نخستین 200 خط.
Trans: Super Tiger, Black Magician Edit: Black Magician
"Tạo nên đồng cỏ mênh mang, Cần ngọn ba lá, ong vàng một đôi.”
Emily Dickinson
Tôi yêu hoa anh đào.
"Nhưng không hiểu sao tôi lại thấy rất thanh thản khi những cánh hoa rơi chạm đất.
Đùa thôi mà...
Takemoto nhìn lạ nhỉ?
Cái quần cậu ta mặc á?
Cậu ấy kiểu, quá khỏe mạnh ấy.
Cậu ấy quá khỏe mạnh so với tiêu chuẩn nam sinh trường mĩ thuật.
Chả có khiếu thẩm mĩ gì cả.
Từng này hẹ Tây đủ chưa?
Đủ rồi đấy. Nhưng thế lại khiến cậu ta hấp dẫn.
Không phải trong vai trò bạn trai.
Cá là cậu ta rất tốt với bạn gái.
Cá là cậu ta chưa có bạn gái.
Có khi lại là người chồng tốt.
- Không có bạn gái. - Không.
Đừng đổ sữa vào đó!
Xin lỗi.
Đêm qua em nằm mơ thấy mình được ăn cơm chiên cuộn trứng “Kazamachi Dori” - Morita
Của Morita san ạ?
Ừ, cậu ta sẽ về sớm thôi.
Mà, anh ấy sao rồi?
Với tôi, cậu ta chỉ là thằng sinh viên năm thứ tám phiền phức thôi.
Xin phép.
Không, không sao.
Mình bắt đầu nướng đây!
Giờ, buổi họp nhóm các học viên Lớp nghệ thuật Hanamoto,
hay, buổi tụ họp của những trò hâm mộ thầy Hanamoto,
xin được bắt đầu!
Ai cũng có bia cả rồi chứ?
Xin lỗi, chỗ này cần thêm.
Bia hả? Trong tủ lạnh phòng vẽ còn nhiều lắm.
Để em đi lấy.
Để anh đi cùng.
Tầng hai như bãi rác, muốn tìm cái gì cũng khó.
Đó là lần đầu tiên, tôi thấy người ta phải lòng ai.
Chuyện là, có cô gái lạ ở trên phòng tranh.
Ồ, đúng rồi. Suýt nữa thì quên!
Ừm... đó là con gái chị họ tôi,
Hanamoto Hagumi, đang theo học lớp sơn dầu của tôi.
Con bé cũng sống ở đây luôn, nên hãy để ý nó dùm luôn nhé.
Tôi biết là các em hiếm khi thấy con bé.
Yamada, xương sống vẹo kìa.
Tôi sẽ không bao giờ quên được...
ngày hôm ấy, và mọi thứ bắt đầu từ đây.
Tôi hiểu rồi, gặp sau nhé.
Takemoto, may quá cậu qua đây. Tôi phải đi gặp thầy Koda bây giờ.
Đây là Hanamoto Hagu, con gái của chị họ tôi, cậu biết rồi đấy.
Bao nhiêu tiền vậy?
Con bé không thể ăn ở ngoài một mình.
Nên cậu trông con bé hộ tôi nhé? Tôi biết nhờ như vậy có hơi kì...
Đây là Takemoto.
Takemoto tuyệt lắm.
Cậu ấy là học sinh ít nghệ sĩ tính nhất trường đấy, giờ hiếm có khó tìm lắm...
Xin cảm ơn.
Cậu chỉ việc ngồi ở đây thôi. Nhờ tí nào.
Trông nom con bé hộ tôi nhé.
Lớp nghệ thuật Hanamoto
Tuyệt quá.
Này, em vẽ cái này hả?
Morita san.
Em vẽ cái này hả?
Mình bị bơ toàn tập luôn.
Cái này rất đẹp đấy! Tên em là gì?
Ê, tên em là gì?
Tên?
Sao phải tránh như thế chứ?
Hagu?
Em tên là Hagu à?
Hagu là một cái tên khá lạ đấy.
Mà mặc kệ.
Này, Hagu!
Tranh em vẽ thực sự rất, rất đẹp đấy.
Gần bằng anh rồi.
Ừm, Morita san...
Tên cậu là gì?
Em là Takemoto, ở trọ cạnh phòng anh.
Morita, về lúc nào thế?
Gì đây? Tôi tưởng là cậu tốt nghiệp rồi chứ, Morita.
Gì đây! Tôi tưởng cậu chết luôn rồi chứ.
Tôi nghe nói là cậu mất tích ở Đỉnh Chomolungma rồi.
Em chưa bao giờ nghe anh khen tranh ai bao giờ.
Bịa hết đấy.
Bịa đâu. Đấy là lần đầu đấy.
Thật à?
Tôi nghĩ là Picasso và Basquiat cũng giỏi đấy.
Đừng nói là anh nghiêm túc nhé.
Đương nhiên là tôi nghiêm túc. Tôi tin vào những nhân tài được công nhận.
Được rồi, tất cả sẵn sàng chưa? Nó có thể là một mùi hương hoặc một âm thanh.
Không nhất thiết phải là khuôn mặt bạn ngồi cạnh các em.
Hãy nhắm mắt lại, xích lại gần hơn
và vẽ ra những gì các em cảm nhận.
