نخستین 200 خط.
Hồ Bát Nhất à,
cha của ông
cũng tức là ông cố của cháu, Hồ Trường Thọ
là thợ mộc ở trấn Thường Nhạc,
con người thật thà,
tay nghề thì khỏi phải nói.
Nhưng có một thứ
là không bao giờ làm quan tài cho người ta.
Vì ông cụ bẩm sinh đã yếu ớt,
dính đến việc tang lễ
thì sẽ thu hút những thứ dơ bẩn.
Nhưng con người
luôn có lúc phải phá lệ.
Người đến có phải là
thợ mộc Hồ của trấn Thường Nhạc?
Lão gia nhà ta
chết bất đắc kỳ tử do tai nạn,
chỉ còn lại thân người,
không có đầu.
Ta mời ông đến
là muốn đúc một cái đầu gỗ
cho lão gia nhà bọn ta.
Lúc đưa tang
cũng phải có thân xác toàn vẹn chứ.
Xong chuyện
nhất định sẽ trọng thưởng.
Thợ mộc Hồ!
Bắt đầu đi.
Kiếm tiền không chọn khách.
Tuy công việc này
xui xẻo
nhưng nếu làm tốt
thì cũng xem như tích được âm đức.
Chân dung Hách lão gia này trông kỳ lạ
nhưng cũng không nói rõ được là lạ ở đâu,
chỉ mong không phụ lòng chủ thuê,
làm việc lấy tiền
rồi rời khỏi đó ngay.
Thợ mộc Hồ!
Đến lúc đưa tang rồi.
Đại tiên giáng xuống điềm lành,
con cháu hưng thịnh muôn đời.
Cát bụi về với cát bụi,
đường cái nằm chính giữa.
Phàm chuyện gì cũng mong có đầu có cuối.
Mời thợ mộc Hồ
đưa đầu của lão gia về chỗ cũ.
Lão quản gia,
bà nhà ta sắp sinh rồi,
thật sự không thể trì hoãn được.
Ông xem chuyện tiền công...
Ông ăn xong cỗ hậu sự rồi hẵng đi.
Kịp đấy.
Ông đừng khách sáo.
Ăn đi.
Ăn.
Vất vả cho thợ mộc Hồ rồi.
Trên dưới nhà Hách vô cùng cảm tạ ơn nối đầu của ông.
Sắp sinh rồi à?
Cái ông thợ mộc Hồ chết bằm này.
Ông đi đâu vậy?
Ta đỡ đẻ cho người ta hơn nửa đời
chưa từng thấy con nhà nào
lại thò chân ra trước.
Bà Tôn!
Nhà họ Hồ đành trông cậy vào bà đấy.
Sắp ra rồi.
Mạnh lên.
Mạnh lên.
Là con trai.
Ông có phúc rồi.
Nhà họ Hồ có người nối dõi rồi.
Từ xưa
thánh hiền ra đời
thì trời đều giáng xuống điềm lành.
Ông nội
cũng không phải người phàm.
Lúc mới ra khỏi bụng mẹ
thì người cha thợ mộc nghèo rớt mồng tơi của ông
đã nhặt được một lọ đồng bạc.
Thôi ông ơi.
Nếu tổ tiên nhà họ Hồ giàu có thật
thì cháu có đến nỗi phải sống trong căn nhà tồi tàn này với Hồ Quốc Hoa ông không?
Hồ Bát Nhất!
Thằng cháu bất hiếu này,
nói đi,
cháu trộm bài vị ông cố
rốt cuộc muốn làm gì?
Thằng mập chết tiệt Vương Khải Hoàn nói
bài vị của Hồ Trường Thọ có thể đổi lấy 30 viên bi,
vụ làm ăn này không lỗ.
Đây là gỗ trinh nam tơ vàng thượng hạng đấy.
Cái đầu phá gia chi tử của cháu
giống ai vậy hả?
Giống ông.
Cháu...
Thôi.
Nếu nói chuyện nhà họ Hồ suy tàn
thì suy cho cùng cũng tại ông.
Năm xưa ông không nên
phá vỡ điều cấm kỵ,
tham lam
kiếm tiền của người chết.
Mở cửa giám định báu vật.
Người lọt vào pháp nhãn của thiếu gia
sẽ thưởng 200 đồng bạc.
Thiếu gia.
Hôm nay mở cửa giám định báu vật,
phần lớn đều là những vật tầm thường.
Mấy món đồ tình trạng tốt
thì lại tà đạo quá.
Khá đấy.
Hồ Tam,
thúc có biết vật này
có ngụ ý gì không?
Thiếu gia,
đừng trêu ta nữa.
Ta đâu có biết.
Cái này gọi là
thăng quan
phát tài.
Cái gì vậy?
Thứ gì thế?
Nghĩa là sao?
Cầm đũa đến nhà họ Hồ bọn ta ăn cỗ à?
Hồ thiếu gia,
đôi đũa này
là đồ của Quỷ Vương lão gia trong miếu Ngũ Xương,
chuyên dùng để
chiên lũ tiểu quỷ không nghe lời.
Sau khi trôi dạt ở trần gian
đã có được phép màu thu hồn bắt vía con người.
Ơ hay.
Vậy ta cần phép màu này
để làm gì?
Chỉ cần dùng đôi đũa này
gắp dái tai phụ nữ
thì bảo đảm cô ta sẽ nghe lời thiếu gia răm rắp,
muốn làm gì cũng được.
Ta nói ngươi biết,
Hồ Quốc Hoa ta giàu nhất trấn Thường Nhạc này,
ta muốn cô nương thế nào mà chẳng được.
Ta có cần bỏ tiền ra
mua đôi đũa này để rước lấy phiền hà không?
Người tiếp theo.
Đồ của ta là báu vật đấy.
Thiếu gia,
cái này là
vật tùy thân
của Trịnh Hòa thời nhà Minh,
được đúc bởi thợ thủ công lành nghề của Ả Rập!
Không những có thể quan sát mây đoán hiện tượng,
xác định phương hướng
mà càng có thể
dò ma nhìn thần.
Thứ gì vậy hả?
Nào, nào, nào, nào, tránh ra.
Đứng lên.
Tránh ra.
Hồ thiếu gia,
vượt đại dương mang đến đấy.
Nếu cậu ưng ý
thì tối nay có thể chung chăn gối với cậu.
Thoải mái lắm.
Mau cho họ vài xâu tiền,
ở đâu thì về nơi đó đi.
Được.
Người đâu.
Dẫn họ đi nhận tiền.
Mau lên, mau lên.
Tránh ra, tránh ra.
Đi thôi, đi thôi.
Đêm hôm tối om ai mà nhìn ra được.
Ta có báu vật.
Nhưng chỉ cho
một mình
Hồ thiếu gia xem thôi.
Giải tán, giải tán đi.
Đừng xem nữa.
Giải tán, giải tán.
Đây này.
Xúc xắc này làm từ xương người,
có công hiệu tụ âm tán dương.
Cái gọi là âm
chính là bạc.
Nó có thể giúp Hồ thiếu gia thay thời đổi vận,
gặp cờ bạc ắt thắng.
Thật không vậy?
Ba quân 6.
Thú vị đấy.
1, 2, 3.
Thứ này được đấy.
Cái này...
Đã như cô nương nói
vậy chỉ cần là xúc xắc làm từ xương người
thì nó sẽ hiển linh sao?
Sinh ra gặp thời loạn thế,
chết vài người thì có gì hiếm lạ đâu.
Nhưng chủ nhân của xúc xắc xương người này
thì khác.
No comments yet. Be the first to leave one.