نخستین 200 خط.
BELLADONNA BUỒN KHỔ
Dựa trên tiểu thuyết LA SORCIÈRE của JULES MICHELET
Kịch bản YOSHIYUKI FUKUDA EIICHI YAMAMOTO
Đạo diễn hình ảnh KUNI FUKAI
Ngày xửa ngày xưa...
Có một chàng trai tốt bụng và một cô gái xinh đẹp.
Họ yêu nhau.
Jean và Jeanne.
Nhảy múa trên bầu trời vui sướng
Cảm tạ Chúa Trời.
Chìm đắm trong men say hạnh phúc.
Jean và Jeanne
Bên nhau trọn đời.
Cảm tạ Chúa Trời.
Bên nhau mãi mãi...
Cầu cho họ hạnh phúc trọn đời.
Nhưng câu chuyện giờ mới bắt đầu.
Thưa chúa thượng,
hôm nay hai bề tôi trung thành của người...
tổ chức lễ thành hôn thiêng liêng này.
Với lòng tôn kính truyền thống, Jean tới đây để
dâng lễ vật bày tỏ sự thành kính của mình.
Thưa chúa thượng, xin hãy nhận số tiền này để đổi lấy tay của Jeanne.
Chúng tôi đã bán con bò sữa để có số tiền này.
Bán bao nhiêu con bò?
Một con. Chúng tôi chỉ có một con thôi.
Mười con bò.
Chúa công ra lệnh cho ngươi phải bán mười con bò để đóng thuế!
Sao ạ? Xin ngài... Chúng tôi không đủ tiền cho mười con bò.
Quý phu nhân, xin hãy rủ lòng thương!
Cô còn trinh không?
Tôi xin thề trên linh hồn mình đây là một tình yêu thuần khiết.
Jeanne chưa bao giờ làm điều gì thất lễ cả.
Cô ấy luôn đoan trang và chăm chỉ,
là niềm tự hào, niềm hạnh phúc của làng tôi.
Cô có yêu người đàn ông này không?
Thưa phu nhân, có ạ!
Còn anh?
Có ạ!
Tất cả nghe đây, khi chúa thượng làm xong, tất cả các ngươi được toàn quyền hưởng thụ!
Hãy quên chuyện cũ đi anh. Chúng mình sẽ bắt đầu lại từ hôm nay.
Cái gì chập chờn
trong tấm gương mờ vậy?
Không nước mắt,
Không thở dài,
Mà là ngày mai như một mảnh vụn vỡ đã biến tan.
Hay có thể nào...
Đó là cơ thể nặng nề của một phụ nữ.
Thứ gì đang kêu thét
Nơi hoàng hôn tăm tối ấy?
Không có gió đêm,
Không có quạ,
Mà là tiếng não nề của một linh hồn rỉ sét.
Hay có thể nào...
Lời đau buồn của một người phụ nữ.
Đừng lo.
Hãy xem chàng mệt mỏi thế nào.
Đừng đánh thức chàng.
Người là ai? Ngươi từ đâu đến?
Cô đã gọi ta.
Tôi ư?
Ta đã nghe thấy...
tiếng linh hồn cô gào thét,
"Tôi muốn sức mạnh. Hãy giúp tôi."
Và còn...
"Tôi sẽ đánh đối bất cứ thứ gì...
kể cả linh hồn này...
để được giúp đỡ."
Ông là ác quỷ à?
Ta là cô.
Nhột quá. Dừng lại!
Ta muốn cho cô sức mạnh. Như cô mong muốn.
Nhưng ông bé tí!
Đó là lỗi của cô.
Của tôi?
Đúng.
Ta có thể trở nên to lớn và hùng mạnh nếu cô muốn.
Phụ thuộc vào cô thôi.
Ông tức cười quá!
Cô cười rồi này!
Thật tốt vì thấy cô hạnh phúc trở lại.
Ông nói đúng.
Tôi...
đã cười.
Tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ cười trở lại nữa.
Ta hiểu mà, Jeanne.
Ta luôn ở bên cô.
Ta biết mọi thứ về cô.
Ta nói rồi, ta là cô.
Dừng lại!
Ông đang...?
Ông đi đâu vậy?
Bây giờ cô hết đường sống rồi.
Cứ việc cầu nguyện đi... Nhìn Jean mà xem!
Cần cù và đàng hoàng,
anh ta đáng ra đang trong thời kì sung sức nhất, nhưng giờ thì đã vỡ vụn rồi.
Chắc là bệnh rồi.
Có lẽ sẽ không vượt qua mùa đông này đâu.
Đừng!
Tôi không mong muốn gì,
cũng không cần gì,
Chỉ cần...
cứu được anh ấy.
Xin ông...
hãy cứu anh ấy.
Giờ thì giống hơn rồi đấy!
Jeanne xuống thị trấn bán sợi.
