نخستین 200 خط.
Đội Delta, hắn còn cách xa 50m.
Các anh có nhìn thấy hắn không?
Rõ.
Hắn tiến về phía các anh.
Hắn đang di chuyển, cứ chờ đã.
Được rồi, hành động.
Ngừng bắn!
Tất cả mọi người bao vây ngoài đó. Cứ để hắn chạy. Hắn chạy không thoát đâu.
Rút lui, rút lui!
Rút khỏi đây mau! Nhanh lên, rút ngay!
Chúng tao không hại mày đâu. Bỏ súng xuống.
Bỏ súng xuống.
Đừng ép tao.
Kẻ giết người đến dự đám tang nạn nhân thì chả thích hợp chút nào.
Tôi chỉ đến để tỏ lòng tôn trọng.
Tôn trọng à?
Vì máu con tôi đã đổ? Vì đứa cháu mồ côi của tôi?
Con trai ông đã tự lựa chọn.
Và ông cũng đã lựa chọn, ông thanh tra.
Ngày hôm đó, chính ông đã lựa chọn việc theo đuổi mối thù truyền kiếp chống lại tôi.
Chống lại gia đình tôi.
Chức vụ của ông mang lại sự kiêu ngạo nhiều hơn là an toàn.
Con trai tôi đã chết.
Xin chia buồn.
Một đứa con không thể thay thế được.
Điều đó đã khiến chúng tôi thuê cậu làm việc này.
Nó có liên quan đến một tay cớm.
Vì vậy chúng tôi muốn thuê người ngoài.
Sau vụ này, nghĩa vụ của cậu đối với tôi sẽ chấm dứt.
Bố, tiếp tục đi.
John...
...chúng ta đang nói về Terence Wei.
Từ 'an toàn' mang một ý nghĩa rất hạn chế.
Có vấn đề rồi.
Sao cái xe này chưa xong thế? Ngày mai tao phải đưa nó lên tàu rồi.
Không đứa vào được về trước khi làm xong cái xe này, nghe rõ chưa?
Bỏ luôn mã số nhận dạng xe. Tao không muốn bị bắt một lần nữa.
Được rồi, chúng mày tiếp tục làm việc đi. Điện thoại của tao.
Chúng mày có điện thoại làm cái quái gì? Tao không đủ tiền trả đâu đấy.
Mày muốn gì?
Eddie, là John đây.
Chuyện gì thế? Không có hàng ở đó à? Tự tay tôi mang đến mà.
Có rồi.
Tôi cần một hộ chiếu, anh lo được không?
Được, để tao gọi thằng Bob.
Không, hắn làm việc cho ông Wei.
Đứa nào chả làm việc cho Wei. Mày muốn gì?
Tôi muốn người nào không làm cho Wei.
Tao biết một đứa.
Tao ít gọi nó lắm vì con nhỏ này rất khó chịu. Mày hiểu ý tao chứ.
-Tên nó là Meg Coburn. -Meg Coburn?
Nó sống ở Olive Building.
-Buổi sáng mày chuồn đi đâu thế? -Tốt nhất là ông không nên biết.
Được, Johnny. Cẩn thận đấy, hiểu chưa?
Gì vậy?
Meg Coburn?
Chưa từng nghe bao giờ.
Eddie.
Eddie bảo tôi đến.
Tuyệt thật.
Chờ chút.
Được rồi, vào đi.
Tôi giúp gì được anh?
Tôi cần một gói hàng.
-Gói gì? -Giấy tờ, cô hiểu mà?
Tôi không biết. Tôi chậm hiểu lắm. Tôi cần biết thật rõ ràng.
Tôi cần giấy tờ giả để đến Trung Quốc.
O.K. Anh nói ''giả.''
Chúng ta sẽ bàn.
Xin mời ngồi.
Hoặc không ngồi.
-Tôi không có nhiều thời gian. -Tùy anh thôi.
Trung Quốc? Đại lục?
Được. Anh sẽ cần có visa, giấy khai sinh, bằng lái xe...
...và hộ chiếu. Để đi lại dễ dàng hơn...
...tôi sẽ biến anh thành công dân Mỹ.
Những thứ anh cần sẽ tốn nhiều tiền đấy.
Không thành vấn đề.
Tiền chỉ không thành vấn đề nếu tôi thấy tiền đặt trước mặt.
Vì tôi không muốn gặp rắc rối với mấy thằng chó chết, hiểu ý tôi không?
Anh cần gấp đến mức nào?
Từ đây tôi sẽ ra thẳng sân bay. Một tiếng.
Gấp thế cơ à?
Được rồi, lùi lại.
Anh phải lùi lại để tôi chụp ảnh anh.
Cười và nói, ''Thoát khỏi vụ truy tố.''
Tên anh là gì?
John.
Gì nữa?
John Lee.
Cảm ơn.
Anh chắc không? Có đến cả triệu người mang tên John Lee ở Trung Quốc?
Thôi được. Thì là John Lee.
Tôi có thể giải quyết được.
Gì vậy?
Meg Coburn?
Chưa từng nghe bao giờ.
Lối này!
Đứng yên tại chỗ!
Hắn vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia.
Hắn sẽ không tới được Trung Quốc.
Chúng ta không nên đuổi theo rắc rối, ông Kogan.
Mà nên giải quyết chúng.
Ông muốn xử lý việc này thế nào?
Thuê những tay chuyên nghiệp.
Những người có tài như John.
-Cà phê không đường, O.K? -Đúng, không đường.
Bánh săng-uých giăm bông là tốt nhất.
Tôi muốn nói, tôi đã ngồi đây 12 tiếng đồng hồ.
Được. Hãy xem...
