نخستین 200 خط.
WINCHESTER '73 Dịch phụ đề: QKK
Đây là câu chuyện về khẩu súng trường Winchester model 1873
"Khẩu súng đã chinh phục Miền Tây"
Đối với dân chăn bò, kẻ cướp, cảnh sát hay binh sĩ
Winchester '73 là một báu vật.
Một người da đỏ sẵn sàng bán linh hồn mình để có được một khẩu...
GIẢI NHẤT CUỘC THI BẮN KỶ NIỆM MỘT TRĂM NĂM TẶNG CHO: . . . . . . . . . . . . . . . . .
DODGE CITY KANSAS 4 THÁNG BẢY 1876
Ôi, trời đất, một khẩu Winchester '73!
Tao sẵn sàng đổi bất cứ gì lấy khẩu súng đó.
"Một Trong Một Ngàn"? Đây là khẩu đầu tiên tôi từng thấy.
Nhưng, anh hai, là súng thiệt đó.
Tôi nghe nói phải mất hơn một năm để làm ra nó.
Phải. Người ta đã tặng khẩu đầu tiên cho Tổng thống Grant.
Tôi dám chắc mình cũng sẽ cùi bắp như bất cứ ai nếu tôi có được khẩu súng đó.
Mình đã tới nhiều thị trấn quá rồi, Lin.
Điều gì làm anh nghĩ hắn sẽ có mặt ở đây?
- Hắn sẽ có mặt ở đây. - Vậy là lâu nay mình đã sai.
- Hắn sẽ có mặt ở đây. - Vì khẩu súng đó?
Nếu hắn chưa tới đây, khẩu súng đó sẽ đưa hắn tới.
- Ở lại qua đêm hả, thưa ông? - Có thể.
Để tụi cháu giữ ngựa cho. Cho ngựa ăn trong bãi quây 25 xu.
Giữ trong chuồng thì 50 xu.
- Chuồng sạch không? - Sạch, thưa ông. Ông có thể tự mình xem qua.
Trông cháu giống một người trung thực.
Đây. Ta tin tưởng cháu.
Tôi không quan tâm! Buông ra! Không, buông tôi ra!
Ông không có quyền đối xử với tôi như vậy!
Từ sáu tháng nay tôi không có làm gì sai.
Cứ chờ tới qua ngày Độc lập.
- Tại sao ông không đi kiếm chuyện với bọn cướp... - Đi mau.
...và bọn cờ gian bạc lận,
thay vì một cô gái chỉ muốn kiếm đồng tiền lương thiện?
Còn Steve thì sao? Ông biết là tôi đang chờ ảnh mà.
Nếu ảnh tới và thấy tôi không còn ở đây,
rất có thể ảnh sẽ không bao giờ còn gặp tôi nữa.
- Đi mau. - Ôi, không.
Tôi có thể giúp được gì cho cô không, thưa cô?
- Người lạ mới tới hả? - Đúng vậy.
Nhưng tôi đang nói chuyện với quý cô đây.
Đừng lo về điều đó, Lola.
Nếu Steve tới đây, tôi sẽ kêu hắn đi gặp cô.
Dù sao cũng cám ơn.
Lola không có gì sai.
Chỉ là một số người trong thị trấn nghĩ rằng các cô gái nhảy...
...có thể làm ô danh nơi này trong những ngày lễ.
Không có tôi trong đó.
- Mấy anh bạn tính ở lại một thời gian? - Có thể.
Nhà trọ Dodge có vẻ là nơi tốt nhất trong thị trấn.
Có khi đã hết chỗ rồi, nhưng để tôi nói với Jake một tiếng.
Ồ, các anh cũng nên gởi súng trong văn phòng ở đây.
- Cởi súng ra đi. - Nè, chờ một chút.
Chắc ông phải có lý do chính đáng để yêu cầu người ta làm một việc ngu ngốc như vậy.
Chúng tôi không cho phép bất cứ ai đeo súng ở Dodge City. Các anh không để ý sao?
- "Chúng tôi" là ai? - Ồ, tôi chưa tự giới thiệu sao?
À, nó ở đâu... Tôi bỏ cái của nợ đó ở đâu rồi?
