نخستین 151 خط.
Ai đó trên Trái Đất đột nhiên chợt nghĩ.
TÁC GIẢ: HITOSHI IWAAKI
SỰ BIẾN HOÁ
Thật đen đủi.
Mình đã thất bại.
Đen đủi quá đi.
Cái gì đen đủi cơ?
Im đi!
Chắc mình ngủ mơ.
Có vẻ mình ngủ không ngon.
Con có tìm thấy "con rắn" chưa?
Cảm giác hơi bị tê.
Vì con đã quấn dây tai nghe quanh tay khi đang ngủ.
Xin lỗi. Con sẽ ăn bánh mì nướng.
Không, con cần ăn sáng đàng hoàng.
Tối qua con thật sự mệt mỏi ạ.
Đó là câu của bố mới đúng.
Nóng quá!
Chỉ là một con nhện.
Khi nào con mới hết sợ sâu bọ hả, Shinichi?
Chính phủ đề xuất ba biện pháp cải cách
- cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu… - Chính phủ Nhật đã đề xuất…
- Bố? Mẹ đâu? Con đói rồi. - …tại Cuộc họp Hội đồng Bộ trưởng OECD.
- Tuy nhiên, chính phủ Trung Quốc… - Bố? Mẹ đâu?
- …phản đối lời đề xuất. - Con đói rồi.
Dự kiến sẽ mất khá lâu mới đạt được giải pháp.
Tiếp theo trong bản tin…
- Này! - Hả?
Murano?
Thật giả tạo.
Gì cơ?
Cậu biết tôi sẽ đến sau lưng cậu, phải không?
Không. Không thể nào!
Hả?
Hả?
Oa!
Chỉ là hiểu nhầm thôi.
Ý tớ là…
Cậu là đồ ngốc!
Sao cậu lại làm thế?
Tachikawa.
Tớ không biết.
Tớ thật sự không biết.
Tay phải của cậu sao thế?
Ồ. Không.
Không sao.
Con rắn!
Ối!
Nó chui vào tay?
Nó bò lên tay mình?
Sao thế, Shinichi?
Cứu với!
Con làm gì vậy?
Sao con lại trói tay?
Một con rắn! Một con rắn trong tay tôi!
Cái gì?
Một con rắn?
Chà.
Cũng là mộng du mà kiểu con lạ quá.
Con nói thật đó!
Nó đục lỗ trên tay con và chui vào!
Vậy sao?
Vậy cái lỗ con nói ở đâu rồi?
Nhìn này! Nó ở ngay…
Hả?
Shinichi, đừng có mà đang phê thuốc đấy.
Tất nhiên là không rồi ạ!
Ồ, thôi nào, con yêu.
Kỳ lạ thật.
Không đau hay gì cả.
Không biết có phải sinh vật kỳ lạ đó đang ở trong tay mình không.
Izumi-kun!
Chơi điện tử trong giờ học?
Dù em định làm gì,
em biết là không được dùng điện thoại trong giờ học.
Nhưng em đã tắt nó rồi và…
Hả?
Xin lỗi ạ.
Ôi, Murano. Về việc sáng nay.
Trời ạ, cô ấy giận lắm.
Được rồi.
Nể tình bạn bè lâu năm,
tớ sẽ đi xin lỗi thay cậu.
Thật à? Cảm ơn nhiều.
Còn cậu thì sao? Cậu ổn chứ?
Hôm nay cậu cư xử lạ quá.
Ừ.
Hôm nay tớ hơi mệt.
Tớ sẽ nói chuyện với giáo viên và xin về nhà sớm.
Không biết tay mình có thể tự di chuyển được không.
Nhưng nếu có liên quan đến sinh vật kỳ lạ mình thấy tối qua.
Misaki!
Misaki.
Ơn trời.
HẸN HÒ 12 PHỤ NỮ! VẬN ĐỘNG VIÊN VƯỚNG BÊ BỐI TÌNH DỤC!
Shinichi!
Về nhà sớm thế.
Mày là tay phải của tao à?
Tao sẽ thử mày.
Đừng có mà tránh đấy!
Thật đen đủi.
Cái gì?
Tay phải tôi thất bại rồi.
Thất bại?
Còn tay phải của tao?
Tôi đã ăn nó.
Chưa nói tốt đâu.
Dạy tôi đi, Shinichi.
Mày là ai?
Mệt.
- Ngủ đây. - Hả?
Đợi chút! Tao có nhiều điều muốn hỏi! Này!
Này, thôi nào!
Shinichi! Có vấn đề gì à?
Shinichi, con có nghe mẹ nói không?
Đừng vào!
Không có gì ạ.
TAY PHẢI BIẾT NÓI
TAY PHẢI BIẾT NÓI CON RẮN KỲ LẠ
CHUI VÀO CON NGƯỜI
Chẳng có gì liên quan cả.
Nên mình đoán không ai khác gặp vấn đề này.
Shinichi, xuống ăn tối này!
Mẹ nhận được cuộc gọi từ trường.
Họ nói con về sớm.
Có chuyện gì sao?
Không hẳn ạ.
Con chỉ thấy không khoẻ.
- Con ổn chứ? - Vâng.
Ồ, con ăn nữa à?
Thật là lạ đấy.
Vậy là con thấy không khoẻ nhưng lại có cảm giác thèm ăn?
Giờ con thấy đỡ hơn rồi.
Có quan trọng không?
Mình không thể nói với bố mẹ về bàn tay phải của mình.
Anh yêu em, yêu em, yêu em nhiều lắm!
Đâm vào tường!
Ôi. Mình quá chén rồi.
Uống nhiều quá.
Anh Nakamura, đồ phơi của anh kìa.
Không. Mình không thể nói với ai chuyện này.
Kể cả khi mình báo cảnh sát, họ sẽ nghĩ mình bị điên.
Nếu họ kiểm tra ở bệnh viện,
sẽ gây ra náo động lớn.
Làm sao đây?
Này, dậy đi.
Sáng rồi à?
Sáng rồi.
Cuối cùng trời cũng sáng và vẫn…
Mình bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng.
Mày làm gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.