نخستین 200 خط.
Thật là rắc rối!
Gửi Adam Shipley, thế giới này thật hỗn loạn.
Thật rắc rối!
Sheldon?
Có lẽ hắn ko có ở đây.
Sheldon.Mày ko có ở nhà à?
Cứu con, Chúa ơi.
Mày đang làm cái gì vậy?
Tôi đang tìm 1 cái áo ấm. Ah, nó đây rồi.
Để chúng tao cho mày biết tay. Lần cuối mày đi tắm là khi nào hả?
Tony mày nghĩ sao? Hay chúng ta mở cửa sổ ra nhé.
Khoan đã! Hoàn thành cuốn sách, Tôi sẽ trả tiền ngay mà!
Lần trước mày cũng nói như vậy rồi.
Đợi đã!
Đừng làm vậy. Ngoài này ko có cái mái hiên nào đâu.
Xin các anh! Tôi thề là tôi viết gần xong quyển sách rồi.
-Gần xong là thế nào? -Sắp rồi. Còn tí xíu nữa thôi.
Tôi viết đoạn đầu hơi chậm, Nhưng bây giờ thì rất trôi chảy.
Thế thì cho chúng tao xem.
-Cho các anh xem ư? -Cho chúng tao xem!
Các anh là 1 cặp hợp cạ đấy nhỉ? Trông rất ấn tượng!
Các anh biết đấy, Tôi thấy mình...đang hơi bị áp lực đấy.
Mày viết trên cái máy này hả?
Phải,tất cả đều ở đó. Chỉ mới vài chương đầu thôi.
Cho chúng tao xem.
Nhà văn ko có thói quen cho người khác xem bản thảo.
Sheldon đưa đây.
Tôi ko thể.Tôi vẫn chưa tìm được ý tưởng.
-Mày nói láo hả? -Phải.
-Rất tệ đấy. -Tôi biết mà.
Rất tệ.
-Các anh định làm gì? -Để tao nói cho mày biết chúng tao sắp làm gì nhé.
Chỉ là 1 thí nghiệm khoa học nhỏ thôi.
-Các anh định làm gì? -Ngồi xuống.
Xem cái máy vi tính của mày nấu lên thì giống cái gì nào.
Xin đừng làm vậy. Làm sao tôi có thể sáng tác mà ko có máy tính chứ?
Chúng tao đâu có cần mày viết Sheldon. Chúng tao sẽ ném mày xuống.
Đợi đã, xin đừng làm thế.
Tôi xin các anh hãy suy nghĩ lại.
Tôi sẽ trả gấp đôi số nợ! $100,000!
Trong vòng 30 ngày.
Được!30 ngày.
Tôi sẽ trả. Các anh sẽ có tiền trong vòng 30 ngày.
-Tôi đã đưa anh $75,000 rồi mà.Tiền đó đâu rồi? -Hoa hồng cho chầu bạc ở FIorida .
-Cái gì? -Cuộc đấu chó ở Hialeah.
-Anh cược $75,000 vào những con chó sao? -Không, nhiều hơn 1 chút.
Nhưng tôi có vay thêm của 1 quý ông người Cuba.
Anh biết ko, anh rất có tài, Alex...
Nhưng anh đang đánh mất dần nó rồi đấy.
Anh sẽ có $125,000 Khi tôi nhận được bản thảo.
Đó là thỏa thuận của chúng ta.
Tôi đã cho anh 1 năm trời. Anh đã làm được những gì nào?
-Tôi đã yêu. Và đã thất tình. -Hay đấy!
Thất tình, bài bạc, dính lứu đến tội phạm.
Những tính cách của 1 tác giả hàng đầu đấy à.
Họ sẽ giết tôi mất nếu tôi ko đưa tiền trong vòng 30 ngày.
Sau đó anh sẽ làm việc tốt hơn.
-Chào. -Xin lỗi.
Liệu có còn đường Cambridge nào khác ko nhỉ?
Tôi đang tìm văn phòng luật của PoIk, TayIor, FiIImore, Pierce...
-Và Van Buren. -Chúng tôi đây.
Cô là....
Dinsmore. Emma Dinsmore.
Alex Sheldon. Mời cô vào?
Không,tôi vẫn chưa tin được . Đây nhìn ko giống 1 văn phòng luật.
-Càng ko giống 1 nơi để ở. -Tôi biết.
Nhưng văn phòng của chúng tôi ở tòa nhà Prudential thì rất ấn tượng đấy...
Cô biết ko, nào là sách luật, bàn hội thảo, nội thất...
Chúng đang được trang bị, nhưng có 1 chút vấn đề với đá cẩm thạch.
Những người cắt đá ở Carrara đòi hỏi các trợ cấp y tế cao hơn.