Năm đó thị trấn lại rơi vào nghèo đói,
nhưng lãnh chúa vẫn thu thuế.
Người dân đã quá tuyệt vọng đến nỗi không còn sức để kêu ca.
Chỉ có Jeanne là làm việc.
Thị trấn.
Sợi của Jeanne bán được giá.
Chẳng có ai mặc cả.
Jean là người duy nhất trong làng...
có thể trả được khoản thuế đắt đỏ.
Người ta bắt đầu bàn tán rằng Jeanne đã bị quỷ ám.
Hài lòng với việc Jean trả đủ tiền thuế
lãnh chúa cho anh làm người thu thuế mới.
Từng là một nông dân nghèo,
giờ đây Jean trở thành một công chức mũ đỏ.
Jeanne rất mừng cho thành công của chồng mình.
Nhưng Jeanne cũng dần nhận thấy thái độ khác thường của dân làng.
Giờ đây họ cúi đầu thật thấp,
và tránh đi chung đường với Jean và Jeanne.
Bóng tối đang bùng cháy.
Bóng tôi mời gọi và quyến rũ tôi.
Bóng tối cháy bỏng
Chìm thật sâu...
Nóng rực rỡ...
Bóng tối bùng cháy...
Cút đi!
Ông muốn gì?
Đây mới chỉ là khởi đầu thôi.
Quả nhiên, đó là chỉ là khởi đầu cho những gì Jeanne sẽ phải chịu đựng.
Chiến tranh nổ ra.
Chiến tranh đắt đỏ.
Nhưng thắng thì sẽ có thêm đất.
Ngày mai ta sẽ ra trận, và ngươi chỉ thu được có từng này sao?
Vâng...
nhưng ngày mai tôi hứa...
Ngu xuẩn! Vài giọt nước sao đủ để làm ướt sa mạc!
Nếu ngươi không có đủ tiền trong ba ngày tới, ngươi sẽ bị treo cổ!
Nhưng thưa chúa thượng, không ai còn tiền cả!
Hãy dạy kẻ này biết cách tuân lệnh.
Đánh dấu lên người hắn. Hãy chặt tay trái của hắn.
Cô gọi ta à?
Đúng vậy...
Ta sẽ giúp cô.
Ta biết cô muốn sức mạnh.
Ông thật độc ác.
Giờ cô là của ta.
Cơ thể cô, linh hồn cô.
Dối trá!
Linh hồn tôi thuộc về Jean
và thuộc về Chúa.
Một kẻ ngốc xinh đẹp.
Cô vẫn cố chống cự, dù cô ngày một mục ruỗng!
Chồng cô đang rơi vào con đường tiêu vong.
Cô sẽ làm gì?
Cô đã là của ta rồi,
nhưng ta muốn cô chấp nhận ta một cách tự nguyện.
Ta muốn trái tim và linh hồn cô.
Bằng không, chồng cô sẽ...
Da thịt này, thứ da thịt mục ruỗng này,
tôi trao cho ông,
nếu nó cứu được Jean.
Nhưng linh hồn thì không.
Tôi sẽ không bao giờ trao cho ông linh hồn!
Được rồi. Cố chịu đựng thêm một chút nữa.
Sao thế, Jeanne?
Jeanne khoác lên người chiếc váy xanh
và tiến vào thị trấn.
Người ta nói rằng màu xanh là màu của quyền lực, màu của quỷ.
Lão cho vay nổi tiếng keo kiệt
người đã từ chối cho lãnh chúa vay tiền
liếc nhìn Jeanne và ngay lập tức mở hầu bao.
Sau đó lão lẩm bẩm,
"Người phụ này bị quỷ ám rồi."
Đàn ông thời nào cũng yêu chiến tranh.
Lãnh chúa lên đường trong vầng hào quang lộng lẫy, đem theo tất cả quân lính và nông binh mình có.
Đàn bà luôn bị bỏ lại để chịu đựng.
Cánh đàn ông ra đi đã lâu.
Bảy năm trôi qua.
Jeanne trở thành người cho vay
và chiếm quyền cai quản thị trấn.
Người dân kính sợ Jeanne hơn cả Phu nhân
và răm rắp tuân lệnh cô.
Ai cai quản nơi này khi lãnh chúa đi xa?
Ta hay con đàn bà đó?
Đương nhiên là phu nhân ạ!
Ta không hỏi ngươi.
Phu nhân tức giận cũng phải...
Nhưng cuộc chiến đã bị kéo dài. Nếu không có cô ta,
ngay cả chúng ta cũng không đủ ăn...
Im mồm!
Con phù thủy đó phải trả giá.
Thế nhưng, mặc kệ địa vị mới của mình,
Jean say xỉn tối ngày.
Đột nhiên, lãnh chúa trở về từ chiến trường.
No comments yet. Be the first to leave one.