نخستین 189 خط.
"SATAKE HIROFUMI" Tên của tôi là Satake Hirofumi.
Phán quyết của tòa án, bị cáo Satake Hirofumi…
Là một tử tù rất bình thường…
Bị tuyên án tử hình.
Đâu đâu cũng có thể gặp.
TRƯỜNG ĐẠI HỌC BỆNH TẬT LOÀI NGƯỜI
TẬP 1, TỬ TÙ SATAKE HIROFUMI GÃ ĐÀN ÔNG LẠNH LÙNG VÔ TÌNH GIẾT VỢ CHƯA CƯỚI
TRẠI TẠM GIAM
"KADOTA KENJI" Như vậy chắc là được rồi.
Anh Kadota,
"SHIMODA TADASHI" bên tôi đã làm xong rồi ạ.
Vất vả cho cậu rồi,
Shimoda.
Xin lỗi.
Tôi chưa từng nhìn thấy người khác thi hành án tử hình bao giờ.
Cậu được điều sang đây mới khoảng một năm thôi nhỉ?
Vâng ạ.
Thật sự phải thi hành án tử hình ở đây sao?
"SAPPORO, SENDAI, TOKYO, NAGOYA" Ở đất nước này, có tổng cộng bảy pháp trường.
"OSAKA, HIROSHIMA, FUKUOKA" Nơi này là một trong số đó.
Án tử hình quả thật được thi hành ở đây.
Khoan nói chuyện này đã.
Sao tự nhiên lại bảo chúng ta dọn dẹp thế ạ?
Có trời biết.
Chắc là để tiết kiệm tiền thuê nhân viên vệ sinh thôi.
Cuộc sống của tử tù
thoạt nhìn vừa yên ổn vừa hòa bình.
"RED DEMON" Không có hình phạt lao động, có rất nhiều thời gian tự do.
Vì vậy để giết thời gian,
tử tù sẽ bồi dưỡng các loại sở thích khác nhau.
Ví dụ như đọc sách hay ngâm thơ, sáng tác ca từ.
Trong số đó thậm chí có người bắt đầu tin vào tôn giáo.
Anh Shimoda.
Quyển sách mà anh Shimoda giới thiệu
thật sự là đọc hay lắm luôn.
Đúng không?
Phân đoạn mà tên lưu manh tóc đỏ nổi điên là phân đoạn xuất sắc nhất.
Cũng bởi vì phân đoạn đó mà tâm trạng của tôi sáng tỏ thông suốt hẳn ra.
Tôi cũng giới thiệu nó cho em gái của tôi, kết quả là con bé say mê luôn,
đang đọc nó với tốc độ kinh người.
Tôi có thể hiểu tâm trạng của cô ấy.
Thật sự là quá tốt khi em gái của anh cũng thích nó.
Đúng vậy đó.
Nghe nói loạt truyện Red Demon sẽ có tập tiếp theo nữa đó.
Anh cứ mong chờ đi nhé.
Tôi có thể xem… tập mới tiếp theo không?
Chuyện đó…
Anh Shimoda, cảm ơn anh.
Sao anh lại nói cảm ơn thận trọng như vậy thế?
Lúc tôi còn ở bên ngoài, tôi chẳng bao giờ đọc sách cả.
Tôi hoàn toàn không biết có một thế giới thú vị như vậy.
Phải cảm ơn anh đã bảo tôi đọc sách.
Có gì đâu chứ.
Chuyện tôi làm không có gì lớn lao cả.
Vào giai đoạn cuối cùng của đời người, có được những trải nghiệm như vậy,
tôi thật sự rất cảm ơn anh.
Đúng rồi, tôi muốn hỏi anh một chuyện.
Chuyện gì?
Ngoài những chuyện bảo mật ra, tôi sẽ nói với anh hết.
Bữa tối cuối cùng.
Gì cơ?
Ở nước Mỹ có chế độ vào bữa tối cuối cùng, có thể đưa ra yêu cầu
"BỮA TỐI CUỐI CÙNG" bữa cuối muốn ăn cái gì.
Ở Nhật không có chế độ này sao?
Nghe nói trước đây ở Nhật cũng có,
nhưng bây giờ không còn nữa rồi.
"BỮA CUỐI CÙNG MUỐN ĂN CÁI GÌ?" Nếu đưa ra câu hỏi,
"CHẲNG LẼ LÀ… TÔI SẮP BỊ TỬ HÌNH RỒI" tử tù sẽ nhận ra mình sắp bị hành hình rồi,
họ bị cảm giác sợ hãi đó đè ép rồi cuối cùng tự sát.
Xin lỗi.
Không đâu, không sao cả.
Vậy thì đúng là đáng tiếc.
Thật ra tôi thích ăn cá…
Đặc biệt thích ăn nhất là sashimi cá tráp.
Nhưng vì lý do nào đó mà tôi không thể ăn được.
Nếu có bữa tối cuối cùng,
tôi muốn thỏa sức ăn đến khi no mới thôi.
Satake…
Shimoda,
cục trưởng gọi cậu qua kìa.
Tôi biết rồi ạ.
Tạm biệt anh, Satake.
VĂN PHÒNG CỤC TRƯỞNG
Làm phiền rồi ạ.
Ngày hành hình được quyết định là ngày 25.
Shimoda,
cậu phụ trách kéo dây treo cổ tử tù nhé.