Ông Sheldon, tôi phải đi đây.
Làm sao tôi có thể đi nếu có 1 luật sư nằm chết dưới chân tôi?
Làm sao đây?
Ông muốn tôi làm người thế nào đây ông Sheldon?
1 người không tốt à. Thôi được rồi.
Tôi sẽ kéo ông ra khỏi cánh cửa...
rồi đặt ông...
ở phòng khách.
Mà tốt hơn là...
Nên đặt ông ở phòng hội thảo.
Như vậy ông có chuẩn bị tài liệu gì thì cũng tiện...
Ông có thể nằm đây.
-Ông Sheldon? -Vâng, tôi ko sao.
Điều này đã xảy ra với tôi 1 lần rồi.
Ở giải vô địch Little League,trận chung kết.
Dạ dày của tôi có vẻ đã chịu đựng lâu rồi.
-Tôi vẫn chưa ăn trưa-- -Tôi phải đi đây.
Làm ơn, chờ đã. Tôi cần cô giúp đỡ.
Buông tay tôi ra!
-Có phải cô nói ''Buông tay tôi ra''? -Tôi sẽ ko để mình bị lợi dụng đâu.
Cô Dinsmore, tôi ko có ý đó--
Thế tại sao ông yêu cầu công ty tôi cử tôi đến đây?
Ông ko lừa được ai đâu,ông Sheldon Nếu đó dúng là tên thật của ông.
Nơi này thật sự ko phải là văn phòng luật sư của PoIk,TayIor,FiIImore,Pierce,Van Buren...
Những người ngẫu nhiên là tổng thống Hoa Kì đâu.
Cô nói đúng.Đây ko phải là văn phòng luật Và thực sự họ là tổng thống.
Vậy rốt cuộc chúng ta rút ra được kết luận gì nào,ông Sheldon?
Ngoại trừ việc ông đang cố lợi dụng tôi?
-Chúng ta cũng có thể kết luận rằng tôi là kẻ nói dối.-Phải, chuyện đó quá rõ rồi.
Tôi xin lỗi. Nhưng tôi thực sự cần sự giúp đỡ của cô,cô Dinsmore.
-Tôi là 1 nhà văn tài ba... -Phải,còn tôi đang bận chế tạo bom nguyên tử.
-Xin lỗi, tôi phải tách các hạt phân tử. -Đợi đã! Cô Dinsmore!
Chúng ta có thể bỏ qua chuyện này ko?
Tôi chỉ cần khả năng tốc kí của cô. Thế thôi.
Tôi đảm bảo với cô, tôi là người có hoàn cảnh đáng thương.
Tôi ko có ý định mất thời gian ở đây với một gã tuyệt vọng đâu.
Ông muốn mua dâm hả, ông Sheldon, Ông tìm nhầm người rồi đấy.
Cô Dinsmore, tôi biết cô nghi ngờ về sự thành thật của...
Nhưng tôi thề có chúa là tôi ko hề có ý đồ gì với cô cả.
Nhưng tôi ko tin ông.
Giờ tôi ko thể nghĩ tới bất cứ người phụ nữ nào Tôi ko hứng thú với chuyện lên giường.
-Mừng vì đã gặp cô. -Ông muốn nói gì?
Tôi chỉ muốn nói là Không phải ai cũng...
muốn quan hệ với 1 cô gái thẳng tính như cô...
Tôi có những sở thích khác. Tôi thích những phụ nữ....
Ít thẳng thắn hơn.
Ông Sheldon, ông ko nghĩ là bất cứ ai tới đây...
cũng thấy rằng đây ko phải là 1 văn phòng luật sư sao?
Tôi mang nợ đến $100,000 Và tôi phải trả nó trong vòng 30 ngày.
Cách duy nhất tôi phải làm là hoàn thành cuốn sách kế tiếp...
Và cách duy nhất để làm được là đọc ý cho 1 nhân viên tốc kí viết.
-Thế quyển sách đó còn bao nhiêu? -Tất cả.
-Ông muốn đọc cho tôi đánh toàn bộ quyển sách à?-Đúng.
-Trong 30 ngày? -Chính xác.
Lương của tôi là $15 1 ngày Và tôi nhận tiền vào cuối mỗi ngày.
Tôi rất thích như vậy, nhưng ko may là ko thể được.
Thế cuối mỗi tuần.
Khi hoàn tất công việc. Tôi sẽ trả lương cô khi có bản thảo trong tay.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông ko hoàn tất trong 30 ngày?
Tôi sẽ phải hoàn thành trong 30 ngày.
Nhưng nếu ông ko hoàn thành được thì sao?
bọn chúng sẽ giết tôi.
Tôi để quên cái khăn.
