نخستین 200 خط.
Tuần tiếp theo, anh ta còn hứng tình hơn,
nhưng lần này anh ta có 20 đô thay vì 10 đô.
Anh ta quay lại nhà chứa, đập 20 đô xuống bàn,
bảo bà chủ là anh ta cần giải tỏa
nhưng sẽ không chơi trai bóng nữa.
Bà ấy nói nhiêu đó vẫn ít, nhưng bà ấy giúp được.
Bà chủ nhà chứa bảo anh ta lên căn phòng ở đầu cầu thang.
Lần này là một đám đàn ông đang thủ dâm.
Nhưng một gã thủ dâm đảm bảo với anh ta là: "Không sao đâu",
và vẫy anh ta nhìn xuống qua cái lỗ trên sàn mà họ đang nhìn.
Ta dừng lại được không? Tôi cần đi nhẹ.
Chết đi.
À thì, có hai cô nàng đồng tính nóng bỏng đang quan hệ.
Sao, giờ lại cầu nguyện à?
Ôi, trời. Cho tôi một hũ mayonnaise rỗng để tè được không?
Nghe này, Krug.
Xét đến bản chất khét tiếng của nhà tù mag anh sắp đến,
tôi nghĩ tôi sẽ cầu xin thứ gì đó quan trọng hơn một chút.
Chết tiệt!
Thôi nào.
Đây.
- Anh không sao chứ? - Ừ.
Em làm tốt chứ?
Nói là em làm tốt đi!
Lần sau tông mạnh hơn đi, Francis.
- Con tao đâu? - Nó không sao.
Cái gì? Tao không hiểu mày nói gì!
Chắc hắn đang nói: "Lấy tiền của tôi đi."
Lấy tiền à?
Em nghĩ hắn sắp chết.
Anh nghĩ hắn nhìn thấy gì?
Thứ hắn sẽ không bao giờ thấy nữa.
Chào mẹ.
Chào con.
Thời gian là bao lâu thế mẹ?
- Hoàn hảo, tuyệt vời. - Thôi nào. Đưa cho con xem.
- Nào. Để con xem đi. - Con làm tốt lắm.
Mẹ, để con xem đi.
Con yêu, mẹ nói là hoàn hảo mà, nhé? Đến lúc tận hưởng kỳ nghỉ rồi.
Báo phòng mổ là vết gãy hở ở xương đùi trái đang lan rộng.
Ta sẽ truyền hai đơn vị máu O-. Tôi muốn họ chuẩn bị nhiều máu hơn.
- Vâng. - Anh Hadley,
nhìn theo ngón tay tôi nhé? Cứ như thế.
Tốt lắm. Anh sẽ ổn thôi, được chứ?
Anh sẽ khỏe lại nhanh thôi.
Đi nào, mọi người. Nhân tiện, tôi thích cái áo đó.
Riêng chọn màu thôi chắc đã mất vài phút rồi.
- Chào. - Này.
- Này, Mary Anne! - Vâng?
Ảnh CT đầu của tôi đâu? Được nửa tiếng rồi.
Em ấy được điểm B trừ cho học kỳ này. Vậy là tuyệt rồi.
Tôi rất sẵn lòng viết thư giới thiệu cho em ấy.
Nếu cần liên lạc với tôi hè này, thì cô có số của tôi rồi đấy.
Được rồi, nghỉ hè vui vẻ nhé. Được rồi. Tạm biệt.
Người phụ nữ đó làm mẹ phát điên.
Được rồi, vậy giờ mẹ muốn đi nghỉ mát hay để con quay xe?
Bố?
- Bố? - Anh yêu!
Ơi, anh đây. Sao rồi?
- Ta đến nơi chưa? - Con đang rẽ đây.
CUỐI ĐƯỜNG LÀ HỒ NƯỚC
Trời ạ, cứ nghĩ người ta sẽ đổi tấm biển đó chứ.
Mẹ khá thích nó. Nhìn là biết sắp đến đoạn rẽ.
Hoa cẩm tú cầu của mẹ mọc lại rồi.
