نخستین 200 خط.
Ga Huxley.
Chết thật.
Xin lỗi nha.
Trạm tiếp theo, ga Huxley.
Chuyến tiếp theo đến New York
sẽ rời sân ga 8B trong mười phút nữa.
Chuyến tiếp theo đến New York, sân ga 8B trong mười phút nữa.
Chào. Sarah đây.
Vâng, tôi về đây rồi.
Tôi muốn gặp Kira, được không?
Như thế thì không công bằng.
Ít nhất thì cho tôi nói chuyện đi.
Này?
Đồ khốn.
Dừng tàu lại!
Dừng tàu lại!
Dừng tàu lại!
- Xin hãy chú ý. - Ai đó hãy giúp đi!
Vì một việc khẩn cấp...
Lùi lại đi. Lùi lại!
Gọi người tới đây giúp ngay đi!
Bằng lái xe
"Elizabeth Childs."
Hai điện thoại.
Ôi trời ơi, nhìn chị tồi tệ thật.
- Chào chị. - Chào em.
Không, nhưng thật đấy.
Được rồi.
Em thế nào rồi, Felix?
Lâu lắm chị mới gặp em. Chị không có quyền biết.
- Chị có lỡ sinh nhật em đâu? - Không. Em biết mà.
Nhàm chán lắm nên em mới ở đây.
- Ê, Bobby. - Chào Felix.
- Bia Guinness đi. - Được thôi.
Thằng khốn Vic thế nào rồi?
Lần này thì chị đánh hắn trước.
Bằng cái gạt tàn, nên...
hắn hơi bị thâm chút.
- Cô-cain? - Của Vic.
Em có thể tuồn nó cho bọn phố Bay của em không?
- Chị chả biết nó tổn hại em thế nào đâu. - Chị sẽ chia cho em 20 phần trăm.
Em không nói về phần chia, Sarah. Em đang nói về tự trọng của em.
Chị tính làm gì?
Chị ở đây vì Kira, Fe.
Sau những chuyện ấy, chị nghĩ bà S sẽ để chị đưa con bé đi sao?
- Nó là con chị. Bà ấy phải làm vậy. - Chị đã biến mất gần một năm, Sarah.
Em không phán xét chị. Em chỉ nói vậy thôi.
Được chứ?
Cảm ơn.
Chị lại đang chạy trốn, chuỗi bi kịch thông thường của Sarah.
Có vẻ thế.
Mà này, có chuyện kì dị vừa xảy ra ở chỗ ga tàu.
Gì?
Chị thấy một cô gái tự tử.
Nhảy xuống đường tàu?
Ừ, và cô ta nhìn giống hệt chị, Felix.
Ý chị là sao?
- Chị trộm đồ trên người cô ta. - Cô ta để lại túi trên sân.
Nó cũng là kiểu trộm đồ trên người mà?
Được rồi, kì dị thật đấy.
Đúng không?
"Elizabeth Childs."
Là chị, với một kiểu tóc đẹp.
Và một địa chỉ tốt.
Cái quái gì vậy, Fe? Chị có em sinh đôi sao?
Vì chị là một đứa trẻ mồ côi khổ sở được nhận nuôi, chuyện gì cũng có thể.
Hay ta tự nhắc mình thế.
Chị sẽ đến nhà của cô ta.
Để tìm hiểu cô ta là ai hay là để trộm nốt đồ?
Không có xe. Chắc chắn phải có một cái.
Đó là điện thoại cô ta sao?
- Ừ. - Thì trả lời đi.
Bán nó với giá 20 nghìn đô nhé?
Được thôi. Còn Vic thì sao?
- Chị sẽ gọi cho em. - Được rồi.
- Ổn thôi. - Được rồi.
Xin chào?
Xin chào?
Bạn trai.
Cù lần.
Gặp em vào thứ Bảy nhé P.
Paul Dierden. Đi vắng đến thứ Bảy.
Sao?
Chất lượng kém.
- Tôi sẽ trả mười nghìn. - Mười sao?
Tính cả vụ trên giường?
Có thể trả cao hơn.
- Tôi phải nghĩ lại. - Nghĩ nhanh lên.
Đợi chút.
Đợi đi nào!
Chết tiệt!
- Cái gì? - Sarah đâu rồi?
- Khỉ thật, Vic. - Ả ta đâu?
Không thở được.
Sarah!
Sarah?
- Anh bị làm sao vậy? - Tránh ra.
- Sarah đâu? - Tạm biệt nha.
Cô ta đâu rồi?
Tôi không biết. Tôi không gặp chị ấy một năm rồi. Chị ấy ở với anh.
- Tào lao! - Không là vấn đề của tôi.
Nghe này Felix. Tao chỉ hỏi một lần thôi. Đống cô-cain đâu rồi?
- Cô-cain sao? - Felix.
Được rồi.
Đây.
Biến đi.
- Buồn cười đấy. - Đầu anh sao đấy?
