نخستین 193 خط.
Misumi Makoto là người rất xui xẻo.
Nhờ ơn con mụ Nữ thần khốn nạn đó,
mà đã có rất nhiều người bị ép đưa sang dị giới.
Và cũng đã vài tháng trôi qua,
từ khi anh bắt đầu cải tạo lại thế giới nơi anh đặt chân đến.
Gia đình ở kết giới rất đáng tin cậy,
họ luôn giúp đỡ trên mọi nẻo đường.
Anh đã tiếp tục đi tìm vùng đất nơi cha mẹ mình từng sống trước đây.
Anh quyết tâm chọn kinh doanh làm kế sinh nhai tại thế giới này.
Để có thể mở cơ sở mới,
anh đã hướng đến học viện thị trấn trung tâm!
Đến với Rotsgard thôi!
Đi bộ đúng là mệt thật.
Nhưng mà...
Nhưng vẫn hơn dùng ma thuật di chuyển,
để rồi bị mụ Nữ thần phát hiện ra đúng không ạ?
Nếu bất cẩn là mụ ta lại ném vào chiến trường cho mất mạng đấy.
Cũng tại mụ Nữ thần rác rưởi đó mà ra cả...
Vậy thì phải cố đi tới Rotsgard thôi ạ.
Trong lúc tôi đi tìm nhà trọ, thiếu gia hãy đi ăn gì đó đi ạ.
Hả?
Tìm đại nhà trọ nào đó là được mà.
Tìm đại sao?
Không được đâu ạ!
Nếu bắt thiếu gia ở một cái nhà trọ rẻ tiền nào đấy,
thì tôi không biết cô Tomoe và cô Mio đang chờ ở kết giới sẽ nói gì đâu ạ...
Tomoe với Mio à...
Mình có nhờ họ trông nom kết giới, không biết giờ sao nữa...
Hừm, dạo gần đây cô bắt đầu thích nấu ăn.
Ta biết rằng cô muốn một ngày nào đó có thể trổ tài với thiếu gia.
Rồi...
Cô đã cho người quen ăn mấy món do cô nấu,
nhưng cô nghĩ sao về thảm cảnh này?
Làm sao mà tôi biết được.
Thật khôn ngoan khi cho thử độc trước khi thiếu gia ăn.
Cái gì mà thử độc chứ.
Thì nồi cơm cà ri này...
tôi đã nấu đúng như ký ức của thiếu gia mà!
Cô ăn cơm cà ri bao giờ chưa?
Đã ăn bao giờ đâu.
Món ăn của thế giới khác cơ mà.
Thế đã hỏi thiếu gia cách nấu chưa?
Chưa, vì đây là bất ngờ mà.
Ngài Mio, màu xanh lá này là...
Quặng... đúng không?
Là quặng đó.
Do xem trong phim ký ức của thiếu gia trông ngon quá nên mới...
Đó là...
Ngọc lục bảo mềm.
Loại quặng quý hiếm, kể cả ở vùng hoang vu.
Tôi thì cứ tưởng màu xanh là ớt chuông xanh, hoặc măng tây.
Cái quai nồi cũng...
Ô kìa.
Cái nồi chảy mất rồi.
Ăn luôn sao?
Vị không ngon như tôi tưởng,
nhưng đâu đến mức đau quằn quại.
Mio.
Hầu hết chủng tộc của kết giới bao gồm cả thiếu gia,
đều không ăn quặng đâu.
Gì?
Không ăn được thì đúng hơn.
Nhân tiện thì vũ khí và vật liệu xây dựng cũng không nốt.
Không phải... thực phẩm?
Cũng phải thôi, đối với cô thì mọi thứ trên đời đều là đồ ăn mà.
Mà ngay từ đầu, cô đã nghiên cứu nấu ăn chưa vậy?
Cỡ dùng lửa thì tôi dư sức nhé!
Vậy nướng cái bánh này đi.
Nướng đủ cho Emma ăn được thôi.
Bánh mì nướng chứ gì!
Chỉ nướng bằng lửa yếu là được thôi mà!
Đúng là lửa yếu có màu tà yêu.
Á, tại sao chứ?
Đồ ăn à...
Đường còn xa lắm.
Thịt màu xanh?
Mùi vị này là gì thế này?
Cậu trai này, mặt cậu bình thường đã khó coi rồi,
ăn thì ăn một cách ngon lành hộ tôi cái.
Xin lỗi, cảm giác khi ăn rất lạ nhưng ngon lắm.
Chữ bằng ma pháp?
Có lí do nên tôi không thể nói tiếng phổ thông được.
Do con mụ Nữ thần khốn nạn đó hết.
Nguyên liệu của món ăn này là slime à?
Cậu cũng am hiểu quá nhỉ.
Hóa ra cậu cũng là một mạo hiểm giả kinh nghiệm.
Quả nhiên là vậy.
Ăn thử slime rồi cũng thấy ngon đấy chứ.
Tôi có gửi ủy thác bắt slime cho cả hội mạo hiểm rồi.
Nếu là mạo hiểm giả thì tôi sẽ rất mừng nếu cậu chịu giúp.
Tạm thời thì tôi có đăng kí với hội, nhưng nghề chính là thương nhân.
Hiện tôi đang trên đường đi từ Ziege đến Rotsgard.
Ôi.
Thế thì hành trình khá là dài đấy.