Nơi này trông ổn đấy.
Ừ. Mẹ nghĩ bên trong là câu chuyện khác, nhưng mà…
- Sao ạ? - Ừ, sao?
Em chưa nói với anh à?
- Tuần trước Dan có tới câu cá. - Không, Em. Em chưa nói anh.
- Em để em trai em ở đây à? - Vâng.
Không ai giám sát?
Anh yêu, đừng lo. Em đã bắt nó hứa sẽ ngủ ở nhà khách. Không sao đâu.
Cậu ta và ai đó đã phá tan không chỉ một mà là hai ngôi nhà, đúng chứ?
Con ở nhà khách được chứ?
Con hứa sẽ không phá hoại đâu.
"Này nhóc, mời một ly nhé.
Cảm ơn đã cho em câu cá ở hồ. Mãi yêu, Dan."
Đây là sâm panh bốn đô la.
Thì sao? Tử tế chút đi.
LUÔN HƯỚNG TỚI GIẢI VÀNG NHÉ ANH TRAI LỚN CỦA EM, BEN
Chết tiệt. Chúa ơi.
- Chào mẹ. - Chào con.
- Gì vậy… - Lò vi sóng hỏng rồi à?
Chẳng biết cậu ta làm kiểu gì.
Không. Anh yêu, em trai em không làm hỏng lò vi sóng đâu.
Em đâu có bằng chứng.
À, hôm nay bố mẹ có cần xe không?
Vì con đang định đi gặp Paige.
Cậu ấy nói hôm nay sẽ đi làm.
Được rồi. Nhưng ta vừa mới đến mà. Mẹ sẽ nấu bữa tối và cùng trò chuyện và…
Có lẽ hai người có thể tận hưởng bữa tối riêng tư và vui vẻ tối nay?
Của con đây.
Mẹ, mẹ chắc chứ?
Không, mẹ không chắc, nhưng bố con thì có vẻ rất chắc chắn.
Mẹ biết lâu rồi con chưa gặp Paige.
- Nên… - Đây. Đi chơi vui nhé.
Chà. Cảm ơn bố.
- Được rồi. - Chỉ cần hứa với mẹ là
con sẽ gọi cho mẹ. Được chứ?
- Mẹ chỉ yêu cầu có thế. Được chứ? - Vâng, con sẽ gọi cho mẹ.
- Yêu con. - Con yêu mẹ.
- Tạm biệt, con yêu. - Tạm biệt bố. Gặp bố mẹ sau nhé.
Được rồi.
Đi cẩn thận con nhé.
Không biết cậu có bắt kịp sự thay đổi của nơi này không,
có quầy sữa chua mới…
Cậu có thể đặt bàn cho bọn mình không?
Được. Tớ có vài mối quan hệ. Tớ có thể nhờ vả.
- Tôi phải trả bao nhiêu cho chỗ này? - Tổng cộng là 5,25 đô la.
Cảm ơn. Chúc một ngày tốt lành.
Nghe này, Mari. Tớ…
Tớ không tin vào tai mình khi nghe tin về anh Ben.
- Tớ biết. - Tớ biết lẽ ra tớ nên gọi cho cậu.
- Tớ chỉ nghĩ… - Paige, không sao đâu. Chỉ là…
À thì…
- Được rồi, chủ đề mới. - Ừ.
Vậy tối nay cậu muốn làm gì?
Cậu có…
- Cậu còn hút cần sa không? - Không, tớ không hút nữa.
Ừ, giờ cậu là vận động viên giỏi giang rồi hay…
Chào.
Cậu có cần giỏ để đựng không?
Tôi không nghĩ ta từng gặp. Cậu tên gì?
- Justin. - Justin, tôi là Paige.
Và đây là Mari. Mari, đây là Justin.
- Justin, đây là Mari. - Chào.
- Chào. - Một mình cậu dùng hết à?
- Cho tôi một bao thuốc lá. - Cho tôi xem căn cước.
Bỏ qua cho tôi được không?
