نخستین 200 خط.
Trước đó trong "Mr. Mercedes"...
Cô Linklatter, cô đã bị tuyên có tội
với tội danh giết người cấp độ hai.
Tôi sẽ cho cô hưởng án treo cho phần thời hạn còn lại.
- Chúng ta đang hẹn hò à? - Tôi hy vọng
nó sẽ giống một buổi hẹn hò để nếu sau này có hẹn hò thật,
chúng ta sẽ không bị bỡ ngỡ.
- Thế nào? - Thật sự, thực sự rất tuyệt.
Tôi đã hy vọng được nói chuyện với con trai anh, Peter.
- Thằng bé ở trường. - Tôi vừa từ đó đến đây. Nó không có ở đó.
75.000 đô.
- Chỉ cho một trang của Rothstein? - Tôi đã bảo rồi.
Anh đã lấy hết chỗ hàng ăn cắp rồi còn gì.
- Tôi sẽ giết thằng khốn đó. - Không, anh sẽ không làm thế,
ít nhất là cho đến khi chúng ta có được những bản thảo đó.
Cút khỏi cửa hàng của tao ngay!
Đưa tao những bản thảo đó.
Giờ mày nói: "Không thì sao?" Rồi tao sẽ nói...
- Thằng nhóc giữ chúng. - Saubers.
- Đúng. - Và anh không biết nó giấu ở đâu sao?
- Không. - Tôi không tin anh, Andy.
- Anh đã giết ông ta? - Tôi buộc phải làm thế.
Lạy Chúa tôi.
Tôi thực sự có cảm giác thằng bé đang dính líu đến một thứ gì đó
- lớn hơn cả khả năng của nó. - Peter...
- Pete! - Này, cháu đang ở đâu?
MR. MERCEDES
Mommy Deadest
Dựa trên tiểu thuyết của STEPHEN KING
Ôi, lạy Chúa.
Peter.
Cháu xin lỗi, cháu không biết đi đâu khác được.
Vào trong đi.
Cháu... cháu đã tự đẩy mình vào một tình thế khó khăn.
Mọi người đang tìm cháu, kể cả cảnh sát!
Cháu không biết có thể tìm ai khác. Cháu chỉ đến để xin lời khuyên.
Cháu giữ những cuốn sách của Rothstein đúng không?
Cháu không muốn nói quá nhiều. Ý cháu là, nó sẽ khiến cô gặp nguy hiểm.
Thật sao? Ngồi xuống đi, Peter.
Giờ thì, kể cho cô nghe chuyện gì đang xảy ra.
Rõ ràng là cháu đang giữ các bản thảo.
Cháu có thể đã... có một số tài liệu.
Thứ mà cháu chỉ đơn giản là nhặt được trong chiếc xe gặp nạn, đúng không?
Và cháu đã đến gặp chủ tiệm sách, Halliday...
Rồi sao?
Ông ấy đã mua một bài thơ...
và giờ ông ấy đã chết...
và cháu không biết phải làm gì.
Cháu sợ là đúng rồi.
Halliday chết vì có một kẻ khác ngoài kia
-đang tìm những cuốn sách đó. -Cháu đã gặp hắn.
- Ý cháu là "gặp hắn" nghĩa là sao? - Một gã...
Cháu không biết tên hắn, nhưng hắn biết cháu đang giữ những thứ đó.
Cháu nghĩ hắn là kẻ đã đột nhập vào nhà của Rothstein.
- Cháu có thể đã bắn hắn. - Lạy Chúa!
- Sao cháu lại có súng được? - Cũng không khó lắm.
Được rồi, chúng ta... chúng ta sẽ gọi cảnh sát ngay bây giờ.
- Không, không, họ sẽ tống cháu vào tù. - Đó có thể là nơi an toàn nhất cho cháu cho đến khi...
- Cháu không tin cảnh sát. - Ôi, Peter...
Không, không được gọi cảnh sát! Việc này... việc này sẽ hủy hoại bố mẹ cháu!
Bố cháu đã phải chịu đựng đủ rồi. Việc này sẽ giết ông ấy mất.
Vậy, Peter...
Cháu muốn cô giúp gì nào?
Cháu có biết mọi chuyện này nguy hiểm đến mức nào không?
Tất nhiên là cháu biết, đó là lý do cháu tới đây.
- Cháu không biết phải làm gì... - Không, nghe cô này.
- Bill Hodges sống ngay sát vách. - Không, không, ông ấy làm việc với cảnh sát.
- Không, chúng ta có thể tin ông ấy. - Không, ông ấy sẽ giao cháu cho họ.