Ông Sheldon, tôi quên cái khăn.
Cuốn sách của ông nói về cái gì?
Đó là câu chuyện nói về 1 người đàn ông tuyệt vọng trong tình yêu...
Anh ta sợ rằng điều đó sẽ giết chết anh ta.
Đó là 1 câu chuyện hài.
-Thế anh ta có sao ko? -Cô phải đọc quyển sách.
-Anh làm gì vậy? -Tôi muốn biết anh ta có chết ko.
Cô ko thể đọc đoạn kết trước.
-Thế anh kể cho tôi nghe đoạn kết đi. -Cô phải tự đọc chứ.
Đây là cách tôi đọc sách đấy. Nếu tôi thích đoạn kết thì tôi mới đọc sách.
Còn bằng không thì chỉ phí thời gian thôi.
Xem nào? Giờ tôi muốn đọc nó rồi đấy.
Thế cuốn sách mới của anh viết về gì?
Về sự bất lực trong tình yêu...
Và nó giết dần con người như 1 loài virut vậy.
-Cũng là 1 câu chuyện hài? -Phải.
Liệu anh có ngất nữa ko Nếu tôi hỏi nó kết thúc thế nào?
Tôi cũng ko biết đoạn kết thế nào.
Làm sao anh viết được chuyện nếu anh ko biết nó kết thúc thế nào?
Vì tôi biết các nhân vật, và họ sẽ nói tôi biết tiến triển của câu chuyện.
Thú vị đấy.
-Cô chấp nhận làm? -Phải.
Tuyệt quá!
Okay. Đọc lại xem chúng ta đã viết được những gì.
Kì nghỉ hè của Adam Shipley từ.... Andover.
Anh có thể cho thêm năm vào.
Kì nghỉ hè của Adam Shipley từ Andover vào năm....
Cho thêm 4 con số bất kì vào và anh sẽ có 1 câu hoàn chỉnh.
Phải, nhưng nó lại ko hay.
Thế còn...
Kì nghỉ hè của Adam Shipley từ Andover thật sự nồng cháy?
Tiếng động gì vậy?
-Tiếng động nào? -Đó là 1 âm thanh the thé.
giống như....
Tôi nghĩ có lẽ mình bị u não bởi vì đó là những dấu hiệu đầu tiên.
Được rồi. Sẽ thế nào nếu rút ngắn câu văn?
Adam Shipley có 1 kì nghỉ. 1 khoảng thời gian...
Không, xem nào. Cô muốn câu đầu tiên phải tạo nên giọng văn...
lôi cuốn người đọc Và mang anh ta vào trong chuyện.
''Gọi tôi là Ishmael.''
''Đó là thời kì hạnh phúc nhất, cũng là thời kì tồi tệ nhất.''
''Khởi đầu Chúa đã tạo ra thiên đường và trái đất.''
Cô biết tại sao tôi ko thể viết câu đầu ko? Những người đại tài đã làm hết mọi thứ trước tôi rồi..
Cô có thấy ở đây mờ mịt ko? Có sương mù này....
Tôi nghĩ khối u của tôi đã di căn đến thủy não rồi đấy.
-Tôi đi đây. -Chỉ mới 7:00 thôi mà.
Tôi biết. 5 tiếng đồng hồ đã uống phí mất rồi.
-Sáng mai cô lại tới chứ? -Tôi ko thể.
Cô muốn nói gì?
Đây là cái mà tôi đã hình dung được. Chính xác là anh chỉ...
sáng tác được 8 từ ko hơn?
1 trang là 350 từ, vậy 6 tuần mới đánh được 1 trang.
nghỉ giáng sinh 1 tuần, nghỉ hè hai tuần...
300 trang sẽ mất khoảng chừng 37 năm...
Thành thật mà nói thì nó đã ngắn hơn khoảng thời gian mà tôi tính.
Cô Dinsmore, tôi nghĩ Cô đã đánh giá thấp công việc này đấy.
Đây ko phải là 1 truyện cười, nó là 1 tiểu thuyết.
Có sự phát triển tính cách nhân vật. Có ẩn dụ, hoán dụ.
Anh thích cái nào hơn, bình xịt hạt tiêu hay súng?
Adam Shipley đã từ bỏ tình yêu của mình. Art trở thành bà chủ anh ấy.
Và vào mùa hè năm 1924....
Chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi.
Adam Shipley đã từ bỏ tình yêu của mình. Art trở thành bà chủ anh ấy.
Và vào mùa hè năm 1924....
Anh ta đi nghỉ từ Andover để viết 1...
tác phẩm khiến cho cả thế giới phải tán thưởng.
Để hỗ trợ cho quá trình làm việc của mình...
No comments yet. Be the first to leave one.