Xem nào. Sarah đánh lén tao, rồi bỏ trốn với đống cô-cain.
Nghe này!
Nghe đi! Tao đang gặp rắc rối với Pouchy. Nhìn đi. Mày có hiểu không?
Nhìn tao đi! Điều đó sẽ làm tao đau đớn.
Cho đến khi tao tìm ra cô ta, mày chịu trách nhiệm.
Tao lấy được không?
Tao sẽ quay lại. Cô ta nên ở đây, thằng bóng.
Gặp lại anh vui lắm, Victor.
Sarah.
Chị là Beth.
Thẻ chị hết tiền rồi, nhưng...
chị có chỗ ở tuyệt lắm, và bạn trai mới của chị, Paul,
đi vắng đến cuối tuần.
Thật không may là bạn trai thật của chị, thằng khốn Vic, đã ở đây rồi.
- Chết tiệt. - Em ổn. Cảm ơn chị quan tâm.
Chị xin lỗi, Fe.
Mà này đống thuốc ấy tệ lắm. May lắm là bán được 10 nghìn thôi.
Cái gì? Không đủ đâu.
- Cho gì chứ? - Để thoát ra, Fe.
Để sống với Kira ở chỗ khác.
Sarah, ai là Elizabeth Childs?
Chị không biết.
Là một cô gái nhìn giống chị.
Một cô gái với cuộc sống tốt đẹp.
Nếu tốt đẹp thì sao cô ta tự tử chứ?
Khoan đã.
Fe, cô ta có 75 nghìn đô trong tài khoản tiết kiệm.
Nói lại đi.
Bảy mươi lăm nghìn.
Tài khoản mới được mở ba tuần trước.
Đủ để cắt đuôi Vic chứ?
Chúng ta có thể thoát được, Fe, ba người chúng ta.
Chẳng bao lâu họ sẽ kiểm tra danh tính cái xác và trò chơi kết thúc.
Vậy tốt nhất là chị dừng lại đi.
Vụ đánh bằng gạt tàn đỉnh đấy. Vic phải đi khâu.
- Tôi đang ở ga Huxley... - Chị ơi?
- Im nào. Chị đang suy nghĩ. - ...đang rời.
Quan chức đã di tản ga tàu sau khi một người phụ nữ chưa rõ danh tính
ngã vào đường ray và chết.
Nhân chứng chưa rõ người phụ nữ ở trên đường ray như nào
hoặc là vì nguyên do mờ ám.
- Fe... - Phía cảnh sát chưa đưa ra...
...chị có ý này.
- Cười cho anh nào. Anh muốn một nụ cười. - Sao anh lại quay em?
- Vì anh thích quay em thế. - Ừ.
CỤC ĐIỀU TRA TÀI CHÍNH
Chết tiệt.
Cô ta nhiều bệnh vậy.
Sao vậy, em yêu?
Em sẵn sàng cho cơ thể bị tra tấn chưa?
Là cái chắc.
Là cái chắc.
Là cái chắc.
Là cái chắc.
Là cái chắc.
Là cái...Là...
Là cái...Là cái chắc.
Xin lỗi Art, dù anh là ai.
Tôi ra đi vĩnh viễn rồi.
Là cái chắc.
Là cái chắc.
Là cái chắc.
Xin chào. Beth Childs.
Tôi có cuộc hẹn với quản lí, Stephen Riggs.
Được, tôi sẽ thông báo là cô tới.
Felix.
Dùng nó không thì cúp đi.
Đừng lên mặt với tôi, Bobby. Tuổi thơ tôi không có tốt đẹp đâu.
Ừ, xin chào.
Hoàn toàn tệ quá.
Nghe nói một cô gái đã tự tử ở ga Huxley tối qua
và hình như tôi biết cô ấy.
Sarah. Sarah Manning.
Beth?
- Ừ. Xin chào. - Thật vui khi gặp lại cô.
- Cô thế nào? - Rất tốt, Stephen.
Cảm ơn.
Bận lắm.
Tuần trước tôi chạy hai phút 14.
Chỉ một nửa thôi mà tôi suýt chết rồi.
Cô thế nào với cuộc đua từ thiện trước?
Thật ra tôi...chả biết nữa.
Tôi cần phải rút một số tiền lớn từ tài khoản đó.
Tôi hiểu. Đây là tài khoản cô mới mở.
Phải, tôi sẽ bớt lại 500 để giữ toàn khoản mở,
nhưng tôi cần phần còn lại bằng tiền mặt.
- Tiền mặt? - Ừ.
Tôi khuyên cô nên lấy một tờ séc, nếu cô...
Không, tiền 50 và 100 nhé.
Chúng tôi không có nhiều tiền mặt như vậy ở đây.
Nếu hơn 10 nghìn, chúng tôi phải đặt hàng đặc biệt,
và mất từ hai đến bốn ngày làm việc. Nên...
Stephen, tôi phải làm gì...
No comments yet. Be the first to leave one.