...tất cả mọi thứ về Meg Coburn, được chứ?
Lừa đảo, séc khống, giả mạo thư từ, chả có tội nào nặng cả.
Nhưng số lần mà cô đã phạm: 12 lần bị bắt trước năm 16 tuổi.
Quá thừa để một cô gái ở tuổi đó gặp nhiều rắc rối.
Tôi luôn cho mình là một người tiên phong trong phong trào nữ quyền.
Hồ sơ tiền án của cô đã được xóa hết trong thời gian bốn năm rưỡi.
Cô đã trở nên thông minh hoặc là đã...
-...may mắn. -Có sự lựa chọn thứ 3 không?
Không thành vấn đề. Hôm nay thì vận may của cô đã hết.
Giờ hãy nói về văn phòng của cô với 4 xác chết nằm đó.
Tôi không biết. Chúng ở đâu ra thế?
Cô không giết bọn chúng, phải không?
Ông thanh tra, ông nghĩ một người như tôi có thể làm được việc đó?
-Ai đây? -Trông giống một con ma.
Thôi nào, Meg, cô có thể biết rõ hơn mà.
Cái này lấy từ máy tính của cô.
Cô là một cô gái tốt ở một nơi tồi tệ.
-Tôi có thể giúp cô. -Vâng.
Có vẻ như tôi không thể nhớ được ở một nơi tồi tệ nào nó...
...một gã cớm lại giúp được tôi.
Thế à? Thế thì...
...ai đó đã giúp cô năm cô 14 tuổi. Sắp đặt quyền giám hộ.
Thế mà cô chẳng nhớ gì.
Đ.M mày.
Mày chẳng biết gì về tao cả. Tôi biết mọi thứ.
Tất cả đều rõ ràng ở trong này. Đọc đi.
Đó là cuộc đời cô, chính cô phá hỏng nó chứ không ai khác.
-Cô sẽ phải chịu 2 năm tù đấy. -Tối thiểu.
Nếu cô thật sự thông minh, cô đã không gây chuyện với Terence Wei.
-Terence Wei? -Đúng vậy, Terence Wei.
Thế cô nghĩ những xác chết trong văn phòng của cô từ đâu ra?
Từ trước đến nay tôi chưa từng giao thiệp với Terence Wei.
Ồ, giờ thì có đấy, O.K?
O.K, giờ là lúc tôi cần nói chuyện với luật sư.
Cô không bị bắt, Meg.
Điều đó có nghĩa là cô không có quyền yêu cầu luật sư.
Điều đó cũng có nghĩa là tôi có thể bước ra khỏi cái cửa khốn nạn kia.
Chắc chắn, nhưng để tôi cho cô biết...
...ngoài kia có người muốn cô phải chết.
-Tôi sợ quá. Thấy tôi run rẩy không? -Chắc chắn là có.
Tôi có một đề nghị cho cô.
Cô cho tôi biết về gã này, và tôi có thể dàn xếp mọi thứ.
Đưa cô vào chương trình bảo vệ của cảnh sát.
Tôi thật sự không biết gì hết.
Thậm chí nếu tôi biết, tôi cũng sẽ chẳng bao giờ nói với ông.
Bảo trọng.
Cơ hội cuối cùng để bắt tôi đấy, Thanh tra Zedkov.
Tôi không nghĩ vậy.
Ồ, nhân tiện, bảo với những đứa mà ông giao nhiệm vụ theo dõi tôi...
...là tôi sẽ cắt đuôi chúng ở Phố 6.
Bảo Morris và Duke theo cô ta.
-Sao không bắt cô ta? -Cô ta là mồi nhử.
Tôi móc cô ta vào lưỡi câu để xem lũ chó sẽ làm gì.
Cứt thật!
Lạy chúa!
Anh làm cái quái gì ở đây thế?
Tôi cần những giấy tờ đó.
A, hay thật.
Anh muốn tôi làm giả hộ chiếu bằng bút chì màu à?
Nhìn xem. Còn thứ gì không bị bắn vỡ, cảnh sát lấy hết rồi.
Cái máy tính 3.000 đô của tôi giờ tan tành rồi.
Công sức 4 năm trời đổ xuống cống chỉ vì anh gõ cửa nhà tôi.
-Ta đến chỗ Eddie. -Làm gì?
Nhờ giúp đỡ.
Tôi sẽ không đi với anh. Anh là cái đồ chết tiệt.
Cô cũng vậy. Đi với tôi cô sẽ an toàn hơn.
Vì mùi nước hoa của tôi à?
Ngày hôm nay, anh là kẻ thứ hai nghĩ rằng tôi cần được giúp đỡ. Tôi không cần.
Không có lựa chọn.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi bảo cút mẹ mày đi?
O.K.
Nếu anh muốn chơi kiểu đó.
Nhưng khi nào tôi có súng trong tay, chúng ta sẽ nói lại.
O.K, Nick, cô tìm được gì cho tôi nào?
Tình hình thế nào?
-Con tôi làm việc còn nhanh hơn cô. -Tôi đang cố. Không có nhiều dữ liệu.
O.K, tôi nghĩ tôi tìm được rồi.
Con ma của ông đây.
Làm tốt lắm, Nick. Đi nào.
Ê!
Lần sau thì bắt có đứa nào đó đi xe Bentley.
Thế anh đã chơi Terence Wei thế nào?
Bọn cớm nói với tôi.
-Thế cô nói gì? -Tôi chả nói gì cả.
Anh nghĩ tôi ngu thế à?
Tôi biết anh lôi tôi vào chuyện rắc rối với lũ gangster ở Phố Tàu.
Biết càng ít càng tốt.
Cài dây an toàn.
Eddie?
Đi thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.