Tôi đã để ở đây mà.
Có một người đã khiến cho mình bị giết khi giấu cái huy hiệu như vầy.
Tôi là cảnh sát trưởng, Wyatt Earp.
Nghĩ tới việc này, tôi thấy giống như không có mặc quần áo.
Vậy à?
Virgil, thêm mấy khẩu súng nữa đây. Giữ cho kỹ.
Wyatt, văn phòng này sẽ đầy súng...
...người ta không còn chỗ để khạc nhổ nữa.
Ngay bây giờ chúng tôi có phân nửa súng của Kansas đang treo trên tường.
Có quá nhiều cảnh sát cho một thị trấn chăn bò nhỏ này.
Đây là loại thị trấn chăn bò cần nhiều cảnh sát.
- Mấy anh bạn tính lượm khẩu Winchester hả? - Tôi cũng có nghĩ tới.
Anh có nhiều đối thủ khó chơi đó.
Ông nghĩ ai là người khó chơi nhất?
À, lúc này thì có Dutch Henry Brown.
- Có từng nghe tên hắn chưa? - Tôi không thể nhớ nổi tên hắn.
- Dân địa phương hả? - Không, hắn chỉ là khách vãng lai.
Đăng ký thi bắn đằng kia.
Đó là Dutch Henry Brown.
Tôi tưởng anh nói không quen hắn.
Tôi nói tôi không nhớ nổi tên hắn.
Chọn một cái tên. Ghi ra.
- Tôi dùng tên của mình được không? - Nhiều người cũng làm vậy.
Phải, nhiều người cũng làm vậy.
Lin McAdam, đóng 2 đồng.
Bởi vì anh là một người lạ và không có ai biết gì về anh,
tôi sẽ bắt cá với anh năm ăn một.
- Tôi bắt. - Và anh là ai?
High-Spade Frankie Wilson.
Có gạch nối. Đó là nơi tôi ngồi lên khi mệt.
Bạn anh hả?
Tôi không gọi hắn là bạn đâu.
- Vấn đề cá nhân hả? - Phải, rất cá nhân.
Ông có chút sữa dê nào không?
Sữa bò không ngon sao. Cái đó cho mèo uống, không hại gì.
Vấn đề cá nhân đó,
hy vọng nó có thể đợi tới khi mấy anh bạn rời khỏi thị trấn.
Nó đợi được.
Ồ, cho quý ông ở đầu kia.
Của quý ông ở đầu kia quày bar.
Hãy hưởng một ngày Độc lập bình yên, vui vẻ, được không?
Chúng ta sắp bắt đầu cuộc thi. Ngay lối này.
Được rồi.
Kính thưa quý vị,
hôm nay tại lễ kỷ niệm một trăm năm của chúng ta,
chúng ta sẽ làm nên lịch sử ở Dodge City này.
Ông già tao xài một khẩu Henry, và ổng nói đó là loại súng tốt nhất.
- Quý vị, xin chú ý. - Không thể nào tốt hơn súng Spencer.
Hình như khi gia đình Winchester...
Súng Spencer tốt hơn bất cứ gì mày có.
Các bạn trẻ, câm miệng đi.
Không có ý xúc phạm Henry hay Spencer,
các cháu nghĩ mình có thể nhất trí rằng đây là khẩu súng tốt nhất trên đời không?
Cháu đụng vô được không?
Được, nếu cháu chịu im miệng cho tới khi ta nói xong.
Được rồi.
Các bạn, đây là giải thưởng của cuộc thi.
Hãy nhìn cho kỹ và đọc một lời cầu nguyện.
Chuyền cho những người khác xem với.
Vô cùng đẹp.
Trong khi các đấu thủ nghiên cứu giải thưởng sẽ được tặng cho người thắng cuộc,
để tôi nói đôi điều về cuộc thi.
Hình như gia đình Winchester chỉ sản xuất những khẩu súng này...
...một cách cầm chừng, có thể là 1 trong 10 ngàn hay 20 ngàn khẩu súng,
vâng, đúng là nó rất hoàn hảo.
Tất nhiên là nó không phải để bán.
