نخستین 200 خط.
TRONG CÁC TẬP TRƯỚC
- Cảm ơn đã gặp tôi. - Tuyệt. Chúng thích chơi.
Baz!
Các dịch vụ sau này…
Ta cần người có thể giúp ta khi ta cần sáng tạo.
- Renn bỏ đi và đem Nick theo. - Cô ấy sẽ quay lại.
Anh đâu thấy vẻ mặt cô ấy.
Em cần thứ gì đó để quên sầu.
Cậu có thể trụ một ngày mà không cần hít thứ đó không?
Nhìn chỗ khác đi!
Tôi vừa nói rồi.
Tôi không muốn có mối mới lúc này.
Bọn tôi đâu phải mối mới.
Tôi chỉ làm ăn với Smurf. Các cậu chỉ là mấy gã bị thịt.
Các con thích nhà này chứ? Mẹ sẽ lấy nhà này cho ta.
- Các con thích không? - Có ạ.
Nhà này khá hoàn hảo cho ta.
Ta nên bán các căn hộ của Smurf, mua các công ty.
Như vậy rửa được nhiều tiền hơn.
- Em đồng ý. - Ừ, anh cũng vậy.
Mong ta đều đạt được điều ta muốn.
Và không bao giờ phải vào tù.
Uống nào.
Ta có một phụ nữ, gần tuổi 30.
Có vẻ đã chôn hai, ba năm.
Cho tôi xem.
Có giấy tờ tùy thân.
- Catherine Belen. - Hình như cô ấy đến từ Oceanside.
- Andrew. - Tới đây!
Chúa ơi, Baz.
Phải lưu ý cuộn Chủ Nhật.
- Đi thôi! - Gom phía sau đi!
CÂU LẠC BỘ VĂN HÓA NHẬT BẢN
HOẠT NÁO VIÊN CỦA THÁNG
Rồi, được rồi.
Julia!
Thầy Martin, thầy đang làm gì ở đây? Hôm nay thứ Bảy mà.
Soạn bài thi SAT.
Phải. Em quên mất.
Em đến làm gì?
Em để quên cuốn A Separate Peace trong tủ đồ.
À, bài nộp vào thứ Hai. Nước đến chân mới nhảy nhỉ?
Chắc là vậy ạ.
- Phải anh trai sinh đôi của em không? - Không ạ.
Phải, đó là Andrew ngay chỗ thư viện.
Em khá chắc anh ấy đang ở nhà,
- nên không thể nào… - Chuyện gì đây?
Chết tiệt.
- Đi với thầy. - Bỏ em ra!
- Julia! - Andrew, dừng lại!
Khỉ thật!
- Em phải đón nó. - Không.
Em quay lại ngay, Baz!
- Bỏ em ra! Bỏ ra! - Đi nào.
- Đi nhanh! - Bỏ em ra!
Mẹ em sẽ kiện thầy ra tòa!
Andrew!
Julia, chạy đi!
Baz!
- Andrew đâu? - Anh ấy ở sau em.
Anh chạy lòng vòng nãy giờ còn nó đi tìm em.
Em biết! Anh ấy đánh thầy!
Anh ấy kìa.
- Andew, chạy đi! - Nhanh lên, Andrew!
Ôi Chúa ơi! Không, em phải ra cứu anh ấy!
Julia!
Andrew, thôi đi!
- Dừng lại! - Thôi nào!
Thả anh ấy ra!
Andrew!
Dừng lại!
- Chết tiệt! - Dừng lại!
Anh không bỏ cuộc, nhỉ?
Xin lỗi, anh đánh thức em à?
Không.
Em nghĩ sao về khoản vay bắc cầu để mua một tòa nhà khác?
Thôi nào, thật sao? Em vừa dậy mà.
Anh xin lỗi.
Chỉ là tòa nhà căn hộ khó bán,
và anh đang tính dùng tiền để kinh doanh thứ khác.
Anh là tên khốn tham lam đấy, thề luôn.
Anh chỉ đang cố duy trì đà phát triển.
Em nghĩ khoản vay
phụ thuộc vào dòng doanh thu.
Phải, nhưng ta có thể làm vài vụ
- rồi tìm cách. - J.
Em không còn là luật sư của anh nữa.
Em tưởng,
nói sao nhỉ, ta đang thử nghiệm điều gì khác.
Vậy là không còn lời khuyên sao?
Không, em không nói nữa.
Chào.
Chào.
Tưởng tôi phải gửi tiền trước khi ta mở cửa.
Ừ.
Ta sẽ gửi 20.000 tuần này?
Không.
Không nên gây chú ý đâu.
Chờ kì nghỉ xuân, ta sẽ kín khách.
Ta có thể bắt đầu tăng giá. Chuyển nhiều tiền hơn.
Được chứ?
- Này, khỏe không, Trey? - Deran.
- Dạo này sao? - Cứ phải đi dọn tàn cuộc.
Chắc rồi.
- Châm cho đầy nhé? - Ừ. Cảm ơn sếp.
