نخستین 200 خط.
Trời đẹp quá.
Mài cũng rất thuận lợi.
Đại Châm, ngươi thấy đỡ chưa?
Tất nhiên, ta hiểu cảm giác của ngươi lúc này.
Ôi, kim của ta.
Rửa xong mới đẹp đẽ và sáng bóng làm sao.
Hôm nay
cùng cố gắng nhé.
Hôm nay mài sắc đẹp lắm rồi.
Mài kim thật đẹp để làm gì?
Nhìn ngài lôi thôi quá.
Trời ạ, làm ta giật cả mình.
Trời đất.
Tối qua chắc hẳn ngài uống nhiều lắm, y viện trưởng.
Ta phải nói bao nhiêu lần là không được gọi y viện trưởng đây?
Cho ngươi nếm mùi đại châm là tỉnh táo lại ngay.
- Thôi mà. - Trời đất.
Y viện trưởng.
- Trời ạ! - Mau rửa ráy rồi ra đi.
Mak Gae, đã bảo bao lần là đừng gọi ta như thế mà.
Đứng lại!
Mọi người,
bắt đầu thôi!
- Vâng! - Vâng!
HYEMINSEO
Mời vào!
THÁNG TƯ NĂM 1592, HYEMINSEO
Mời vào!
Không nhìn được!
Xin chào.
Mời lại đây.
- Xếp hàng! - Trời ơi!
Thôi nào, chờ chút đi!
- Trời. - Có ai không?
Giúp ta với.
Các vị đến tận đây chắc là vất vả lắm.
Ta là đại phu Heo Im ở Hyeminseo.
Ta sẽ dốc sức chữa trị,
để mọi người không uổng công.
- Đa tạ. - Xin đa tạ.
Trời ạ, nào nào! Xếp hàng đi mọi người!
Ta bảo xếp hàng mà!
Đang xếp hàng đây.
Để ta xem nào.
Bệnh tình của ông ta có vẻ nặng. Đi phía này.
Đa tạ ngài Kwon Ji!
Tiếp theo.
Không nặng. Đi lối đó.
Xin ngài...
để đại phu Heo chữa cho ông ấy!
Đi lối đó ngay!
- Không thở được... - Tiếp theo!
Xin lỗi. Sao ai cũng cố vào phòng đó vậy?
Anh không thấy sao?
Đại phu Heo vào phòng đó.
Vậy ra ngài ấy là đại phu lừng danh…
- Phải. - Trời ơi.
Ngài ấy trẻ quá.
Anh nghe danh rồi đến ư?
Phải, đúng vậy.
Ta bắt thú kiếm sống ở núi Jiri, và giờ thì đến đây.
Trời đất, anh vượt đường xa quá.
Các anh phải nghe cho kĩ đây. Với chữa bệnh, tuổi tác không quan trọng.
Mà là kĩ thuật.
Đại phu Heo
khi bắt mạch cho người bệnh,
có thể thấy khí huyết chảy trong nội tạng
cơ thể người bệnh như một họa sĩ vẽ tranh.
Tim rất nóng,
nhưng thận lại yếu, nên mất cân bằng.
Đến muộn một ngày là nguy rồi.
Ngài ấy không chỉ biết được chính xác chỗ có bệnh,
mà còn nhìn ra chính xác những huyệt
nên châm kim dù chỉ cần nhìn qua người bệnh.
Và châm đúng ngay lần đầu!
Châm kim, dừng lại,
vê sang trái, phải, rồi rút ra.
Ngài ấy còn châm cứu rất chu đáo và nhẹ nhàng ,
nhìn như một con sếu
vừa vỗ cánh vừa lấy mỏ mổ thức ăn.
Đại phu Heo mà đã ra tay, bệnh dù dai dẳng cũng sớm khỏi,
người bệnh hấp hối cũng sẽ tự đứng được.
Vậy tại sao ngài ấy vẫn chỉ là một y viện trưởng?
Anh vừa nói gì cơ?
À, ý ta là
sao một đại phu giỏi như vậy không được vào cung,
mà lại ở đây làm y viện trưởng suốt mười năm?
Ta cảm thấy chuyện đó quá đáng tiếc.
- Đó là vì... - Tạ ơn đại phu Heo!
- Gì cơ? - Nhìn kìa.
- Nhìn ông ta kìa! - Trời!
- Hay quá! - Đại phu chắc mát tay lắm.
Trời đất, cha ơi!
Đại phu Heo!
Gì vậy?
Ngài ấy đi đâu thế?
Đại phu Heo lại sang cứu nguy rồi.
Nào, tỉnh dậy đi!
Thôi nào!
- Này. - Đã có chuyện gì?
