bao giờ cố ý tát người khác. Đúng không?
Con định tát Jeremy,
nhưng cô ấy lao vào chắn như thể cậu ta là Obama.
No comments yet. Be the first to leave one.