نخستین 181 خط.
Hey. Hey.
Nốt quả này.
Đẹp đấy.
Tớ có cái này cho cậu.
Gì thế? 812 đô.
Big Leon chưa nói với cậu à. Đúng giá là 1000 đô chẵn...
...để qua đêm với tớ.
Tiền gì đây? Tớ bắt đầu làm ra tiền rồi.
Tớ giả bù cho cậu tiền điện, tiền
...đi học, và cả đống pizza...
Tớ yêu cậu lắm. Cám ơn nhé.
Giờ tớ có thể mua con ngựa rồi.
Còn đây là món quà nhỏ vì cậu đã luôn bên cạnh tớ.
Ồ, tớ không biết nói gì đây.
Nói gì nào? Không biết!
Một chiếc vòng tay.
ĐÚng thế! Tớ còn khắc lên nữa.
"Tặng bạn tốt của tớ."
Cám ơn, bạn tốt.
Đeo vào đi. Bây giờ?
Không, vòng đẹp thế này khi nào có vụ gì hay mới đeo.
Không, cái hay của nó là đeo được mọi lúc mọi nơi đều đẹp.
Khi cậu đeo nó vào, cậu ngon hơn nhiều.
Ôi, bạn ơi.
Cậu đang đeo nó thật.
Quá thật!
Có biết nó giúp gì trong việc làm tình không?
Ban đầu chắc làm chậm đi...
...nhưng khi quen rồi thì sẽ lấy lại được tốc độ thôi.
Hồ sơ đẹp đấy. Tốt rồi.
Vậy nếu tôi muốn nghe nhận xét của nơi cô làm cũ, tôi sẽ gọi...
Đấy, thấy chưa? Quản lý nhà hàng, Chandler Bing.
Được rồi.
Để xem cô có giỏi như đã ghi trên giấy tờ không nhé. Làm salat tôi xem.
Salat thôi à? Tôi có thể làm gì đó phức tạp hơn mà.
Không cần, salat là được rồi.
Có ngay.
Nào, tôi muốn cô làm đến đâu tả chi tiết đến đó.
Được thôi. Nào, đầu tiên tôi xé rau thơm.
Nó có bẩn (dirty) không?
Ồ, tôi sẽ rửa nó.
Đừng. Tôi thích bẩn (dirty).
Tùy ông thôi.
Giờ cô làm gì tiếp theo?
Tôi định thái cà chua.
Chúng có cứng không?
Chúng bình thường. Cô chắc là chúng chưa hư hỏng chứ?
Rất, rất là hư hỏng?
Không, chúng bình thường thôi.
Cô sẽ thái chúng ngon chứ?
Tôi sẽ thái mỏng và dài.
Tôi đi về!
Xin chào?
Rachel không có nhà. Có nhắn gì không?
Casey đánh vần thế nào?
Vần A hay vần AE?
Okay, byebye.
Này, Casey là ai?
Một gã cô ấy gặp ở rạp chiếu phim.
Nó muốn gì?
Tớ đoán nó muốn khiêu vũ...
...biết đấy, trao tí tình cảm...
Ờ, chắc tối nay sẽ lên giường.
Tớ không biết, tớ...
Không hiểu nổi! 2 tháng trước, bọn tớ gần nhau thế này...
Giờ tớ lại phải đi chuyển lời nhắn từ giai cho cô ấy?
Đáng ra thằng Casey này phải chuyển lời từ tớ đến cô ấy mới đúng.
Hoặc tớ với Rachel đang yêu nhau...
...và đang tắt máy...
Cứ bình tĩnh. Chuyện đó sẽ xảy ra thôi.
Làm sao cậu biết được?
Vì cô ta là con "tôm" của cậu.
Ồ, cậu ấy có ý gì đấy.
Có một sự thật là tôm có duyên có phận.
Cậu biết không? Cậu sẽ nhìn thấy 2 con tôm già...
...cầm càng nhau, đi dạo quanh bể cá, như này...
Cậu khá hơn chưa?
Rồi, tớ nghĩ lần tắm thứ 5 đã gột sạch sự bẩn thỉu của buổi phỏng vấn.
Có cơ hội nào khác không?
Có 1 cơ hội là tớ sẽ không trả được tiền nhà.
Nếu em cần thì anh sẽ cho em mượn tiền.
Nhưng nếu em chưa trả được...
...mỗi khi gặp anh em sẽ cảm thấy tội lỗi và ngại.
Thế sao không vay bố mẹ?
Em chả ngại và tội lỗi sẵn với bố mẹ rồi còn gì.
Đằng nào cũng ngại rồi, làm tí tiền đi.
Cậu ấy có lý đấy.
Cái gì vừa lóe lên đấy.
Cái đó...
Ờ, hơi óng ánh 1 tí.
Không không.
