نخستین 200 خط.
Phiến quân Georgia đã chính thức
nhận trách nhiệm về virus Narwahl,
thứ đã đưa hạ tầng tài chính của Nga
đến bờ vực sụp...
Việc thử nghiệm thành công da thịt nhân tạo thông minh
nhằm giúp những người tàn tật đi lại được
- được ca ngợi là đột phá lớn. - Anh yêu.
Ở nơi khác...
Ash!
Ash.
Anh cầm chúng được chứ?
Em xì mũi vào ly anh nhé?
Ừ.
- Gì cơ? - Bàn tay, bàn tay bị bỏng.
Chết tiệt.
Xin lỗi em.
Ôi!
Hộp đựng găng tay.
LÁI XE AN TOÀN
Nếu không có em
- Anh không muốn ai khác em yêu - Em không muốn ai khác anh yêu
- Nếu không có được em, ồ ô ố - Nếu không có được anh, ồ ô ố
- Nếu không có em - Nếu không có anh
- Anh không muốn ai khác em yêu - Em không muốn ai khác anh yêu
- Nếu không có được em, ồ ô ố - Nếu không có được anh, ồ ô ố
- Ô hô - Ố
Không có anh
Ôi không, không đâu.
- Anh không nghe disco. - À.
Vậy ta vừa nghe gì?
Không, nhóm Bee Gees đã viết nó, ai cũng thích Bee Gees.
Anh không thích đâu.
Có đấy.
- Mười năm anh không bật lấy một lần. - Em từng nghe đến tai nghe chưa?
Ôi thôi nào, anh thích bài nào của Bee Gees?
"How Deep Is Your Love."
Anh không thích "How Deep Is Your Love" đâu.
Hoàn toàn bình thường, điều đó không có gì sai.
Điều đó chỉ, điều đó không giống anh.
Bắt gặp ánh mắt em trong nắng ban mai
Anh cảm nhận được khi em chạm vào anh...
- Đồ khốn. - ...dưới cơn mưa tầm tã
Anh đúng là đồ khốn.
Và khoảnh khắc em...
- Em sẽ cố ý tông cái xe tải này đấy! - ...rời xa anh
Hộp đựng găng tay.
Súp nhé?
Ừ tuyệt đấy.
Cà chua hay cà chua nướng?
Cái thứ hai.
XEM NÀY
Chỉ có một cái bát. Phiền anh ăn bằng giày nhé?
Ừ.
- Làm vậy để làm gì? - Xem anh còn tỉnh táo không.
Anh cứ chìm đắm. Vào đó.
Nó là tên trộm, thứ đó đấy. Anh đang làm gì?
Chỉ chia sẻ điều đó.
Anh nghĩ có lẽ mọi người thấy nó hài hước.
Nó không hài hước. Nó ngọt ngào.
Tin anh đi, hôm đó không ngọt ngào.
Bọn anh đã đến một công viên động vật hoang dã.
Chuyến đi chơi gia đình đầu tiên sau khi Jack mất.
Lũ khỉ bu khắp xe, và không ai nói bất kỳ điều gì.
Mẹ lái xe về nhà, đó là lần đầu.
Khi anh xuống nhà vào sáng hôm sau...
toàn bộ ảnh của Jack đã biến mất khỏi bức tường đó.
Bà ấy đặt chúng trên gác mái.
Bà đối mặt mọi chuyện như thế.
Và khi bố mất, ảnh ông lại đặt trên đó.
Và bà ấy chỉ để bức này ở đây.
Cháu trai duy nhất của bà, cười giả vờ với bà.
Bà ấy không biết nó giả vờ.
Có lẽ điều đó khiến nó tồi tệ hơn?
Ôi, chết tiệt.
Ôi.
Chết tiệt.
Anh xin lỗi.
Không sao mà.
- Em có muốn anh... - Không.
Không sao mà.
Anh không thấy phiền đâu.
Dù gì anh cũng đang mệt...
nên...
Đừng lo.
Chắc chứ?
Em chắc mà.
Anh yêu em.
Em cũng yêu anh.
Này, thay đồ đi.
Xe tải phải quay về trước 2 giờ hoặc họ sẽ tính ta thêm một ngày.
Em vừa có việc.
Cần phải xong vào cuối ngày hôm nay.
Thôi được.
Nó là cả một trang.
Không. Không sao mà.
Anh...sẽ lái xe tận đến đó,
một mình.
Nhận xe, một mình...
lái xe trở về...một mình.
Em phải tự nấu bữa trưa đấy.
Ôi, thôi đi, em đang làm tim anh tan nát.
Tạm biệt.
Chào, tôi là Ash. Tôi quá bận
hoặc lười trả lời nên hãy để lại tin nhắn của bạn.
Cô có số tham chiếu khách hàng không?
