نخستین 200 خط.
Hơn 3,000 năm trước,
một người đàn ông tên Job đã than phiền với Chúa Trời về tất cả những vấn đề của ông ấy.
Và Bible đã kể với chúng tôi rằng Chúa đã trả lời.
"Ngươi có cho con ngựa sức mạnh của nó?"
Hay quấn vào cổ nó một miếng vải che bờm?
Ngươi có làm cho nó nhảy lên như một con châu chấu,
gây khiếp đảm với tiếng hí tự hào của nó?
Nó dậm chân quyết liệt, vui mừng với sức mạnh của mình...
và phi vào cuộc chiến.
Nó cười vào sự sợ hãi, nó chẳng sợ gì cả.
Nó chẳng né tránh thanh gươm nào.
Bao đựng tên rung bên hông,
cùng với những ngọn giáo và thương lấp lánh.
Trong sự phấn khích điên cuồng nó
"Nó không thể đứng lại khi tiếng còi vang lên."
Kate, Sarah, các con phải đi trong 10 phút nữa.
Penny, anh có 3 cái áo sơ-mi ở trong máy giặt,
và 2 cái nữa trong thùng đồ, em lấy giúp anh nhé.
- Em sẽ lấy cho. - Và đến tiệm rượu vang,
mua vài chai Riesling được không? Một khách hàng đang đến đây. Ông ấy chỉ uống loại đó thôi.
Sarah, nước cam, làm ơn.
- Không thiết bị hạt nhân trên bàn. - Thôi mà, bố.
Bố ơi, con cần một cái áo choàng khác.
Áo choàng khác à?
Khi con có thể tự kiếm tiền, con có thể tự mua áo choàng cho mỗi bữa tiệc.
Mẹ chắc là chúng ta có thể tìm ra lí do. Cuối tuần này chúng ta sẽ đi xem.
- Đừng lấy Gewurztraminer, chỉ lấy Riesling. - Mẹ ơi, chúng ta mang theo bánh kếp được không?
- Mẹ đang làm đây. - Che Guevara hay Hồ Chí Minh?
- 2 con đang làm gì vậy? - Chuẩn bị cho buổi diễn kịch Giáng Sinh?
- Diễn kịch Giáng Sinh à? Khi nào? - Vào mùa xuân.
Đó là thử nghiệm. Phải làm vào Giáng Sinh và có nhiều việc lắm.
Thật sao? Tuyệt vời! Các con làm gì?
- Biểu tính chống chiến tranh. - Mẹ nghĩ là chúng ta có thể...
- Cái gì? - Biểu tình chống chiến tranh.
Đó là một chuyện rất hay, mẹ à. Mẹ sẽ thích nó. Bố cũng vậy.
- Nhà Tweedy. Đó là bà ấy. - Biểu tính chống chiến tranh là kịch à?
Chiều nay chúng tôi sẽ đến. Cám ơn.
Anh đang làm gì vậy hả? Tôi không trả tiền để anh mơ mộng, tôi trả để anh làm việc.
Giờ đi làm ngay đi. Nhanh lên! Làm cho kịp giờ đấy.
Cám ơn.
Ồ, Hollis.
Mẹ đã mất rồi.
Bà ấy đã đi rồi. Chào Jack.
Hollis, tôi rất tiếc vì mất mát của anh. Mẹ anh luôn tốt với tôi.
- Cô Chenery, chúng tôi rất tiếc. - Cám ơn cô.
Penny...
Penny, cháu yêu quý.
Các con, nhớ cô Ham không? Thư kí của ông?
- Chào cô Ham. - Ồ, 2 con lớn quá rồi.
Cám ơn cô rất nhiều, cô Ham. Vì tất cả mọi chuyện.
Hollis nói là cô thấy mẹ.
Bà ấy chỉ gục xuống. Bác sĩ nói bà ấy không đau đớn gì cả.
Trông bà ấy rất yên bình.
Bố thế nào rồi?
Ông ấy vẫn cứ hỏi: "Bà ấy đâu rồi?"
Nhưng cô không chắc là ông ấy hỏi về mẹ con hay là con nữa.
Các con, giờ mẹ đi gặp ông của các con.
Mẹ sẽ đón các con sau.
