نخستین 200 خط.
Trong tập trước của Crossbones...
Đôi lần, tôi thấy vài ca được điều trị
bằng một dụng cụ gọi là cái khoan.
Và người ta làm gì với thứ dụng cụ như vậy?
Người ta khoan một lỗ trong hộp sọ.
Lá thư tôi gửi cho Chỉ huy,
nó đề cập đến cô.
Cô muốn gì nữa?
Không còn gì nữa. Vậy thôi.
Chỉ một lời đến đúng nơi, cô sẽ bị treo cổ.
Không nếu tôi làm cô ngậm miệng.
Rose, là cô à?
James Balfour, người Jacobite và là quân nổi loạn.
Vậy ta là kẻ thù.
Tôi có chút khác biệt khi tôi đến đây.
Anh đã sao cơ?
Người của nhà vua.
Một gián điệp?
Tay bác sĩ.
Anh ta thì sao?
Anh ta là sát thủ.
Anh Lowe, anh đang bắt cóc tôi à?
Đúng vậy.
Chỉ cần thừa nhận anh là tòng phạm của tôi.
Hãy khoan một lỗ lên đầu tôi và tống khứ quỷ dữ nào.
Nhịp tim của ông ấy đã ổn,
và cơn sốt đã dịu đi phần nào.
Cô có cho ông ấy nước, để cửa sổ mở không?
Việc cô để cho không khí trong lành thổi bay chướng khí
là rất quan trọng.
Tôi đang làm theo chỉ dẫn.
Vậy thì nếu may mắn, ông ấy sẽ sớm khỏe lại.
Còn không may?
Ông ấy có vận may của ma quỷ.
Lần cuối mi ăn là khi nào?
Không đói à?
Ta nghe nói khi những kẻ trốn chạy công lí
cuối cùng cũng bị bắt,
chúng sẽ ngủ như trẻ sơ sinh.
Đó là cách để khuây khỏa, ta đoán vậy.
Và rồi họ kể với ta là mi không ngủ một phút nào,
ngày này qua ngày khác, mi ngồi đây,
cảnh giác và im lặng.
Kỉ luật đó thật sự khá ngoạn mục.
Nhưng mọi thứ mi làm đều có kỉ luật.
Một người không chỉ thức dậy vào một buổi sáng
và thấy mình là huyền thoại,
cảm hứng của những chuyện ma.
Anh ta trở thành huyền thoại nhờ sức mạnh ý chí.
Mọi thứ của mi đều là kết quả của nỗ lực,
kể cả sự im lặng này.
Lần đầu ta nghe nói mi có vợ, ta đã rất mừng rỡ.
Chúng ta đi thuyền đến Carolina.
Và, oh, ôi...
cô ta thật quá đẹp, Antoinette.
Và mi gần như đã hứa với cô ta
bỏ biển cả để về nhà.
Đó là thất bại duy nhất của mi, Edward,
khi xem nhẹ cái mai rùa mà mi tạo ra cho mình,
cái danh Râu Đen đó.
Mi tạo ra huyền thoại để phục vụ mi,
và mi trở thành nô lệ của nó.
Và giờ thì mi nhìn vào mắt
của người sẽ treo cổ mi,
người sẽ mổ toang bụng mi
và nhìn cặn bã rớt ra ngoài.
Tôi có thể giúp gì?
Một chút thạch tín để nhâm nhi với bữa sáng?
Cô có thể cho tôi mượn tai của cô.
Giờ đó là tất cả những gì anh muốn ở tôi, tai tôi sao?
Tôi đến để bày tỏ sự ăn năn của tôi.
Oh, vì cái gì?
Mặc dù tôi rất muốn tưởng tượng rằng
sự kiện đó đã biến khỏi kí ức cô--
Oh, tôi chưa quên đâu, Tom.
Nhưng anh có thể xem như nó được bỏ qua.
Đây là nơi phức tạp.
Đừng nghĩ về nó nữa.
Tuy nhiên, tôi không có ý
làm mọi chuyện phức tạp hơn,
và vì vậy, tôi cầu xin cô tha thứ.
Anh không cần tôi tha thứ.
Tôi rất cần.
Đó chẳng phải lỗi của con cua khi nó phải bò ngang
hay của linh cẩu khi nó có mùi xác chết.
Những sinh vật như vậy tồn tại như khi đuợc Chúa tạo ra,
cũng như anh, tôi cho là vậy.
Nên đó chẳng phải là vấn đề tha thứ,
đó là sự thừa nhận bản chất của anh.
Cô đã đúng, tất nhiên.
Nhưng vì cái giá của nó, tôi xin lỗi.
Tom.
Anh nên đi đi.
Không ai muốn anh ở đây.
Nhưng đó là cái giá của hòn đảo bí mật:
Cô có thể đến, nhưng không được đi.
Nếu Chỉ huy không sống,
những người này sẽ hành hình anh.
Anh rảnh một chút không?
Đương nhiên.