- Cháu... cháu xin lỗi, cháu... Lẽ ra cháu không nên đến. - Còn luật sư thì sao?
Luật sư có nghĩa vụ giữ bí mật cho khách hàng.
Thực tế là, ông ấy... ông ấy sẽ bị pháp luật cấm không được tố giác cháu,
và... và ông ấy cũng có thể đưa ra các lựa chọn pháp lý cho cháu
tốt hơn cô.
- Peter, vì Chúa... - Được rồi,
- Cháu sẽ gặp luật sư. - Tốt.
Nhưng tuyệt đối không được nói gì với Hodges hay cảnh sát cả.
Cô sẽ gọi cháu.
Đáng lẽ cháu nên gọi cho tôi.
Tôi buộc phải quyết định nhanh, và tôi biết làm gì đây?
Tôi... tôi không thể ngăn thằng bé lại.
- Vậy, giờ nó đâu rồi? - Tôi hoàn toàn không biết.
Nó bỏ đi rồi. Nó nói nó sẽ gọi cho tôi.
Giờ... giờ gã Finkelstein này, hắn có thực sự giỏi không?
Chết tiệt thật.
Vâng, hắn rất giỏi.
- Cô có thể sắp xếp cuộc hẹn rồi chúng ta tóm lấy nó. - Không, không, chúng ta không thể làm vậy.
- Đó là vì sự an toàn của nó. - Chưa chắc đâu.
Nó có vũ trang đấy.
Có kẻ đã truy đuổi nó.
Có lẽ là cùng một kẻ đã giết Rothstein,
- và... Peter đã bắn hắn. - Nó làm gì cơ?
Ôi, tôi không thể tin mình lại phản bội sự tin tưởng của thằng bé.
Ôi, dẹp quách đi, Ida, thôi nào.
Chúng ta đang ở trong một tình huống rất dễ nổ và nguy hiểm!
Nó bắn ai đó sao?
Vào chân. Và dù kẻ đó là ai, hắn vẫn đang ở ngoài kia,
chỉ là hắn sẽ càng giận dữ hơn thôi,
nên tôi chỉ muốn đứng ra dàn xếp cuộc gặp với luật sư này
với hy vọng ông ta có thể khiến Peter suy nghĩ thấu đáo.
- Bà không biết nó ở đâu sao? - Không, không biết.
- Ida... - Không, không! Thật đấy, Bill, tôi không biết.
Chuyện này tệ thật đấy.
Không, chẳng tốt đẹp gì cả.
Peter chỉ là một đứa trẻ.
Tôi sẽ lấy số của Finkelstein cho ông.
Vâng, cảm ơn bà.
Cô ổn chứ?
Vâng, vâng, tôi chỉ cảm thấy...
siêu thực, tôi đoán vậy. Tôi đã không cho phép mình hy vọng vào điều đó...
- Vâng. - Và giờ thì...
Về mặt kỹ thuật, cô chưa được tự do. Cô vẫn đang nằm dưới sự giám sát của tòa án.
- Vâng, anh đã nói rồi mà. - Nhưng tôi chỉ muốn đảm bảo rằng cô ghi nhớ điều này,
vì nếu cô vi phạm dù chỉ một điều kiện trong thời gian quản chế,
họ sẽ bắt lại cô. Cô sẽ phải chấp hành nốt án tù còn lại.
- Được rồi. - Không được vắng mặt bất kỳ buổi gặp nào
với nhân viên quản chế hoặc bác sĩ tâm lý.
Cô... cô không thể bỏ lỡ bất kỳ buổi xét nghiệm ma túy nào hoặc các phiên tư vấn kiểm soát giận dữ theo lệnh của tòa án.
Vâng, được rồi, Roland. Tôi sẽ không liều lĩnh quay lại tù đâu. Anh không cần phải lo lắng.
Được rồi, giờ hãy nói về nơi ở của cô,
và tôi cho rằng cô chưa có nơi nào đúng không?
Không, họ đã tịch thu chiếc xe rơ-moóc của tôi khi tôi ở tù.
Cô có thể ở cùng tôi.
Ý tôi là, cho đến khi cô tìm được nơi ở cho riêng mình.
Tôi không thể làm thế được.
Ý tôi là, tại sao không? Cô cần phải ở đâu đó chứ, và tôi có chỗ trống.
- Tôi... tôi không chắc đó là ý kiến hay nhất. - Vâng, nhưng chắc chắn không phải là ý tệ nhất.
Ý tôi là, đây sẽ là một cú sốc cảm giác đấy.
Cô biết đấy, cô có thể tâm sự với tôi.
