نخستین 200 خط.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2020 by ivy68 All right reserved
NÀNG HẦU
24, 25, 26, 27, 28, 29, 30...
Enzino!
Dào ôi! Thế? Làm thế có hay gì không?
- Thế mẹ ngủ với ai? - Sao, bà ấy ngủ à? Bà ấy chưa chết à?
- Antonio, em có thể chơi ở đây không? - Không.
1, 2, 3, 4, 5...
Sao? Anh chưa nói ừ nhé, anh nói là không.
Ôi!
Bà góa Corallo mông đẹp nhất Catania là sao nhỉ?
- Gì thế? - Không phải em nói đâu.
Bố đã nói thế.
- Bố à? - Đúng, em tình cờ nghe ông ấy lúc hạ cánh.
Anh giải thích thế nghĩa là gì?
- Nhưng em nghe ông ấy khi nào? Hôm nay? - Không...
Em là trái tim tốt nhất Catania. Anh sẽ làm gì nếu thiếu em?
Quên đi! Cả hai đều góa mà.
Và nữa, Margherita như là em gái của em!
- Linh hồn đáng thương! - Lại nữa!?
Mẹ đã chết. Mẹ đã chết. Mẹ đã chết. Mẹ đã chết.
Này!
Ai thế?
Có phải anh không, Nino?
- Cho em vào. - Đừng làm phiền anh!
Ôi! Ở đó, em không được chơi, vì Antonio không cho phép em.
Ở đó, em không thể chơi vì mẹ đã chết.
Thế em phải chơi ở đâu? Trong phòng tắm em cũng không chơi được!
Ôi! em muốn chơi!
Anh ra cửa hàng một lát, để kiểm kê cho xong.
Thời buổi khó khăn!
Ta phải kết hợp kinh doanh với giải trí.
Anh nói gì? Làm việc cần, nhỉ?
Ừ. Em có thể nhìn một tí?
Bình tĩnh đi, em sẽ thăm người quá cố. Thật là bất hạnh, ôi chao!
- Peppino! - Ignazio. Tôi vẫn không thể tin được.
Can đảm lên!
Chuyện ra sao?
Đêm trước tôi thấy bà ấy chết trên giường.
- Ôi, Chúa ơi, Chúa ơi, thật là bất hạnh! - Hừ, chỉ là ta không cần như vậy!
- Margherita tội nghiệp! - Cảm ơn.
- Thưa ông, tôi có thể làm gì đó không? - Ừ, đến cầu nguyện cùng Margherita.
- Bà ấy sẽ rất hài lòng. - Vâng, tôi có thể cầu nguyện ở đây...
Matteo sẽ ra thẳng nghĩa trang?
Tôi không biết.
- Nhanh lên! Tôi không thể ở đây cả tháng! - Mảnh vải này bị mối xông.
- Ta vứt nó đi nhé? - Sao vứt? Để nó chỗ hàng bán!
- Concettina! - Đây! Tôi xin chia buồn. Ta thiếu dầu gội batiste.
Tìm đi! Cô muốn làm gì nữa?
Xin chia buồn. Đây là lụa bị phai. Ta bán giá gốc?
Giá bao nhiêu? Đưa đi giặt khô. Giá vốn gì chứ!
- Còn cậu, cậu làm gì, Lo Coco? - Tôi đo vải tồn!
- Và cậu đo bằng tay? - Nhanh hơn.
Nhanh hơn để hại tôi! Theo cậu thì cái này là bao nhiêu?
- Khoảng 81cm. - Giờ ta sẽ kiểm tra bằng thước. Nó đâu rồi?
1...
2...
3... 3 và 45.
- Khốn nạn! Cậu muốn hại tôi. - Nhưng, tôi đã thấy ông làm việc thế mà.
Và cậu là người bình thường? Cánh tay của cậu dài như thanh chắn đường.
Lấy thước đo! Dùng nó đi, đồ ngốc!
- Vâng. - Và nhẩu lên, tôi muốn thứ bảy phải xong!
Thứ hai tôi mở cửa hàng, OK? Tôi phải lo sống chứ!
Ôi, Thánh Mẫu!
Trả bóng cho em! Em muốn quả bóng! Trả lại cho em!
An Nghỉ.
Margherita La Brocca là một người mẹ mẫu mực.
An Nghỉ.
- Một lòng tin vững chắc. - An Nghỉ.