Ta đã kê thuốc sắc vì có vẻ ông ta bị sưng phổi.
Uống xong đột nhiên thế này. Không rõ có vấn đề gì.
Đây rồi.
Phổi tụ mủ cục bộ. Chuẩn bị để cứu ngải ngay.
Mak Gae, lấy một cành cây dài và thẳng, tre và rơm.
Vâng, đại phu.
Đưa cành cây.
Đưa ta sợi rơm.
Đưa ta cây tre.
Tuy đau, nhưng hãy giữ thẳng lưng.
Đây là huyệt Kỵ Trúc Mã à?
Ta cũng chỉ mới thấy trong sách.
Có vẻ người bệnh thở dễ hơn rồi.
Cha tiểu nhân không sao rồi ư?
Phần khó mới bắt đầu.
Ông ta có thể mất mạng.
- Ta sẽ cố hết sức. - Sao cơ?
Xin nhờ đại phu.
Xin hãy giúp cha khỏe lại.
Đại phu Heo, ông ta chết rồi ư?
Chết rồi sao?
- Cha chết rồi ư? - Trật tự.
Người bệnh
bắt đầu thở lại rồi.
- Sao cơ? - Thật khó tin.
Còn sống ư? Cha tiểu nhân còn sống ư?
Trời đất.
Tạ ơn đại phu.
Xin đa tạ.
Trời ơi, cha ơi.
Người suýt chết đó còn sống!
- Vừa nãy suýt chết mà giờ khỏe rồi. - Cha ơi.
Đại phu Heo vẫn giỏi thế.
Đã bảo ngài ấy là giỏi nhất mà.
Giờ hãy tin đại phu Heo và đừng lo gì hết.
Vâng. Được ạ.
Bé gái xinh xắn. Bây giờ em sẽ còn xinh hơn nữa.
Yeon I,
con sẽ không sao đâu.
Con sẽ không sao!
Đại Châm, ngươi giỏi lắm.
Dao mổ.
Choe Yeon Gyeong, bác sĩ tim ngực, sẽ mổ chèn ép tim.
Banh.
Kéo.
Hút.
Chỗ rách đâu rồi?
Đâu rồi?
Tìm thấy rồi.
Là tâm thất phải. Sẽ tiến hành khâu trực tiếp.
Hãy chuẩn bị chỉ Prolene 5-0.
Động mạch vành.
Không nên động vào động mạch vành.
Ngon đấy.
KIM MIN JAE
Tôi nghe, Min Jae.
Bệnh nhân giờ thế nào?
Đúng là người đẹp từ trên xuống dưới.
Đợi đã nào.
Để anh cho xem anh cũng rất đẹp.
Tuyệt thật đấy.
Hôm nay có thể thấy máu rồi.
Cần mở ngực không?
Chuẩn bị dao sắc cho tôi.
Đồ sâu bọ.
Có gì đâu, tôi phải kiểm tra một thứ. Thế còn bác sĩ Kang?
Nay Kang Man Su trực mà?
Rõ ràng là tôi sẽ tới còn gì?
Năm phút nữa tôi đến. Chụp X-quang ngực, xét nghiệm đi.
Sao anh nỡ gọi cho người lâu lắm mới được đi chơi?
Bệnh nhân đâu?
- Yeon Gyeong. - Hỏi đâu mà.
À, ngay đây.
Huyết áp tiếp tục giảm từ 70 xuống 50. Mạch là 130.
- Phim X-quang đâu? - Đây.
- Siêu âm tim. - Có ngay.
- Bác sĩ Hwang? - Mổ xong, ông ấy nói
hôm nay tuyệt đối cấm liên lạc nữa.
Đặt phòng mổ và gọi Khoa Gây mê. Ca khẩn cấp.
Ai sẽ thực hiện ca mổ?
Tôi.
Trời đất.
Thật đấy ư?
CHOE YEON GYEONG
Gan cô ta hẳn phải to lắm.
Không phải đã bảo đừng gọi sao?
Nam, 25, tai nạn giao thông. Vô lăng cắm vào ngực khi tai nạn.
Siêu âm thấy có huyết khối và huyết áp không ổn định.
Cô đang làm gì vậy?
Chúng ta phải mổ gấp.
Ông không đến được nhỉ?
- Tôi có nên mổ không? - Không.
Hôm nay Kang Man Su trực mà? Sao lại gọi tôi?
Anh ta vắng không xin phép.
Tôi sẽ xem đó là đồng ý.
Trời ơi.
Sao? Vắng không xin phép?
Anh ta mất trí rồi sao?
KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO
Bác sĩ Choe, cô bị cấm vào phòng mổ cơ mà?
No comments yet. Be the first to leave one.