- Cô biết mà. - Được rồi, giờ tôi sẽ là người vặn vẹo lập luận nhé.
Mặc dù tôi rất vui vì cô không phải vào trại tâm thần,
tôi thực sự nghĩ rằng cần phải có sự điều trị tự nguyện.
Nội trú.
- Chết tiệt. - Hắn vẫn đang nói chuyện với cô sao?
Hắn có không?
Cô nói như thể đó hoàn toàn là một điều tồi tệ vậy.
Nghe này, đó là...
Brady là người đã bảo tôi đứng lên và nói thay cho hắn tại phiên tòa tuyên án.
Thẩm phán thực sự đã cảm nhận được điều đó.
Đó là lời khuyên tốt, và hắn đã khuyên tôi gọi cô làm nhân chứng.
Ý tôi là, cô đã rất tuyệt vời.
Có thể nói rằng Brady đã giúp đảm bảo sự tự do cho tôi cũng nhiều như cô vậy.
- Điều đó không công bằng. - Không nên nói như vậy.
Nghe này, tôi cực kỳ biết ơn
vì tất cả những gì cô đã làm cho tôi, và...
tôi biết là cô đã chiến đấu vì tôi...
nhưng Brady cũng vậy, đó là tất cả những gì tôi nói.
Và tất cả những gì tôi muốn nói là, nếu Brady vẫn còn trong tâm trí cô
và hắn đang đưa ra lời khuyên cho cô mà cô lại làm theo...
thì chúng ta có vấn đề rồi đấy.
Nghe này, việc Brady ở trong đầu tôi có cả lợi ích và tác hại.
Chìa khóa là biết cái nào ra cái nào.
Tôi biết.
Hắn đã lẩn trốn rồi sao?
Người ta nói thế.
Nó không về nhà. Bố mẹ nó đã liên lạc với cảnh sát.
Chết tiệt, điều này sẽ khiến mọi thứ khó khăn hơn.
Vâng, đừng nói với tôi về chuyện đó.
Cảnh sát có nghi ngờ nó giữ bản thảo không?
Cái đó tôi không biết.
Nhưng này, với việc Halliday đã chết,
nó chắc chắn phải tìm một mối tiêu thụ khác.
Có lẽ nó đã tìm được rồi.
- Tôi nghi lắm. - Nếu nó tìm được thì sao?
Đang bị truy gắt gao lắm. Bất cứ ai mua chúng,
họ sẽ phải giấu kỹ chúng đi,
có lẽ trong nhiều năm trời. Chết tiệt.
Lẽ ra anh không nên giết Halliday.
Thì tôi đã làm rồi, được chưa?
- Chuyện gì đã qua thì cho qua đi. - Chúng ta tiêu rồi.
Tôi sẽ không bao giờ được đọc chúng nữa.
Từ bao giờ anh lại trở nên trẻ con thế hả?
Tôi đã bảo rồi, chuyện này với tôi không chỉ là vì tiền.
Với tôi thì cũng hơn cả chuyện tiền bạc, được chưa?
Tôi đã nói là tôi yêu ông ấy,
và việc ông ấy yêu tôi có ý nghĩa rất lớn.
Ý tôi là, có những phiên bản của tôi trong vài cuốn sách của ông ấy.
Không phải nhân vật hoàn chỉnh,
nhưng là những mảnh ghép.
Tôi biết mà.
- Tôi chưa từng đọc phiên bản nào về anh cả. - Tôi nói là những mảnh ghép.
Tôi cũng tuyệt vọng như anh thôi
để có được những bản thảo đó.
Để xem có anh trong đó không à?
Chúng ta phải tóm lấy bố mẹ thằng bé.
- Cái gì? - Để làm vật thế chấp, Morris,
để lấy sách về.
Bắt cóc không phải là sở thích của tôi.
Ồ, vậy thì tốt nhất là chúng ta nên biến nó thành sở thích đi,
vì chúng ta đã giết người rồi, Morris.
Mọi thứ sắp đến hồi kết rồi.
Anh điên rồi sao?
Cô ta sẽ không gây nguy hiểm đâu.
Sao anh biết được nếu cô ta có Brady trong đầu?
Vâng, ừ thì, rất nhiều người nghe thấy giọng nói, được chưa?
Lên tới 20% dân số,
và điều đó không nhất thiết có nghĩa là bệnh tâm thần.
Với những kẻ nghe thấy tiếng Brady, thì là có đấy.
Tôi biết anh muốn giúp, nhưng...
Chào.
Chào, Lou.
No comments yet. Be the first to leave one.