Tôi sẵn sàng trả một năm tiền lương để mua khẩu súng này, nhưng tiền không mua được nó.
Bán nó là không thích đáng.
Cho nên gia đình Winchester đã cho nó một cái tên.
Họ gọi nó là Một Trong Một Ngàn, và đó là một cái tên hay.
Tổng thống Grant có một khẩu...
...và Buffalo Bill Cody một khẩu.
Và hôm nay, các bạn sẽ chứng kiến một trong những người này...
...giành được thứ mà tôi sẵn sàng hy sinh bàn tay phải...
Mà tôi sẵn sàng hy sinh bàn tay trái để có được.
Nếu các bạn đều là những người đàng hoàng, thì tôi có thể hy sinh bàn tay phải.
Dù sao đi nữa, đó là giải thưởng.
Được rồi. Nhóm thứ nhất, hãy chọn súng,
lấy đạn ở chỗ Bat Masterson và cảnh sát trưởng đây,
và tới vị trí đứng bắn.
Luật thi đấu là,
đấu loại ba vòng mỗi vòng ba phát.
Ai nhiều điểm thắng.
Đằng kia, các bạn.
Cầm súng lên đi. Sẵn sàng chưa, các bạn.
Nhắm.
Bắn!
Một hồng tâm và hai trong vòng một cho số 5.
Một hồng tâm, hai trong vòng một.
Ba hồng tâm cho số 6.
Ba hồng tâm cho số 6.
Cần kiểm tra lại. Có vẻ khá sít sao.
Anh cho là may mắn, hay chỉ là chỉ là chuyện nhỏ đối với anh?
Cứ cho là tôi có một ông thầy giỏi đi.
Ba hồng tâm cho số 7.
Ba hồng tâm cho số 7.
Hoan hô!
Ba lỗ đạn hầu như giống nhau.
Có vẻ như mấy anh bạn đã học cùng một người.
Ồ, ổng đã dạy cách bắn cho nhiều người.
Chỉ có một vấn đề, ổng đã dạy hắn cách bắn.
Nhưng ổng không dạy hắn nên bắn cái gì.
Có khi ổng nghĩ người ta sẽ biết điều đó...
...mà không cần phải dạy.
Phải. Đó là sai lầm lớn của ổng.
Ổng đã sống vừa đủ lâu để biết được điều đó.
Thôi, được rồi.
Nhóm tiếp theo lên vị trí.
Mọi vòng đã hoàn tất,
quyết định của các trọng tài là...
...điểm ngang nhau giữa Lin McAdam và Dutch Henry Brown.
Mục tiêu... Mục tiêu sẽ được dời lui lại 25 mét.
- Anh không sao chớ, Lin? - Phải. Đã tìm ra nơi hắn để ngựa chưa?
Kế bên ngựa của mình, bên cạnh ngân hàng Wells Fargo.
Đừng làm gì hết, nhất là khi có Bat Masterson và Wyatt Earp ở đây.
- Anh phải chờ, Lin. - Tôi sẽ chờ.
Đưa đạn.
Sẵn sàng chưa?
Lin McAdam!
Ba hồng tâm cho Lin McAdam.
Dutch Henry.
Dutch Henry Brown!
Ba hồng tâm cho Dutch Henry Brown!
Có vẻ như mình có thể dời mục tiêu qua hạt kế bên...
...và họ vẫn sẽ bắn hòa nhau.
Chờ một chút.
Để coi hắn có thể bắn trúng cái này không?
Được không?
Được.
Được rồi.
Sẵn sàng chưa?
Ngay chính giữa.
Nè, lần này hãy lấy tiền của tôi.
Tôi không muốn xài tiền mượn.
Được rồi.
Sẵn sàng chưa?
Rất sẵn sàng.
Tôi chưa từng thấy cú nhắm bắn này.
À, không ngay chính giữa, nhưng là một phát súng giỏi.
- Sao, muốn thử bắn xa hơn nữa không, McAdam? - Hả?
- Xa hơn nữa? - Chắc chắn rồi.
Mặc dù có thể tốn tiền hơn một chút.
- Nè, anh muốn bán không? - À-há.
- Bao nhiêu? - Một đô-la.
No comments yet. Be the first to leave one.