- Ánh sáng của tình yêu và lòng mộ đạo. - An Nghỉ.
Enzino! Im đi em?
Thấy chưa, Nino? Đó là cặp mông đẹp nhất Catania!
... cẩn thận và cảnh giác,
hiện tại và yêu thương trong mọi hoàn cảnh,
quan tâm sát sao và giải quyết, việc nhỏ, và không để gia đình xẩy ra thảm họa.
- An nghỉ. - Người bạn đời của cô ấy đang khóc than.
Nhưng có một điều chắc chắn ủng hộ anh ta.
Anh ấy biết thế, nếu anh ấy noi gương sống sáng ngời của cô ấy,
sớm hay muộn, anh ấy sẽ cùng cô ấy được vinh danh nơi đất Chúa.
Dào, không có gì khẩn cả...
- Nhưng Margherita La Brocca chưa chết! - Làm sao, cô ấy chưa chết? Cô ấy chết rồi!
Cô ấy sẽ không bao giờ bỏ rơi ngôi nhà đã từng là của cô ấy.
Sẽ không có...
trong ngày hoặc trong nhà, nơi linh hồn của cô ấy sẽ không hiện diện
với sự kéo dài ngọt ngào của nó như một thần đèn.
Người giám hộ, tôi khẳng định, trong số những người cô ấy đã để lại trong đau đớn và tuyệt vọng.
Luôn ở nhà? Tốt...
Chúa hoạt động theo những cách bí ẩn.
An nghỉ, Margherita, chờ được sống lại vào Ngày Phán xét.
Dào, thật là hân hạnh. Nghỉ ngơi nhé.
Cảm ơn một lần nữa cho tất cả mọi thứ, Donna Ines.
Sao lại bấm chuông, đồ ngốc, nếu không có ai?
- Chào, thưa ngài. - Chào.
- Xin lỗi. - Mời vào.
- Xin gửi lời chia buồn chân thành nhất đến ngài. - Cám ơn, nhưng mà...
Xin lỗi, tôi mới lau thảm. Sàn bẩn, lau 2 lần.
Vào xem này, mọi thứ đều sạch sẽ!
Tôi cứ liều thu dọn. Tôi ném hoa đi, chúng thối rồi.
Số nến kia, có thể đưa nhà thờ. Tôi đã làm thoáng khí...
Cô làm tốt lắm, cảm ơn cô.
- Nhưng, xin lỗi, cô là ai? - 3 ngày trước, đại lý nói tôi đến trình diện.
Người phụ nữ đáng thương đã yêu cầu, các vị cần giúp việc, phải không?
Ồ, vậy đó!
Thay vào đó tôi lại tin cô là con gái em họ thứ hai của Margherita.
Người sống ở Caltanissetta và có khách sạn gần ga.
- Tên của cậu ta là gì? - Tôi không biết.
À ừ, Matteo!
Tên tôi là Angela La Barbera.
Tôi đã chuẩn bị bữa tối.
Món hầm, thịt bò, salad...
Tôi làm sai à?
- Cô ấy là một vị thánh! - Từ Lentini? - Không, từ Caltagirone.
Tôi sẽ nói với anh, con người ngăn nắp.
Tinh tế, tất cả sạch sẽ. Nghe này, Agatino, tôi đố anh
tìm trong đồ nội thất
một hạt bụi, thậm chí chi tiền triệu.
Tất cả gọn gàng, tất cả... Sau đó, anh biết điều gì làm tôi ngạc nhiên không?
Có khi nào tôi có nhiều quần áo như vậy? Tất cả đồ lót này?
Tất cả chúng... Tino, đợi đã.
Anh phải xem tận mắt. Cho tôi biết nếu anh đã bao giờ nhìn thấy nhiều tất như này.
Không phải ngay cả khi tôi là con rết.
Sơ mi, khăn quàng cổ...
mùi thơm của hoa cam.
Cô ấy thậm chí còn để hoa cam! Nhưng, anh có nhận ra không?
- Cô ấy có thể nghĩ về mọi điều nhỏ nhặt! - Hên xui may rủi!
Nhưng tôi biết ai đã gửi cô ấy cho tôi!
Là em anh phải cảm ơn, Margherita.
Em đã gửi cho anh vị thánh này, để hỗ trợ tất cả bọn anh.
Vừa đến Thiên đường, và người ta có thể nói, thậm chí chưa có thời gian để dỡ vali.
