Housebound

Housebound

دانلود زیرنویس Vietnamese

هماهنگ با نسخه‌های زیر

Housebound 2014 1080p BluRay x264 YIFY
ناشر rongem88
Hoàn hảo cho bluray 1080 YIFY

برچسب‌ها

BluRay
x264
1080
تاریخ انتشار: 2018-05-30
تعداد دانلود: 48
مخصوص ناشنوایان: No

پیش‌نمایش زیرنویس Vietnamese

نخستین 200 خط.

Dịch bởi: LittleYellowMan - DaPizzaMafia.

- Cứ từ từ, Justin. - Đang cố đây.

Mẹ nó!

Thưa quí Tòa, cô Bucknell chỉ

bị kích động bởi rượu và ma túy,

tôi đề nghị gửi đến Tiaki Wairua.

Họ hướng dẫn kềm chế cơn giận,

cai nghiện, và điều trị các hội chứng khác.

Còn dạy cả kỹ năng sống: Nấu ăn, dọn dẹp...

- kiểm soát chi tiêu. - Xin lỗi, Hollis,

thân chủ của ông đã đi cải tạo nhiều lần rồi,

và vụ lần này cho thấy

kết quả không được tốt lắm.

Tôi đồng ý cô Bucknell cần cải tạo,

và cần ổn định lại nữa.

Nay tôi ra phán quyết:

8 tháng quản thúc tại nhà mẹ đẻ.

Tòa nghỉ.

Cô cần vài phút không?

Trời. Xin lỗi. Tôi không thấy.

Hình như xe tôi bị nặng hơn.

Chỉ cần gài vào thôi hả.

Ờ, hoạt động rồi.

Khi nào mất tín hiệu,

họ sẽ gọi cho cô.

Nếu không trả lời, cảnh sát sẽ đến ngay.

Vòng có dây cáp bên trong.

Nếu cố phá nó,

sẽ có tín hiệu báo động.

Trời, công nghệ cao! Sướng nhé, Kylie?

Được đeo đồ xịn.

Tới nữa.

Tới nữa.

Tới nữa.

Vượt giới hạn.

Điện thoạt thông minh à? IPhones hả con?

- Không. - Thông minh chứ?

- Không hẳn. - Thấy không, Graeme?

- Kylie có cái iPhone. - Đã bảo không phải.

Cái cô Leslie đó dễ thương nhỉ?

Cái cô đưa Kylie về ấy,

nói năng dễ thương lắm.

Đúng không, Kylie?

- Cô ta là nhân viên giám sát. - Ồ.

Dù sao cũng tốt, có giáo dục.

Còn hơn mấy cô chỗ Sở Cá Độ.

10 giờ sáng mà xếp hàng trước máy đánh bạc.

Có đứa còn đem con theo nữa chứ.

Tổng đài xin chào. Để...

Vâng.

À, không. Không đâu.

Bà đã đọc được á?

Con cần dùng điện thoại.

Chờ nhé Jocelyn. Mẹ đang nói chuyện, Kylie.

Thế mới bảo con cần nó.

Phải đợi thôi. Mẹ đang nói chuyện quan trọng.

Xin lỗi, Jocelyn. Ta đang nói gì nhỉ?

À, không biết nữa. Đã lâu rồi.

Tôi có gặp lão và hỏi.

"Sao rồi?" và lão nói "Ờ, thì, ở nhà nhiều."

Tôi biết, là lão nói thế.

Lão là thế, phải không?

Ờ. Đúng thế mà.

Và giờ, Andrew Dickens.

Hãy gọi 0800-8010-80... trên Newstalk ZB.

Đây là chương trình nói chuyện với Andrew Dickens.

Xin chào, Miriam.

Vâng, chào Andrew. Lần trước tôi có nghe,

anh và 1 cô nói chuyện về ma quỉ.

À đúng, đúng. Về chuyện nhận thức sai,

khi não đi lệch khỏi suy nghĩ lôgíc.

Và người ta tưởng tượng ra những việc siêu nhiên.

Tôi nghĩ cô ta chả biết gì cả,

vì chính tôi từng trải nghiệm rồi

- chẳng phải tưởng tượng. - Ok, chuyện thế nào?

Chà, trong nhà tôi

từng xảy ra đủ thứ.

Tiếng động vào nửa đêm.

Đồ vật tự chuyển chỗ.

Hóa đơn tiền điện tăng bất thường.

Đâu phải bằng chứng rõ ràng.

Tôi nghĩ chính là thế.

Chúng làm thế để ta nghĩ chỉ là tưởng tượng.

- Chà. - Ngoài ra,

còn có 1 vụ khiến tôi chắc chắn

rằng chẳng phải tôi tưởng tượng ra.

1 đêm nọ, dưới tầng hầm

tôi đang lom khom

lấy gà ra khỏi tủ đông

thì bỗng nhiên thấy rợn người

sởn cả gai ốc. Tôi quay lại và

thấy cái gì đó đang biến mất vào bóng tối.

- Hẳn bà sợ lắm. - Vâng, tôi đứng trơ như đá.

2 tháng sau tôi mới dám xuống đó lại.

Bà thấy rõ nó chứ?

