نخستین 200 خط.
.: Biên Dịch - SB Team :.
911. Tình huống khẩn của bạn là gì?
Cứu với.
Có... vụ tai nạn...
Tôi không nghe được anh.
Vị trí của anh là gì?
Có một vụ tai nạn.
Xin hãy đến ngay.
Trạng thái tình huống khẩn của anh là gì?
Alo? Anh còn giữ máy không?
Không. Ăn tối hơi nhiều rồi.
Được rồi.
Rất đặc biệt.
Chỉ một chút thôi. Được rồi.
Mẹ muốn uống mừng.
Mừng Christine tốt nghiệp trung học
và được nhận vào Đại học Oregon.
Cạn ly.
Con gái chúng ta trưởng thành rồi.
Con yêu cả nhà.
Một món quà nhỏ từ mẹ con và bố.
Có phải món quà con nghĩ không?
Bố không biết.
Chính xác thứ con muốn!
Mẹ nghĩ con uống đủ rượu rồi đấy,
cô gái tốt nghiệp.
Cảm ơn bố mẹ.
Vì tất cả chúng ta đều đang
có tâm trạng vui vẻ,
con nghĩ đây là thời điểm tốt để chúng ta
nói đến một việc có ý nghĩa rất lớn
đối với Christine và con.
Hai bác cũng đã biết, con yêu cô ấy rất nhiều,
và chúng con thực sự cảm thấy
bây giờ là thời cơ thích hợp
để chúng con lập gia đình với nhau,
và chúng con thực sự muốn lời chúc phúc của bố mẹ.
Bác nghĩ một phụ nữ trẻ như Christine
quan trọng là phải hoàn thành việc học
trước khi có một bước tiến trọng đại như hôn nhân.
Mẹ, làm ơn đi.
Bá muốn Christine có sự tự lập.
James, bác không thể nghĩ đến ai khác
có thể làm rể nhà bác ngoài con,
nhưng Ellen nói đúng.
Cả hai con nên chờ đợi.
Con hoàn toàn tôn trọng quan điểm
của hai bác,
nhưng con cảm thấy...
con đã sống tự lập
từ năm 15 tuổi,
và con có công việc rất tốt tại nhà máy,
và con biết mình có thể chu cấp cho cô ấy.
James...
cuộc sống khó khăn hơn con nghĩ rất nhiều.
Đến giờ này, Doug vẫn ước mình đã hoàn thành
chương trình học của mình.
Con biết con không hoàn thành
chương trình học chính quy...
Nhờ được học hành tử tế mà bác
có thể thành lập một công ty xuất bản
hết sức phát đạt.
James, bác hiểu quan điểm của con.
Bác hiểu chứ, nhưng Ellen nói đúng.
Cả hai còn quá trẻ. Hãy chờ đi.
Nghe không tốt tí nào.
Em muốn về nhà trước khi
tình hình trở nên tệ hơn.
James, con không phiền khi
làm tài xế chứ?
Bác nghĩ con là người duy nhất còn tỉnh
ở cái bàn này.
Vâng, thưa bác Webb. Không sao đâu.
"Chưa từng thấy một ngày vui buồn lẫn lộn thế này."
"Macbeth."
James, em xin lỗi, được không?
Em không hề biết bố mẹ sẽ phản ứng như thế.
Ừ, anh đã hy vọng em nói đỡ cho anh
thay vì để mẹ em xé xác anh như thế.
Chúng ta đã nói về điều chúng ta sẽ nói mà.
Nhưng anh đã làm được một việc tuyệt vời trong đó.
Em không nghĩ nó lại diễn tiến theo chiều hướng đó.
Ừ. Em sẽ nói chuyện với mẹ.
Bố mẹ em sẽ không bao giờ tôn trọng anh,
vì anh không vào được đại học
như em bây giờ.
Thế là bất công, James.
Anh biết em sẽ đi tìm
một gã đẹp trai con nhà giàu và bỏ anh, nên...
Anh thực sự nghĩ thế sao?
James, anh là người em muốn kết hôn.
Em yêu anh. Em sẽ không bao giờ làm thế.
Được rồi, anh xin lỗi.
Em cũng xin lỗi.
Em yêu anh.