Ôi, Margherita, một điều nữa! Về vấn đề đó...
Don Cirillo đã nói là linh hồn em bay lượn trong nhà ta,...
Nghe này, không cần đâu, em biết không?
Em hãy yên nghỉ nơi đây.
'Nguyên do...
những gì liên quan đến ngôi nhà, đã có Angelina chăm sóc.
Tốt rồi? Hơn nữa, em đã gửi cho chính mình.
Đi ra!
Đá lạnh!
Nước.
Em đã để nó chảy?
- Lạnh như đá, thưa cô. - Tốt!
Vậy thì...
Gambino.
Trong khi đó, bắt đầu đọc cụm từ này.
- Cậu đã tắm cho bộ hạ? - Nó vẫn còn đóng băng.
- Nó rửa vết gai đâm! - Nó đã thò mũi vào đó.
Đủ rồi nhé! Im lặng nào!
Nếu tớ có bố với cửa hàng như thế này,
tớ đéo đi học và tớ sẽ ra quầy.
Bố tớ nói không có bằng cấp thì dây giày cậu cũng không bán nổi.
- Bố cậu có bằng? - Ừ, cấp ba.
Nino! Này, một phút nữa có cơm.
Về tới ngay ạ.
- Nino, ai vậy? - Chị hầu gái mới.
- Cậu khốn nạn quá đê! - Cậu sao?
Ừ tớ nói thế!
Cậu thật may mắn! Mẹ tớ không muốn thuê con gái, bố tớ bực lém,
thế là nhà tớ có bà đầu bếp 120 tuổi và là một quản gia.
Thế tớ còn làm gì nổi nữa, nhỉ?
- Thì cũng chỉ để sóc lọ! Cậu có thể làm gì? - Tạm biệt. - Tạm biệt, Piglet.
Nhưng .. nhưng, với cô ấy, cậu đã...?
- Ồ, nhưng cậu luôn nghĩ về chuyện đó! Tạm biệt. - Tạm biệt, Nino.
TV này, bố không thể xem được gì.
Không phải do TV. Do gió.
Con thấy không? Gió làm lệch ăng-ten.
Đây rồi. Giờ ta bắt đầu xem thấy gì đó.
Đó đó. Giờ ta có thể xem thấy rõ.
- Angelina! Mai chị cũng tắm cho em nhé? - Thôi đi!
- Thôi đi, đồ ngốc! - Em muốn gì?
Chuyện gì? Ở đây con cũng đánh nhau? Để nó yên.
Còn con, tại sao phải cạo râu mỗi sáng?
Dân chơi!
- Nó mọc. - Câm miệng! Im!
- Cậu nhanh lên? Di chuyển nó! - Nào, nhanh lên!
Chuyền bóng! Qua mạnh đê!
Kèm chặt, đừng để nó sút!
- Ninuzzo, sao vậy, em không tới trường? - Không, em bị ngã khi đi.
- Chúa ơi! Em bị thương? - Không sao đâu.
Lại đây, nhóc, lại đây.
Đừng lo, là i-ốt thôi.
Giờ chị sẽ thổi vào nó và sẽ khỏi.
Ôi, mẹ ơi!
- Đặt tay lên nó. - Đâu ạ? Trên vết thương?
Không, giữ bòi Nếu không, nó làm phiền chị khi băng.
- Angela... - Gì?
Nghe...
- Chị đừng nói gì với bố, nhé? - Đừng lo, chị sẽ không nói gì với ông ấy đâu.
Bí mật giữa em và chị.
Nó vẫn còn làm em đau?
- Chị ấy đã làm thế? - Ừ, tất nhiên.
- Và chị ấy đã nhìn thấy nó? - Chắc rồi! - Trần truồng? - Ừ.
Và sau đó?
- Lại đây kể cho tớ. Và sau đó? - Và sau đó...
chị ấy mân mê nó. - Chết tiệt, may quá!
Ồ, chị ấy đang ở trong tay bọn ta!
Với cậu là gì?
Cậu không thể ra lệnh cho chị ấy làm thế ít nhất một lần cho cả hai ta?
Không không đời nào! Hơn nữa, không phải với cậu.
- Tớ sẽ cho cậu xem Luciana! - Chị cậu? Tớ luôn luôn nhìn thấy chị ấy, tớ thèm chết lên được.
Nuy?
No comments yet. Be the first to leave one.