Được chứ?
Hagumi!
Tên của em viết như thế nào?
Viết như đọc thôi.
Cảm ơn vì đã đem đồ cho tôi nhé.
Nói lại tên cậu lần nữa được không?
Em là Takemoto, em sống ở bên cạnh.
Nghe này...
Takemoto...
Tuyệt quá, những bức tranh này
mang vẻ đẹp thật căng tràn.
Xem thế này có đúng chiều không nhỉ?
Em nói chuyện thân mật thật đấy.
Chưa có ai nói với em như thế cả.
Thật á?
Muốn một cái không?
Trẻ con thật tuyệt vời.
Nếu muốn, chúng có thể vẽ nên những mùi hương và thanh âm.
Chúng ta sẽ không bao giờ níu giữ được những thứ vô hình như vậy...
Này...
Nhưng có một số ít người thì có thể.
Đùa thôi...
Các em!
Hãy vẽ những bức tranh điên rồ, điên hơn của chị ấy nhé!
Takemoto
Anh ấy tuyệt thật...
Không phải là anh tuyệt.
Cái tuyệt vời chính là thế giới kìa.
Thịt, máu, xương,
mặt đất và côn trùng,
Tất cả đều rất chân thực. Cậu hiểu chứ?
Cậu hiểu sao?
Khi mà tôi còn không biết mình đang nói về cái gì.
Ồ, đúng rồi.
Quà lưu niệm.
Chỉ là đồ thừa thôi.
Dễ thương quá.
Đó chỉ là mấy thứ vớ vẩn được bày bán ở khắp nơi thôi.
Một trái tim đen tối như anh mà lại đi làm mấy thứ dễ thương như thế này.
Nhưng vì là do tôi khắc, nên 10 năm nữa nó sẽ rất có giá đấy.
Hãy dùng nó mà cho con cậu học trường tư nhé.
Mười năm nữa à...
Tôi tự hỏi lúc ấy tôi sẽ làm đang gì?
Nếu như anh ấy dành cả cuộc đời để vẽ tranh...
Gì thế này? Người lồng tiếng cho Doraemon đã thay đổi rồi á?
Anh đang nói gì vậy? Đổi người từ lúc anh chưa đi mà.
Ồ, thế à?
Là Morita san.
Này, Mayama!
Này, có chuyện gì thế?
Không phải cậu sẽ lao vào hỏi “Anh còn sống à? Anh đã ở đâu vậy?” hay sao?
Quan tâm đến tôi một chút đi chứ.
Không có quà cho cậu đâu!
Cậu biết đấy, bám đuôi người khác là phạm pháp.
Không phải vậy.
Có thể cậu yêu cô ấy, nhưng tình yêu phải đến từ cả đôi bên.
Không phải như bác nghĩ đâu.
Tôi từng khen một đồng nghiệp nữ dễ thương
và bị buộc tội quấy rối tình dục, hiểu chứ?
Vâng.
Vậy những thứ vớ vẩn này là sao!?
Xin lỗi.
Cô ấy bao nhiêu tuổi hả? Cô ấy lớn tuổi hơn cậu rất nhiều.
Yêu đương cho đúng mực đi.
Ôi, không, không, không
Nếu mình còn tiếp tục, chắc ngày nào đó sẽ bị bắt mất.
“Kem môi của Rika san”
“Mùi hương yêu thích của Rika san”
"Giấy nhớ Rika san đã dùng”
“Ống mút Rika san đã dùng”
Cảm ơn lũ thộn các cô cậu nhá.
Cảm ơn, cảm ơn.
Anh rất biết ơn mọi người đã chào đón anh sau chuyến đi dài
bằng một bữa tiệc giản dị như thế này.
Anh thật sự rất cảm kích, nhưng... Cậu là thằng nào?
Xin chào.
Chào anh.
Ừm, chuyện là...
Nếu, nếu như em không có ai ăn trưa cùng,
tức là, nếu thầy Hanamoto không thể đến ăn cùng em,
em đi ăn trưa với anh nhé!
Thật sao? Hẹn em trưa nay ở căng-tin nhé.
Anh sẽ giữ ghế cho. Hẹn gặp lại!
À này...
Sao thế, sao thế? Em không muốn nữa à?
Cảm ơn anh.
Cảm ơn anh.
Đọc bảng thông báo chưa?
Trên đó ghi, “Mayama, sinh viên năm cuối Khoa Kiến trúc đô thị
nộp luận văn tốt nghiệp muộn”
Đúng rồi đấy, tớ không lựa chọn được.
Phải tổng hợp lại kiến thức của 4 năm học...
Vậy sao cậu không hoãn tốt nghiệp?
Ồ, nghe tuyệt đấy.
Hoãn lại một năm.
Ôi, đói quá! Muốn ăn gì không?
Hả? Ăn á?
Ừ.
Cậu và tớ?
Ừ, đúng rồi, chắc rồi.
Phải đi bộ một chút, nhưng quán Địa Trung Hải rất được đấy.
Bây giờ là 11 giờ, chắc họ phục vụ đồ ăn trưa rồi đấy.
Hoặc chỗ nào đấy gần đ...
Ôi, xin lỗi.
A lô, vâng.
Bây giờ ấy ạ? Vâng, khoảng tầm một tiếng nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.