Không. Không ánh lắm đâu, với một cô nàng.
Nó vàng thật! Cậu mua nó chắc tốn nhiều đồng vàng lắm.
Hi. Hi.
Chào con gái. Gì thế ạ?
Mấy thứ đồ cũ của con ấy mà.
Con gái, có một sự ngạc nhiên cho con đây. Bố mẹ sẽ biến phòng con thành phòng tập.
Wow, quá ngạc nhiên.
Con hỏi một câu. Sao không biến phòng Ross?
Bố mẹ cũng định thế...
...nhưng phòng nó có quá nhiều cúp khoa học, huy hiệu...
Không muốn làm phiền chúng.
Không nên!
Ohh. Hi.
Hi, Rachel. Aww.
Bác rất tiếc khi nghe tin bố mẹ cháu ly thân.
À, họ mới ly thân thôi mà. Chưa biết gì, để xem sao.
Các bác chẳng ngạc nhiên tí nào.
Họ chưa bao giờ hạnh phúc từ khi bác biết bố mẹ cháu.
Nhất là sau cái vụ ở Hawaii.
Sao? Vụ gì ạ?
Không, không. Chắc bác nhầm sang cặp khác.
Có khi chính bác!
Chẳng phải cháu phải gấp quần áo sao? Đi đi. Đi gấp đi.
Lấy thêm không? Không, cám ơn.
Từ từ. Để tớ thử nói theo kiểu bọn đàn ông.
Ahem.
Ông ơi, hướng 11h, có 1 ẻm khá ngon đang soi ông đấy.
Giống đấy chứ. Bây giờ cho tớ đi phang gái cũng được.
Tôi biết cô thấy tôi giống ai rồi. Dave Thomas, chủ của hãng Wendy.
Tôi là Gail. Chandler
Tôi phải đi ngay đây! Rất vui được gặp anh!
Hả?
Tuyệt!
Cậu ấy có thể tặng tớ máy cátxét hoặc gậy đánh gôn.
Nhưng không! Lại đi tặng "máy đuổi phụ nữ"!
Thứ kinh tởm nhất trong Ngôi Nhà Rác Rưởi!
Không đến nỗi. Cậu nói thì dễ.
Cậu có diện cái thứ vớ vẩn của ngài T này đâu.
Chandler. Chandler.
"Tôi thương hại những kẻ đeo trang sức của tôi!"
"Tôi thương hại..."
Ê! Bọn tớ đang thi bắt chiếc điệu bộ người khác.
Cậu làm Marcel Marceau đi.
Giống phết.
Nhìn gã kia đi. Hắn nói chuyện với cô ta bao lâu rồi?
Biến đi chứ! Cô ta là chạy bàn, có phải vũ nữ đâu.
Cô ấy vui mà.
Nhìn thấy chưa? Cô ấy đẩy hắn ta đi mà hắn không thèm đi.
Tớ sẽ làm gì đó.
We'll get a condo right on the mountain. Ski in, ski out, it's great.
Xin lỗi? Có phải Rachel không?
Gì?
Ross Geller đây.
Trong quảng cáo của cô, cô ghi cô dễ thương, nhưng mà ... wow...
Anh làm gì thế?
Ồ, ngày hôm nay không "ấy" được à?
Không tin được!
Nếu mọi chuyện tốt đẹp, chúng ta có chuyện kể cho các cháu đấy!
Chắc rồi.
Tôi phải đi.
Thế nhé.
Tạm biệt.
Khỏi cảm ơn.
Gì đây? Anh cứu em còn gì?
Cứu khỏi một cuộc nói chuyện với một người hay ho?
Ngồi kia anh tưởng Okay, Ross, nghe em nè.
Em không phải của anh, mà cứu với kiếc.
Của anh mà. Hả?
Em là "tôm" của anh.
Anh lại đang làm cái thằng không quen như nãy à?
Không, em là tôm của anh...
Tôm...
Trong bể cá, khi chúng già...
...chúng đi dạo và nắm càng nhau...
Trong bể, biết chưa, như kiểu...
...nắm càng và...
Pheeps, cậu giúp tớ với cái lý thuyết "tôm" đi.
Làm điệu bộ nắm càng lại đi.
Rach, thì quên chuyện tôm đi.
Nói về chuyện giữa chúng mình.
Ross, không có "chúng mình" nào cả.
Không! Nghe em đây!
Em từng thích anh và rồi bị đá ra.
Anh lại thích em nhưng em lại bị đá ra tiếp.
Em chán bị thế lắm rồi. Biết không?
Không xứng tí nào.
Ừ, nhưng...
Không nhưng gì cả, Ross.
Chúng ta không bao giờ yêu nhau được. Chấp nhận đi.
Trừ khi gì cơ?
No comments yet. Be the first to leave one.