Có hiểu chưa hả?
Vâng, tôi hiểu rồi ạ.
Cục trưởng, cho hỏi
phạm nhân bị hành hình lần này là…
Là số 134.
Số 134…
Là Satake Hirofumi ạ?
Đúng vậy.
TRẠI TẠM GIAM
Anh Kadota.
Cậu bị chỉ định làm công việc gì rồi?
Phụ trách việc kéo sợi dây treo cổ tử tù, không được để nó dao động lung tung.
Tôi là người phụ trách ấn nút bấm hành hình.
Là ba cái nút bấm đó à?
Ba cái nút bấm để mở bàn đạp giá treo cổ.
Một trong ba cái nút bấm sẽ ngẫu nhiên mở bàn đạp ra.
Ba người điều hành sẽ ấn nút cùng một lúc.
Như vậy thì sẽ không biết nút bấm của người nào đã lấy đi tính mạng của tử tù,
giảm nhẹ gánh nặng tâm lý cho họ.
Cho dù là vậy, chúng ta cũng phải ấn nút.
Tâm trạng nặng nề thật.
Tôi rất sợ khi phải hỗ trợ thi hành án tử hình.
Không sao đâu, có tôi ở bên cậu mà.
Tình cảm của cậu và Satake có vẻ không tệ nhỉ?
Đó là vì…
Không phải tôi đang trách cậu.
Nhưng cậu cũng xem qua biên bản của Satake mà nhỉ?
Ngày thường anh ta thượng cẳng chân hạ cẳng tay với vợ chưa cưới của mình.
Nghi ngờ vợ chưa cưới có gian tình với bạn của cô ấy.
Không chỉ đâm chết vợ chưa cưới và bạn của cô ấy,
-mà còn phóng hỏa đốt họ nữa. -Đi chết đi!
Hắn là một tên tử tù không hơn không kém.
Hắn là tội phạm phạm tội ác cùng cực,
hoàn toàn không đáng được thông cảm.
Nhưng mà anh ta…
Trước mặt tôi, anh ta là một người rất tốt.
Tử tù không phải chịu hình phạt lao động.
Hình phạt của họ chỉ là chấp hành án tử hình thôi.
Đây là cách để họ đền tội.
Chúng ta phải thi hành án tử hình,
khiến bọn họ đền tội.
Đây chính là chính nghĩa của nhân viên giám ngục chúng ta.
Tôi nói có sai không?
"TRẠI TẠM GIAM" Báo cho tử tù biết thời gian thi hành án tử hình,
cố định vào chín giờ sáng trong ngày.
Nghe nói lúc trước đều là báo trước một ngày,
nhưng thường xuyên xảy ra chuyện tử tù vì quá sợ hãi bị tử hình mà tự sát,
cho nên đổi sang báo tin trong ngày.
Cuộc sống yên ổn và hòa bình của tử tù
khiến tôi vô ý lơ là mất.
Tôi vẫn tưởng rằng hôm nay cũng sẽ giống như mọi khi, bình an trải qua chín giờ sáng,
giống như mọi khi đọc sách từ sáng đến tối.
Số 134, Satake Hirofumi.
Ra đây.
Tôi… Tôi sao?
Phải chấp hành án tử hình sao?
Đúng vậy.
"PHÒNG GIÁO HUẤN" Đây là nơi để tử tù ổn định tâm trạng,
trải qua thời khắc cuối cùng.
Anh có thể ăn các đồ ăn để trên bàn.
Muốn hút thuốc,
hay là muốn viết di chúc, chúng tôi cũng sẽ cho anh thời gian.
Chắc không phải là…
Anh Shimoda…
Cảm ơn anh.
Ngon lắm.
Rất là ngon.
Anh Shimoda.
Vâng.
Cá tráp
rất là ngon.
Tôi sẽ không quên
đề tài tiểu thuyết đã từng trò chuyện với anh đâu.
Quả nhiên… Quả nhiên vẫn không được mà.
Tôi không muốn chết!
Mau dừng tay lại… Đáng sợ quá!
Mau dừng tay lại…
Mau dừng tay lại!
Đáng sợ quá!
Cứu tôi với!
Mẹ ơi!
TRƯỜNG ĐẠI HỌC BỆNH TẬT LOÀI NGƯỜI
Lạ quá, đây là mình sao?
Tại sao…
Ơ, nơi này là…
Không được rồi. Sao có thể đột nhiên cử động lung tung vậy hả?
Cổ của anh đã bị thương cực kì nghiêm trọng đó.
Cổ?
Xe máy, tai nạn xe…
Xe máy.
Trong tư liệu có ghi lại nè.
Mấy năm trước, anh đã từng rơi vào bẫy do tên sát nhân hàng loạt bố trí.
Ở độ cao ngang cổ của con người khi đang lái xe,
có người cột một sợi dây nhựa được sơn màu đen ở trên đường,
anh bị sợi dây đó móc trúng làm anh bị thương nặng.
May mắn sao anh lại không chết.
Không đúng, phải nói là quá lợi hại mới đúng.
Cái cổ của anh thật sự là cứng cáp lắm đó.
Đúng vậy.
Cho nên lần này cũng không sao cả.
Lần này…
Anh chấp hành án tử hình nhưng lại không chết.
No comments yet. Be the first to leave one.