Anh yêu em.
Christine, đi thôi!
Cẩn thận bước chân.
Lái xe an toàn nhé.
Nhìn người đẹp ngủ của chúng ta kìa.
Doug, đừng làm hỏng quà của con trước khi
con bé có dịp sử dụng.
Em thư giãn được không?
Khi trời mưa to thế này,
nó thường chỉ kéo dài vài phút thôi.
Anh phát bệnh với những bình luận
của em về việc anh thiếu học vấn
trước mặt con gái mình.
Em không thích giọng điệu của anh.
Giọng điệu của anh?
Phải, giọng chiếu cố của anh.
Em bắt đầu trước. Anh nói năng như trẻ con ấy.
Vậy thì đừng đối xử với anh như trẻ con nữa.
James!
James, xe lửa kìa!
Chúng tôi không biết có còn chấn thương não nào không.
Cô ấy bị một khối tụ máu nhỏ...
...trong não,
nên chúng tôi phải để mắt đến cô ấy.
Bác sĩ David, xin ghé qua
cánh nhà phía tây, sảnh bệnh nhân, Bác sĩ David.
Xin chào.
Chào, Christine.
Anh đây. Là Bill.
Susan cũng ở đây.
Chào cưng.
Cưng à, em vừa gặp một vụ tai nạn nghiêm trọng.
Những người khác đâu rồi?
James ở ngay cuối hành lang.
Cậu ấy đang khá ổn.
Còn bố mẹ?
Bill, bố mẹ sao rồi?
Bill, đã có chuyện gì?
Không.
Không. Không.
Chúa ơi!
Xin lỗi, Dave. Tôi...
Cẩn thận trong đó đấy.
Tôi vừa lau khu vực nhà tắm.
Được rồi. Chỉ vài phút thôi.
Nhanh lên, cô gái.
Tôi còn phải đi nơi khác.
Biến thái.
Dave, quần áo của tôi đâu?!
James, nghe máy đi.
Coi nào. Coi nào!
Chúa ơi.
Cái gì?
No.
Nụ cười của đàn ông có dao găm.
Christine.
Không! Không.
Khốn kiếp.
Chào cưng. Chào anh.
Xổ số không gửi gì à?
Không may đến thế.
Khỉ thật.
Christine hôm nay nhận được một lá thư
từ Văn phòng Nhà ở Sinh viên.
Có vẻ ký túc xá có chỗ rồi.
Nghe như em muốn tống khứ con bé.
Không.
Em chỉ nghĩ anh nên biết.
Anh muốn gì không?
Cưng à, sao vậy em?
Anh làm gì ở đây? Chúa ơi.
Sao anh đến được đây? Anh đã ở đó!
Em không hiểu!
Em đang nói gì vậy?
Ở hồ bơi!
Hồ bơi?
Em nghe tiếng chuông điện thoại anh ở đó.
Điện thoại của anh? Hôm qua anh bảo em rồi,
nó bị ăn cắp ở nhà máy, nhớ không?
Anh đặt nó trên bàn, và có kẻ đã lấy nó.
Anh không biết nó bị sao rồi.
Được rồi. Bình tình, được không?
Hít thở đi.
Em đang thở đây, được chưa?
Được rồi... Anh không hiểu, được chưa?
Quần áo của em bị ăn trộm, và em đã cố gọi cho anh
để nhờ anh giúp em, và tiếng chuông của anh vang lên ở đó.
Rồi có kẻ đánh em trong hồ bơi, rồi chúng rượt theo em ra xe!
Này, này! Chuyện gì thế này?
Sao cậu vào được đây, đồ khốn?
Bill, xin anh, là lỗi của em.
Em sẽ giải thích sau.
Vâng, cảm ơn đã hỗ trợ.
Vụ này tôi xử lý được.
Bill, xin anh. Dừng lại đi.
Làm ơn rời khỏi đây.
Thằng mất dạy.
Cưng à...
Anh không cố tình dọa em.
Em biết. Em mừng có anh ở đây.
Chỉ là em không nghĩ anh sẽ xuất hiện.
Này...
Thật không hợp lý.
Em nghĩ kẻ nào đã làm thế?
Em không biết.
No comments yet. Be the first to leave one.