نخستین 127 خط.
Vampire Mặt Trăng Xanh.
Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi nọ,
có một vampire bị ghét bỏ tên là Vanitas.
Trước giờ, các vampire đều được sinh ra vào đêm trăng tròn màu đỏ.
Vậy mà không hiểu sao, chỉ có Vanitas được sinh vào...
đêm trăng tròn màu xanh, biểu tượng của tai ương.
Mọi người e sợ Vanitas...
và đuổi hắn ra khỏi làng.
Một mình trong rừng, Vanitas sợ hãi trước bóng tối,
lạnh cóng dưới tuyết và cứ lang thang mãi.
Và rồi,
hắn thề trong lòng,
rằng sẽ trả thù những vampire sinh ra vào đêm trăng màu đỏ.
Lũ vampire ngu xuẩn đã ngược đãi ta!
Khi cuốn sổ này được mở ra,
một lời nguyền đáng sợ hơn cả cái chết sẽ giáng xuống các ngươi!
Đấy là cuốn sổ đặc biệt...
mang sức mạnh can thiệp vào \"tên thật của vampire\"...
mà Vanitas đã tạo ra.
Kẻ nắm giữ cuốn sổ này,
cũng như ta, sẽ mang ánh sáng xanh trong đôi mắt,
rồi cuối cùng trở thành tử thần tiêu diệt tất cả vampire.
Vampire đã xuất hiện!
Không thể nào... Là thật ư?
Hình như vampire đã thua trong trận chiến với con người từ rất lâu về trước và diệt vong rồi mà?
Tức là vẫn còn kẻ sống sót?
Không phải chúng sống lại để trả thù con người chứ?
Vampire này nọ chỉ là truyện hư cấu thôi!
Ông cố tôi kể là đã từng thấy chúng rồi.
Lại mấy chuyện bịa đặt mọi khi chứ gì?
Mà, nếu chasseur (thợ săn) của giáo hội đã vào cuộc thì chẳng có gì phải lo.
Lạnh...
Cô thật sự không sao chứ?
Không cần tôi đưa đến phòng khám sao?
Vâng.
Tôi chỉ bị thiếu máu thôi, anh đừng lo.
Nhưng sắc mặt cô kém lắm.
Tôi... giờ sẽ tới chỗ một bác sĩ.
Ngoài vị đó ra, tôi không muốn khám ở đâu khác.
Ừm... Cảm ơn anh.
A, này, Murr!
Ấm ghê...
Ưm, tôi là Amelia.
Nếu được, anh có thể cho tôi biết tên không?
Được chứ. Tên nó là Murr.
Cô cứ gọi nó thế.
À không, không phải nhóc này.
Chúng tôi xin thông báo tới toàn bộ hành khách.
La Baleine sắp sửa hạ cánh xuống thành phố Paris.
Xin quý vị hãy tận hưởng chuyến hành trình trên không đến phút cuối cùng.
Paris!
Paris ở đâu thế, Amelia-san?
Tôi nghĩ chúng ta chưa thấy được đâu.
Thế à? Tiếc quá.
Dù vậy đi nữa, có thể khiến thứ nặng thế này lơ lửng trên bầu trời...
Sức mạnh của đá astermite khủng thật nhỉ.
Đây là lần đầu tiên anh đi phi thuyền à?
Đúng vậy.
Anh đến Paris để tham quan sao?
Không, tôi đến tìm đồ.
Tìm đồ?
\"Cuốn sổ của Vanitas\"
Đó là tên cuốn sổ bị nguyền rủa...
xuất hiện trong câu chuyện cổ tích về \"Vampire Mặt Trăng Xanh\".
Cô nghe nó bao giờ chưa?
Đến giờ này rồi sao?
Chúng ta mau chuẩn bị xuống phi thuyền thôi.
Lạnh...
Này, ngươi tính đi thật hả?
Đương nhiên.
Đã biết mục tiêu ở trong này rồi mà.
Từ giờ, quý khách sẽ không sử dụng thiết bị trên tàu được nữa.
Những ai chưa chuẩn bị để xuống tàu...
Về chuyện lúc nãy...
Cuốn sổ của Vanitas... Thứ như thế...
Anh nghĩ nó thực sự tồn tại sao?
Tôi không biết.
Nhưng tôi nhận được một lá thư viết rằng \"Có vẻ nó đang ở Paris\".
Người gửi là ân sư của tôi.
\"Chú mèo con đáng yêu của thầy, Mon Chaton.\"
\"Thầy muốn con tìm ra nó rồi xác định...\"
\"bản chất của cuốn sổ Vanitas.\"
Vì lẽ đó, tôi đã tới Paris.
Amelia-san!
Cô không sao chứ?
Đừng chạm vào tôi!
Amelia-san, đôi mắt đó...
Cô là vampire?
Tìm thấy rồi!
Tưởng bắt được rồi chứ.
Anh là ai?
Thế cậu là ai?
Tôi chỉ đang có việc cần làm với cô gái đó thôi.
Tôi sẽ không nói nặng, nên anh hãy để cô ấy xuống rồi đi đi.
Nếu không thì...
anh sẽ gặp rắc rối đấy.
Tôi từ chối.
Đang bế một cô gái mà vẫn nhanh nhẹn nhỉ?
Này này... Ông anh đó là ai vậy?
Dây thép?
Ê này, còn sống không thế, lang băm?
Tôi không phải lang băm.
Thật là, chủ quan quá rồi!
Đôi mắt đỏ ấy...
Hắn cũng là vampire sao?
Mau lên.
Lạnh quá.
Không còn thời gian nữa đâu.
Một nơi thật tuyệt. Ta thích nó lắm.
Cô sẽ trao nơi này, \"tên thật\" của cô cho ta chứ?
Amelia-san.
Làm ơn đưa cô ấy đến bệnh xá.
Tôi sẽ bắt bọn chúng.
Không.
Amelia-san?
Ame... lia... san...
Nguy rồi...
Sức mạnh của mình đang bị rút cạn.
Buông... tôi... ra!
Hết lạnh rồi...
Ấm quá...
Thêm nữa...
Cho ta thêm máu...
Cái quái gì vậy?
Dừng lại đi, Amelia-san.
Cô không hiểu sao?
Chúng ta không được phép tấn công con người.
No comments yet. Be the first to leave one.