نخستین 182 خط.
Whoa!
Chạy!
Zugor đó!
Quái vật à? Ah!
Ah!
Này, này! Không được cưỡi đâu nhé.
Oh! Ooh!
Uh, xin chào?
Cậu nghĩ cậu đang làm gì thế?
Dù bất cứ thứ gì, cậu cũng không thể làm tốt hơn.
Nó vẫn còn đuổi theo à?
Này, đợi đã.
Tất cả không phải là Zugor.
Nó không là gì cả, chỉ là bịa đặt ra thôi.
Terk chỉ giả vờ thôi, còn mình thì có thể chạy suốt.
Nhưng mình chạy hơi chậm. Nếu mình không nhanh hơn
sẽ có thứ gì ghê gớm chộp lấy mình.
Cậu là con khỉ dở nhất.
Nếu Zugor chạy xuống từ Núi Đen,
thì nó sẽ ăn thịt cậu ngay.
Mình đoán mình có thể chộp lấy cậu.
- Không đâu. - Roar!
- Trật rồi. - Roar!
Trật nữa.
Thật là buồn cười.
Nó chỉ ra một thảm họa đó.
Nào, cậu nhảy qua được mà.
Nhảy qua được mà. Nhảy qua được mà.
Whoa!
Coi chừng!
Cái cây! Cái cây!
- Con có sao không? - Con có bị thương ở đâu không? Để mẹ xem.
Ngươi mắc cái gì vậy? Nó chỉ là đứa bé thôi mà.
Mẹ không muốn con chơi với người như nó.
Nó toàn chỉ gây thương tích cho người khác.
Tội nghiệp cho Kala. Nó là một tai họa.
Tai họa cho tất cả chúng ta.
Cậu hầu như phá hủy hết nửa gia đình.
Đó lại là cuộc giẫm đạp của mấy con voi.
Ô, mình chỉ nghe Kerchak nói.
"Ngươi hầu như giết chết mọi người."
"Nó chỉ là đứa bé. Nó cần phải được học hỏi."
"Nó sẽ không bao giờ sống sót trong ngôi rừng này.
Nó không chạy được, cũng không leo trèo được.
Nó là mối nguy hiểm cho tất cả chúng ta.
Tôi than phiền như thế là đủ rồi đấy."
Này, mình nghĩ mình chỉ đùa thôi, đúng không?
Đúng.
Mình chỉ muốn cho bạn vui thôi. Mình chỉ nhái theo Kerchak thôi.
Eww.
Tới giờ đi ngủ rồi.
Xem nào.
Sao thế? Con thấy dễ chịu không?
Tuyệt lắm mẹ.
Con có cái mũi nè.
- Rồi các ngón chân nè. - Đừng mẹ.
Con lớn rồi, mẹ đừng nựng con như thế.
Uh-oh. Mẹ quên một điều.
Con cất giấu nó trong...
- ...này. - Đừng mẹ.
Đừng. Con thật sự...
Đừng mà mẹ.
Gì thế Tarzan?
- Tarzan? - Con không phải là con khỉ giỏi.
Con không thể chạy nhanh hơn Zugor.
Zugor? Đâu có con vật nào như thế.
Đó chỉ có trong chuyện ma thôi.
Nhưng nếu có thật, nó sẽ bắt được con.
Con chậm chạp quá.
Nếu Zugor đuổi bắt con,
Mẹ sẽ cứu con. Con cứ tin như thế.
Nhưng mẹ sẽ gặp nguy hiểm vì con.
Mọi người đều bỏ đi khi con đến gần.
Hãy đi theo mẹ. Mẹ sẽ chỉ cho con xem việc này.
Cái cây này chỉ mọc ở đây một mình.
Vậy chuyện gì đã xảy ra?
Một ngày kia có một cơn bão thổi qua,
và cơn gió đã thổi ngã cái cây.
Nhưng con xem đây.
Đây là cái cây mạnh mẽ nhất trong rừng,
vì nó có nhiều thân cây đan kết lại với nhau,
nhô cao những chiếc lá vào bầu trời.
Con xem, những thân cây đều khác nhau.
Một số mảnh khảnh, một số khác tròn trịa
một số uốn cong, một số vươn thẳng.
Cái này trông mập mạp lắm.