Cảm ơn vì bữa ăn, không cần trả lại.
Gì, đồng vàng, này!
Cho nhiêu đây có ổn không thế?
Do mình hết tiền lẻ thôi.
Thế này đúng là mất mặt thương nhân mà.
Này, gương mặt kia...
Kinh thật.
Thảm thật đấy.
Chắc là Á nhân rồi.
Sao mà là Con người được.
Hay bị nguyền rủa?
Tuy đã quyết định tháo mặt nạ, nhưng ở đây đúng là khó ở thật.
Nhưng nhớ lại cảnh lần đầu đi đến thị trấn của Con người thì...
thằng này vẫn chịu nổi.
- Sợ quá! - Hả, cái gì chứ?
Hoàn thành ủy thác của hạng đặc biệt?
Trong khi cậu là đẳng cấp một, hạng E?
Hạng E?
- Cấp một? - Làm ơn đừng đề cập tới hạng và cấp!
Vì lí do nào đó mà nó chẳng chịu tăng mà!
Nhiệm vụ bắt slime là hạng B à?
Hạng E thì sao mà nhận được.
Tôi đã nói rồi, "Trăng trên thành hoang" sẽ tấn công!
"Trăng trên thành hoang" là ca khúc ưa thích của mình mà!
"Tấn công" là sao?
Tiền thưởng thì tôi sẽ trả đầy đủ, nhưng tại sao không ai hành động?
Ngay lập tức thì không thể.
Bọn chúng là lũ cướp hung tợn, tổng thành viên có hơn một trăm tên.
Đã có vài dân làng bị giết để dằn mặt đấy!
Chúng tôi vẫn chưa có đủ lực lượng.
Giữa tháng sau là chuẩn bị hoàn tất, hãy kiên nhẫn chờ đến lúc đó.
Không thể nào.
Tại sao vậy chứ?
Bọn tôi lúc nào cũng cầu nguyện cho ngài Nữ thần cơ mà?
Nếu cứ cầu nguyện là gọi được Nữ thần đến giúp,
thì mạo hiểm giả bọn này sẽ thất nghiệp hết mất.
Tại mạo hiểm giả cứ tăng lên, nên ngài Nữ thần đã nổi giận đấy.
Thế nên ngài ấy mới làm chuyện xấu xa như vậy với Con người!
Điều xấu xa của Nữ thần à?
So với cách đối xử mà mình nhận được thì còn tốt chán.
Em gái này, hay là thuê bọn anh nghe em tâm sự đi,
bọn anh lấy giá phải chăng thôi.
Tránh ra.
Hãy tránh ra đi.
Quả nhiên.
Dùng đồng vàng không phải ý hay mà.
Có ba người bám theo từ nhà ăn.
Sẵn tiện, có bốn người đã đi ra từ hội.
Eto! Tỉnh lại đi! Eto!
Tội nghiệp chưa kìa.
Để bọn anh an ủi em nhé.
Dừng tay lại, bỏ tôi ra!
Có cầu nguyện Nữ thần cũng vô dụng thôi.
Nếu cầu thì cầu kẻ khác...
Gì vậy?
Anh là... người ở hội mạo hiểm...
Mặt Á nhân đến hỗ trợ cho Á nhân à?
Tao sẽ băm nát bản mặt tởm...
Thật tình, Con người nhiều tên chẳng ra gì thật.
Có thể để tôi chữa trị cho cậu ấy được không?
Anh là Á nhân?
Thế nên anh mới cứu giúp ư?
Nhìn mặt thế này thôi chứ tôi là Con người.
Hả? Cái gì?
"Kết giới trị liệu".
Vết thương đã...
Quả nhiên sức mạnh ngài Tsukuyomi ban cho tuyệt vời thật đấy.
Tôi là Kuzunoha,
một mạo hiểm giả, nhưng nghề chính là thương nhân.
Xin lỗi đã nói lời thô lỗ với anh.
Cảm ơn anh đã ra tay cứu giúp.
Tôi là Lana, sống ở làng Tapa.
Còn đây là Eto, một người sói.
Người sói?
Cậu bé trông như người thú này á?
Không, chắc chắn người sói còn có nhiều loại.
Làm ơn hãy như thế đi!
Này anh?
À xin lỗi, tôi sẽ giúp một tay.
Nhân tiện thì,
về chuyện "Trăng trên thành hoang" sẽ tấn công mà cô nói ấy.
Vâng.
Vậy tóm lại là không đủ thời gian để chờ đội thảo phạt à?
Bọn chúng...
Nói là để dằn mặt,
rồi ra tay đánh chết ông Barclay, người mạnh nhất trong làng.
Sau đó còn giết còn cả vợ ông ấy.
Độc ác thật.
Mọi người trong làng định sẽ nộp tài sản tích trữ như lời chúng nói.
Nhưng ngôi làng bị bọn chúng tấn công từ trước đến giờ,
không những bị cướp bóc tài sản, mà còn bị tàn sát hết.
Thôi, làng Tapa đã kết thúc rồi.
Eto, cậu không sao chứ?
Ừ.
Vậy... hội có giúp đỡ không?
Xin lỗi, giá như tôi mạnh mẽ hơn nữa.
Tôi đã khá quen với cái chết của người khác rồi.
Cũng từng có lúc tôi xuống tay với Con người.
Dù cho thế giới cũ là chuyện bất thường,
No comments yet. Be the first to leave one.