Justin, tôi sẽ bỏ qua nếu tôi cai trị thế giới, nhưng…
- Hay là cậu giúp tôi rồi tôi giúp cậu? - Cậu sẽ giúp tôi thế nào?
Nghe này, tôi có ít hàng ngon hạng A ở nhà nghỉ.
Thật sao?
Ừ, cậu có thể đến đó xem.
Ý tôi là, tôi vừa nghe hai người nói chuyện, nên…
Hết 13,20 đô, phải không?
- Được rồi, nhận 20 đô la. Của cậu đây. - Cảm ơn.
Đến lượt cậu.
NHÀ NGHỈ MÔ TÔ MEADOWL
Đây rồi. Rất sang trọng, Justin.
- Trái hay phải? - Trái.
Mari, tớ sẽ chạy vào lấy đồ, rồi ta có thể về nhà tớ.
- Đêm nay bố tớ không có nhà. - Được rồi, năm phút.
Được, hai phút là được.
Giờ là thời tiết và giao thông, các cơn bão sẽ hình thành
các cụm lớn, tình trạng này cũng sẽ diễn ra vào ban đêm…
TÌM KIẾM TÍN HIỆU
- Xin lỗi, rất xin lỗi cô. - Đây là…
- Cái này là của cô à? - Không, xin lỗi.
Cái quái gì vậy?
Mari, Justin không đùa đâu. Hàng này ngon thật đấy.
Rõ ràng rồi.
Vậy cậu định để tớ ngồi ngoài đó bao lâu nữa?
- Đây. Làm một hơi đi. - Paige, ta vừa nói chuyện này xong.
Thôi nào. Lâu rồi cậu ấy không hút. Cầm lấy đi.
- Tớ chỉ ngồi trên giường thôi. - Một điếu không hại gì đâu.
Thử đi.
Chờ chút.
Alô, mẹ à?
Mari, lẽ ra con phải gọi cho mẹ từ một tiếng trước.
- Con biết. Con xin lỗi. - Sắp có bão đấy.
Mấy giờ con về?
Con đang nghĩ có lẽ con sẽ ở lại với Paige tối nay.
Không. Đó không phải ý hay đâu. Nghe mẹ này. Con mới 17 tuổi…
Alô? Mẹ? Mẹ bị mất tín hiệu. Con không nghe rõ.
Alô? Con yêu? Alô? Con có đó không?
Mẹ, nếu mẹ nghe thấy con, sáng mai con sẽ về, được chứ?
- Con yêu mẹ. - Ôi trời…
Ai vậy?
Là con gái anh. Giờ con bé sẽ ngủ ở chỗ Paige.
Thật nực cười. Em biết chuyện này sẽ xảy ra.
- Lẽ ra em không nên để con bé đi. - Ta cũng đâu làm được gì.
Con bé lái xe đi rồi.
Justin, người bạn mới của tôi,
cậu đến từ thành phố lớn à?
Không, tôi đi khắp nơi.
- Khắp nơi à. - Bố và chú tôi
phải thường xuyên chuyển nhà, nên…
Họ làm nghề gì?
Đủ thứ nghề.
- Cậu biết đấy, tôi không biết gì cả. - Mẹ cậu đâu?
Bà ấy chết rồi.
Tôi rất tiếc.
Không sao.
Bà ấy chết khi nào thế?
Cũng được một thời gian rồi, nên…
Nói chuyện chết chóc thế đủ rồi. Cậu muốn chuyển sang chủ đề vui hơn không?
Được.
Có người chết à?
Anh trai tôi. Khoảng một năm trước. Một năm trước nhỉ?
Anh ấy tên gì?
Ben.
Chia buồn cùng cậu.
Cậu biết không, Mari?
Tớ nghĩ Justin đây có thể khá dễ thương nếu chịu bỏ
phong cách khủng bố đội mũ trùm đầu đáng sợ này.
Cậu có nghĩ vậy không?
Có. Nhìn khuôn mặt cậu ấy này.
Đây.
- Đây, mặc vào đi. - Không… Áo đó của chú tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.