Mọi việc diễn ra rất nhanh.

Ôi... Nó trông thế nào ư?

Trông như tấm vải trắng,

hơi ngã màu và rách nát.

Hy vọng là nó đừng bao giờ xuất hiện nữa.

Và tôi chẳng biết lý giải thế nào.

Chà, tôi cũng vậy, Miriam. Nhưng cảm ơn vì đã gọi.

Nói xong chưa?

Mẹ muốn gọi mấy tay lên đồng không?

Vải trắng. Sáng tạo thật.

Con tắt thuốc lá được không?

Đừng hút thuốc trong nhà.

Mẹ nghĩ nhà này có ma?

Mẹ không muốn nói chuyện này, Kylie.

Con sẽ cười mẹ thôi.

Có bà mẹ hoang tưởng thì vui gì chứ?

Họ quản thúc tại gia để con ổn định lại đấy.

Chà, rõ là con cố tình quên nhiều thứ.

Ý mẹ là sao?

Đâu chỉ mẹ nghĩ thế, Kylie.

Con từng sợ đến nỗi không ngủ được.

Và lúc nhỏ, con từng nghĩ mặt trăng làm bằng phó mát.

Kylie.

Kylie, 11 giờ rồi.

- Ôi không, trễ rồi! - Trễ gì?

Chẳng gì cả.

Về nhà vui chứ?

Ít ra ở đây cũng rộng. Tha hồ chạy nhảy.

- Cô và mẹ thế nào? - Tuyệt.

- Bà ấy có vẻ tốt. - Khó ưa.

Chà, tôi nghĩ thế là không công bằng...

Không phải ai cũng để cô về nhà...

Đây không phải nhà tôi.

Ok, nhưng cô sẽ ở đây khá lâu,

có lẽ nên cố hòa thuận hơn chăng?

Không.

- Còn Graeme? - Lão là bắp cải mặc áo.

- Ông ấy làm nghề gì? - Không biết.

Sao ông không đi mà hỏi lão?

Thế còn cha ruột của cô?

Miriam nói ông ấy có xưởng sửa tàu ở Gold Coast.

Đang ăn nên làm ra.

Có gia đình mới, nhưng...

không liên lạc gì với cô.

- Cô có muốn... - Ông có 2 phút,

rồi tôi sẽ bật TV lên lại.

Đồng hồ này là của ông cố tôi.

Ông là chủ tờ báo St. Paul Pioneer.

Năm 1914 ông mua nó và để lại

cho cha tôi. Rất đẹp.

Được làm ở Geneva, Thụy Sĩ.

Bản sao giấy bảo hành đây...

Lò sưởi tắt rồi.

Kylie, cái bánh thịt đâu rồi?

- Mẹ làm để ăn tối mà. - Ăn rồi.

- Ăn hết sạch á? - Không.

Hết nhẵn rồi còn đâu.

Mẹ phải quay lại siêu thị

- mua gì uống trà á? - Con đâu có đi được.

Đồng hồ này đấu giá ít ra cũng được 1/4 triệu đô.

- Không thể. - Có chứ.

Kylie?

Kylie,

Tối thứ 5 và 6 có phim "Coronation Street".

Chỉ dài 1 tiếng thôi.

Bắt đầu lúc 7:30. Sắp đến giờ rồi.

Kylie, làm ơn.

Trời ơi! Hình méo, tiếng rồ.

Sao lại thế này? Đây là nhà mình mà.

Lẽ ra ông nên nói gì chứ.

Tôi không thể sống như tù nhân

trong chính nhà mình suốt 8 tháng được!

Phải dạy nó 1 bài học.

Bằng cách này hay cách khác.

"Hello, Mortar".

"Hello, Mortar".

"Hello, Mortar".

"Hello, Mortar".

Chúa ơi.

Để mẹ nói nhé, Kylie.

Có người phải dậy đi làm vào buổi sáng.

Mẹ biết con thấy bực khi phải ở đây

nhưng cũng đừng làm phiền người khác.

Có ai đó dưới này. Gọi cảnh sát đi.

Kệ con. Mẹ đi ngủ tiếp đây.

- Graeme đâu? - (àm a êm)

Ông ấy làm ca đêm.

Mẹ bị đau gối, Kylie.

Đó là quà bác Melvin cho. Đồ Cameroon xịn đấy.

Tốt, sẽ không gãy.

Có ai không?

Đừng. Đừng. Tôi đây mà.

- Sao anh ở đây? - Mất tín hiệu.

Và anh tình cờ ở quanh đây?

Tôi sống trong khu này mà.

Chắc là chạy mất rồi.

Trông hắn thế nào?

Nói rồi. Không thấy rõ.

- Hắn mặc gì? - Không biết.

Tôi đi tìm điện thoại. Cái vòng mất tín hiệu.

Ai đó chụp chân tôi, chỉ thấy cái tay.

- Sao lại mất tín hiệu? - Sao hỏi tôi?

Sao không nói luôn con thấy gì?

- Sao mẹ không im đi? - Xin lỗi, Amos.

Chỉ là ngôi nhà này thường có náo động.

More Vietnamese subtitles for Housebound

نظرات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left