Nghe nói ông được trả 10 nghìn
làm ván trượt cho một thằng ở Newport Beach.
Phải.
Chắc chỉ để trưng chứ chả bao giờ cho chạm nước.
Cũng mấy tháng rồi.
Lâu rồi tôi chưa làm được cái ván nào ra hồn.
- Thôi, tôi không tin đâu. - Không, thật mà.
Tôi không tập trung nổi.
Có một lũ khốn thuê nhà ngay sát bên.
Gọi là gì nhỉ? "Người có tầm ảnh hưởng."
Chúa ơi.
Hai anh em thằng khốn từ Irvine khiến tôi nổi điên
với trò video tiệc qua mạng vớ vẩn của chúng.
Tệ thật, rất tiếc phải nghe chuyện đó.
Ừ, không hợp lý nhỉ. Dân từ nơi khác,
tới đây sống rồi lại phá hỏng cuộc sống của dân bản xứ.
Ừ.
Ông muốn dùng gì không? Vài quả trứng, bánh mì nướng?
Thôi. Có miếng cà phê uống là tốt rồi. Tôi tạt qua thôi.
Định qua chào một tiếng. Từ lúc Smurf mất, tôi chẳng gặp cậu mấy.
- Được rồi, tạm biệt nhé. - Được rồi, Trey, tạm biệt.
Tạm biệt nhé, Tommy.
- Chào Trey. - Gặp sau nhé.
- Cậu có định đi gửi tiền không? - Có.
Ăn sandwich không?
Có ạ.
Cháu thích cắt chéo hay ngang?
Sao cũng được, tùy bác.
Cảm ơn bác.
Bác làm gì sáng giờ?
Nhiều việc.
Thế ạ? Bác đã nghĩ ra sẽ làm gì với nó chưa?
Chưa.
Cháu đoán là chỉ khoảng ba tháng, nhỉ?
Thì sao?
Cứ để thế thì cũng đâu ích gì cho ta.
Đâu phải cái gì cũng vì tiền.
Cháu biết
nhưng vụ này là vậy.
Ta cần tìm một vụ khác.
Nếu không sẽ tiếp tục thua lỗ và gánh thêm nợ.
Bác nghĩ sao?
Bác nghĩ đây là phần của bác nên bác muốn làm gì thì làm.
Khi bác muốn.
- Được thôi. - J?
Lần tới đi mua đồ thì mua thịt nguội Ý khoanh vuông nhé.
Hai đứa đây rồi.
Smurf!
Cảm ơn anh đã chăm sóc chúng, thanh tra.
- Đi thôi. - Chúng tôi sẽ phải giữ cậu ta lại.
Tại sao?
Cậu ta đánh hai người bằng ván trượt, một người phải nhập viện.
Nó chỉ tự vệ và bảo vệ em gái nó thôi.
Phía nhà trường nghi chúng có liên quan tới vụ trộm máy tính.
Không có đâu.
Vụ này không xong đâu, nếu cô cứ biến chúng tôi thành trò hề.
Anh bảo Trung úy Mackie
là mai luật sư của tôi sẽ liên hệ để giải quyết vụ này nhé?
Nhưng giờ tôi sẽ đưa con tôi về.
Em thấy không?
Nó vừa đạp nước. Anh giữ nó và nó bắt đầu đạp nước.
Anh nghĩ nó sẵn sàng đạp xe đó.
- Để xem. - Em đang nói gì thế?
- Arlo dẫn Kai đi lúc mới sáu tháng. - Arlo khùng mà.
Hay ta cho nó đi học mẫu giáo?
- Vẫn chưa đến tuổi đâu. - Tới rồi chứ.
Tại sao?
Giao tiếp xã hội các thứ.
Nó ở cùng mấy nhóc nhà Enrique cả ngày. Có giao tiếp mà.
Mấy cậu em họ của em còn làm bảo mẫu cho ta bao lâu nữa?
- Em không biết. - Mấy tháng rồi đấy, Renn.
Em định không bao giờ tin anh nữa?
Cơ ngon đấy.
Chắc. Anh đẩy ngực bao nhiêu, hơn 100kg không?
- Gì thế? - Em phải đi làm.
Khoan, đi rồi sao?
- Craig. - Cho anh giữ nó nhé?
- Không được. Thỏa thuận rồi mà. - Đi mà.
Craig.
Em gọi anh sau.
Mẹ đánh giá cao tham vọng của con, Baz.
Kế hoạch quá dở.
Sao chứ, bọn con thoát được mà mẹ?
Con biết mấy chiếc máy tính đó có số sêri mà?
Vâng, thì sao?
Ăn trộm thứ con không bán được để làm gì?
Còn con.
Con quên vụ soạn bài thi SAT hay sao hả?
Con trinh sát cho hai đứa này à?
Con có biết mẹ phải nhờ vả mọi mối
để Andrew khỏi vào trại giáo dưỡng?
Craig!
Con không bao giờ muốn làm những chuyện này.
Con thích đi học.
Con đang đổ lỗi cho Baz à? Đâu có ai ép buộc con.
No comments yet. Be the first to leave one.