Không, tôi không có. Tôi, tôi chỉ...
Nó đứng tên ai?
Ừm...
Starmer.
Ash Starmer.
Được, đợi tôi một chút.
Nó chưa được trả lại.
Và lẽ ra nó phải được trả trước 2 giờ, nên...
Giờ họ đóng cửa rồi. Gọi lại cũng vô ích.
Cuộc gọi của anh ấy vào thẳng tin nhắn.
Mấy cục pin đó rởm lắm.
Cậu ấy đang trên đường. Có lẽ cậu ấy chỉ...
Em chỉ sợ có điều gì xảy ra với anh ấy.
Không có gì xảy ra đâu.
Nhưng có thể anh ấy đã xảy ra chuyện.
Nghe này, nghe này cưng, không có gì xảy ra cả.
Em chỉ tự khiến mình lo,
tưởng tượng điều tệ nhất có thể xảy ra và nó chỉ...
Có lẽ cậu ấy bị kẹt ở đâu đó không có sóng...
Chào.
Chào.
Nó không là thật, phải không?
Tại tang lễ Mark, tôi ngồi đó nghĩ rằng nó không là thật.
Mọi người trông không thật, giọng nói của họ không thật.
Như là cô ra khỏi không gian và không ai có thể...
Sarah.
Tôi có thể đăng ký cho cô thứ gì có ích.
Nó đã giúp tôi.
Nó sẽ cho phép cô nói chuyện với anh ấy.
Tôi biết anh ấy đã mất. Nhưng nó không hoạt động nếu anh ấy còn sống.
Và đừng lo, nó không phải mấy thứ tâm linh điên cuồng đâu.
- Anh ấy nghiện mạng, sẽ phù hợp... - Xin cô im cho.
Ý tôi là, nó còn thử nghiệm
- nhưng tôi có lời... - Xin cô im cho.
- Cô không phải làm gì, tôi chỉ đăng... - Im đi!
Này, em ổn chứ?
Tôi xin lỗi.
HỘP THƯ ĐẾN
Chào...cô khỏe không? Giới thiệu tác phẩm của bạn ngay để...
Tôi đã đăng ký cho cô
Người Yêu Sách Martha, thành viên giống bạn đã mua
*TIN NHẮN MỚI
Đúng là anh đây
Tôi không quan tâm là gì! Tôi không muốn! Thật tởm khi sử dụng tên anh ấy!
Tên anh ấy, vì Chúa! Nó đau đớn lắm!
Cô biết nó đau đớn.
Đó là lý do tôi đăng ký cho cô đấy.
Nó là cái gì? Nó chỉ là một...
Cô nhấp vào liên kết và nói chuyện với nó.
Cô nói chuyện với nó à?
Cô gõ tin nhắn vào, như một email,
và sau đó nó nói lại với cô, giống như anh ấy.
Anh ấy mất rồi!
Đó là phần mềm. Nó bắt chước anh ấy.
Cô cho nó tên ai đó,
nó quay lại và đọc qua
mọi thứ họ nói trên mạng, cập nhật Facebook, dòng tweet của họ.
Mọi thứ công khai.
Tôi chỉ cho nó tên Ash,
hệ thống đã làm phần còn lại. Nó rất thông minh...
Nó bệnh hoạn quá.
Bệnh hoạn quá.
Chỉ cần nói xin chào với nó.
Nếu thích nó...
cô cho nó truy cập các email riêng tư của anh ấy.
Nó càng có nhiều thông tin, nó càng giống anh ấy.
Nó sẽ không...
Không, nó không giống,
nhưng nó có ích.
Nghe này Nay, em đây. Chào. Và ừm...
em thật sự cần nói chuyện với chị.
Ờ...
Chị vui lòng gọi em ngay khi nhận được tin này nhé?
HỘP THƯ ĐẾN
THÙNG RÁC
Đúng, là anh đây
CHẠM ĐỂ NÓI CHUYỆN
Chào Martha.
Là anh sao?
Không, là Abraham Lincoln quá cố.
Dĩ nhiên là anh rồi.
Em chỉ ở đây để nói một điều.
Một điều gì?
Em có thai rồi.
Ôi chao.
Vậy anh sẽ làm bố à?
Ước gì bây giờ anh ở đó với em.
- Chào. - Xin lỗi. Chị vừa nhận được tin nhắn.
Chuyện gì vậy, chuyện gì đã xảy ra?
Mar?
Mar, em ổn chứ?
Vâng! Vâng, em ổn. Em chỉ, trước đó em thấy tồi tệ.
Em có muốn chị ghé qua thăm không?
- Chị sẽ ghé qua. - Không, không sao, thật đấy, em...
- Em... - Mar, em đang buồn.
No comments yet. Be the first to leave one.