Tôi rất... rất xin lỗi.
Xin lỗi.
Tôi xin lỗi mà.
Tôi xin lỗi.
Con điếm!
Cô ta phát điên bao lâu rồi?
Khi ta nói với cô ta ta đang giam mi
và rằng cả cô ta lẫn lũ trẻ
sẽ không bao giờ thấy mi nữa,
cô ta chửi bới, gào thét, và đập vỡ tấm gương,
và cô ta nguyền rủa mi,
và cô ta gọi quỷ dữ.
Và khi cô ta làm vậy, ta thề là căn phòng lạnh đi,
như khi đám mây trôi trước mặt trời.
Và rồi cô ta nói cần đưa lũ trẻ đi dạo.
Cô ta dẫn chúng đến vách đá
ở rìa miếng đất của mi.
Cô ta dùng tay dắt thằng con trai vài áp đứa con gái vào bầu ngực,
và cô ta nhìn chằm chằm vào chân trời
như chờ đợi một con tàu xuất hiện,
Ta đoán trước đó cô ta đã chờ nhiều lần rồi.
Và rồi cô ta ném chúng xuống biển, Edward.
Con trai mi la hét.
Nó la hét và la hét suốt lúc rơi xuống.
Và con gái mi,
nó rơi im lặng như một bông tuyết.
Cô ta giao chúng cho quỷ sứ, Edward,
để phục vụ cho lời nguyền giận dữ lên linh hồn mi.
Trong tất cả những cái chết
mà ta cầu nguyện là ám ảnh lương tri mi
ta nguyện rằng đó là những cái chết ám ảnh nhất.
Và khi ta nhìn thấy mi, ta cầu cho Chúa có thật,
vì nếu có Chúa,
thì hẳn phải có địa ngục để mi đọa vào.
Đóng cửa lại.
Không ai nghe được đâu, cô à.
Vậy có chuyện gì?
Tôi chỉ thấy lo,
anh có gặp Rose không?
Từ khi nào?
Vài ngày trước, tôi không biết.
- Một tuần chăng? - Một tuần à?
Khoảng đó, vâng.
Cô ấy có thể đi đâu trong một tuần?
Chúng tôi đã nghĩ có thể có ai đó thuê cô ấy.
- Chuyện đó xảy ra chưa? - Một lần khá lâu rồi.
Có lần cô ấy đi một tuần với Chỉ huy,
một món quà sinh nhật của Rider.
Oh.
Vậy tôi chắc rằng cô ấy sẽ lại xuất hiện.
Vấn đề là...
Đảm bảo là không có gì cô không thể nói
sau bốn bức tường này.
Ở đây cô an toàn trước phán xét và nguy hiểm.
À, trước khi cô ấy biến mất,
cô ấy đã nói về một bức thư.
Thư gì?
Cô ấy nói nếu cô ấy gặp bất kì tổn hại nào,
lá thư này nên được đưa cho Chỉ huy.
Và ý cô ấy là gì khi nói "gặp bất kì tồn hại nào"?
Cô ấy nói có người trên đảo
muốn cô ấy gặp chuyện.
Cô ấy có nói ai không?
Không.
Nhưng đêm qua có người đột nhập vào lều cô ấy.
Và cô nghĩ anh ta đang tìm lá thư?
Anh ta có tìm thấy không?
Không.
Sao cô chắc chắn vậy?
Nelly, ở đây cô an toàn.
Cô ấy nói giao nó cho Chỉ huy,
nhưng Chỉ huy đang khó ở,
và quý bà của ngôi nhà thì không tiếp khách.
Nhưng chuyện đã lâu rồi,
và tôi không ngủ được khi cứ lo lắng về nó.
Và rồi lại có chuyện đêm qua...
Khỉ thật.
- Gì vậy? - Gì vậy??
Đó là Nenna.
Nelly, sáng nay Nenna có thấy cô đến gặp tôi không?
Tôi không biết. Tôi không để ý.
Tôi chỉ trông chừng đàn ông.
Tôi cứ cúi đầu. Tôi sợ mà.
Và không thiếu lí do chính đáng.
Nếu thực sự có gì xảy ra cho Rose,
và Nenna bị phát hiện là có liên quan,
thì lá thư là dây treo cổ của cô ta.
Và cô ta sẽ không để nó xảy ra.
Cô ta sẽ làm mọi việc để bảo vệ bản thân,
kể cả việc giết Nelly và con cô ấy.
Và chúng ta.
Chắc chắn rồi.
Tôi không thể nghĩ ra trên đảo này có kẻ địch nào
đáng sợ hơn Nenna Ajanlekoko.
Cô ta đã thấy cô tới đây.
Cô ta biết rồi.
Chào buổi sáng, Tom.
Tôi nghĩ anh giữ thứ gì đó của tôi.
Tôi có thể có thứ mà cô thèm muốn.
Không có nghĩa nó là của cô.
No comments yet. Be the first to leave one.