Đúng vậy phải không?
Nhưng tất cả đều giúp thân cây mạnh mẽ,
đủ mạnh để chống chọi với gió bão.
Giống như một gia đình.
- Gia đình của chúng ta à? - Đúng vậy.
Con cần gia đình, Tarzan, và gia đình cũng cần con.
- Không ai cần con cả. - Mẹ cần.
Mẹ sẽ luôn cần con.
Nào, ngón chân bị bỏ quên đâu nào?
Mẹ, con có hết các ngón chân.
Không, mẹ không nghĩ thế. Có thể nó đây. Hoặc đây...
Đừng mẹ.
- Whoa! - Roar!
Ooh, những chiếc răng.
Coi chừng những chiếc răng đáng sợ.
Chạy đi! Chạy đi! Zugor đó! Whoa!
Như là chơi đùa thôi mà, Tarzan.
Chúng ta còn đợi gì nữa?
Chạy!
Ah!
- Tarzan! - Mẹ!
Không.
Kala.
Mẹ?
Mẹ?
Mọi người đâu cả rồi?
Mẹ, mẹ ở đâu?
Ta xin lỗi, Kala.
Nó ở đó. Em gần như nắm được nó.
Rồi bỗng dưng nó... Không.
Không có gì mà em không làm được.
Em sẽ làm mọi việc. Em sẽ tặng cả cuộc đời em cho nó.
Tội nghiệp Kala. Thật là khủng khiếp.
Nó gần như làm cho bà ấy phải chết.
Tôi không muốn nói thế,
nhưng tốt nhất là bà ấy nên quên nó đi.
Và tất cả chúng ta cũng vậy.
Ah!
Ah!
Zugor!
Eh?
- Hả? - Xem ta có gì nào. Một con chim nhỏ.
- Tôi không phải là chim. - Kago, xem ta có gì nào.
- Một con chim nhỏ. - Huh?
Huh?
Ngươi không thấy ta vui thế nào sao? Ta phải...
- Chờ một chút. - Hey!
- Uto, đó không phải là chim. - Vậy không phải.
Nó không có chiếc lông nào cả, đồ não chuối.
Là chim mà, để ta chứng minh xem.
Chúng ta sẽ ném nó và nó sẽ bay,
vậy thì ngươi mới là đồ não chuối.
Đừng có chọt vào ta.
Đừng có chọt vào ta! Đừng có chọt vào ta nữa mà!
Ngừng lại! Ngừng lại!
Đừng cười nữa!
Ta rất thích khi anh ta bị nấc cục.
Thật vui nhộn.
Vậy à.
Ta sẽ vật ngươi xuống.
Mấy đứa kia!
- Mẹ. - Chào mẹ.
Các con yêu, châu báu của ta,
Mama Gunda đã nói với các con ra sao khi đánh nhau?
- Nhưng nó chọc vào con. - Nó gọi con bằng não chuối.
Im!
Các con đánh nhau làm cho Mama...
...rất không vui!
Các con có hiểu cho Mama không?
Vâng ạ.
Thật ngớ ngẩn khi nói về chim, hmm?
Tôi không phải là chim. Tôi là một con khỉ.
- Một con khỉ! - Giống như bà.
Hay ta ném nó vào vách đá đi?
Nếu ngươi là khỉ, vậy gia đình ngươi ở đâu?
- Làm sao ngươi đến được đây? - Uh...
Ngươi phải vượt qua khe đá kia.
Đó là ngõ vào duy nhất.
Bên các dốc đứng kia.
Anh đã bị ngã, khi đang chạy trốn con quái vật.
- Tất cả chúng ta đã từng bị ngã. - Quái vật à?
Nó bảo vệ các khe núi, cứ chờ xem.
Và nếu nó bắt được ngươi, nó sẽ ăn thịt ngươi.
Họ gọi nó là...
- Đừng nói nữa mẹ. - Con không muốn nghe.
La, la, la, la, la. Tôi không còn nghe nữa.
... Zugor.
Nhưng đâu có con vật nào là Zu...
Zugor!
Nó đến rồi đấy.
Ah! Con Zugor!
Zugor!
Whoa!
Ay!
Whoa!
Ah!
No comments yet. Be the first to leave one.