Đi nào, các cháu. Đi lấy gì ăn đi.
Đừng để chúng đánh lừa con, con yêu.
Không phải là chúng nghĩ chúng ta thắng.
Mà là chúng ta nghĩ chúng ta thắng.
Con làm chủ cuộc đua của con, Penny à.
Chúng tôi sẽ mua nó.
Chúng ta vừa tự mua vài con ngựa mới.
Chúng ta sẽ đua bằng chúng phải không ạ?
Không.
Chúng sẽ trở thành mẹ và bố cho đàn ngựa con mới.
Helen?
Bố, là con, Penny.
Penny.
Con đã có gia đình.
Vâng.
Nhưng con về đây rồi.
Vì mẹ đã đi rồi.
Mặt dây chuyền của mẹ?
Giờ là của con.
Bố.
Chúa trời sẽ bảo vệ cho tất cả mọi người khi họ đi và khi quay về.
Từ bây giờ...
cho đến mãi về sau.
Và vì vậy chúng tôi trả lại người đầy tớ trung thành, Helenn Chenery.
Một người mẹ mẫu mực, một người vợ tận tâm...
trong từng khoảnh khắc cho đến cuối đời,
chia sẻ cuộc sống của mình với người chồng yêu quí, Christopher.
Và có lẽ sự bình an của Đức Chúa Trời...
sẽ ở trong tim mọi người từ nay đến mãi về sau.
- Amen. - Amen.
Eddie? Eddie, tôi chỉ muốn cám ơn vì anh đã đến.
Cô Penny, mẹ cô là một phụ nữ tốt. Tôi chỉ cảm thấy tệ với ông Chenery.
Ông ấy luôn nghĩ thế giới của anh.
Ông ấy nói anh có thể hiểu được những con ngựa qua những bàn tay.
Phải, à, bố của cô là một người tốt, cô Penny à.
Cám ơn.
Cô Tweedy?
Chú là Arthur Hancook.
- Bố cháu gọi chú là... - Bull!
Ồ, phải, và mọi người đều như vậy, cháu cũng vậy.
Đây là con trai chú, Seth.
- Rất vui được gặp chị. - Cám ơn em đã đến.
Mẹ cháu là một phụ nữ tốt. Quen biết bà là một đặc quyền của chúng tôi.
Cám ơn chú.
Chú biết là cháu sẽ thay đổi một vài thứ,
và nếu cháu hay gia đình có thắc mắc gì, cô Ham có số của chú.
Cám ơn chú, Bull.
Thưa bà...
Mắt bố cháu luôn sáng ngời khi ông ấy nói về cháu.
Cháu thông minh thế nào. Cháu yêu những con ngựa thế nào.
Bác sĩ nói là sẽ có những lúc...
bố có thể nhận thức được xung quanh, nhưng chúng ta không nên mong đợi nhiều.
Điều cần thiết lúc này là gửi bố vào nhà dưỡng lăo.
Đây là nhà của bố. Và bố biết bố đang ở đây.
Em nghĩ là khi mà bố còn như vậy, chúng ta nên mướn y tá và để bố ở nhà.
Nông trại phải hoạt động. Và nó không mang lại nhiều.
Nó đã thua lỗ trong những năm gần đây.
Chúng ta phải đối mặt với sự thật. Để có thể chăn nuôi ngựa,
chúng ta cần phải có chuyên gia.
Anh là giáo sư, còn em là nội trợ.
Anh đã dời chuyến bay của chúng ta đến sáng mai. Anh phải về.
Jack, em phải ở đây vài ngày.
Em cần chắc chắn là bố sẽ ổn, qua chuyện của mẹ.
Các con hoàn toàn có thể tự lo được.
Chỉ vài ngày thôi.
Chúng ta cần phải xem lại quyền hạn của bố?
Cô Ham nói hồi tháng trước, ông cố bán 4 con ngựa tốt nhất...
chỉ bằng nửa giá của chúng. Mẹ đã phải ngăn ông lại, còn bây giờ...
anh nghĩ là phải có ai đó giải quyết số nợ nần.
Hollis, nếu anh có bất cứ vấn đề gì về thuế, hãy gọi tôi, bất cứ lúc nào.
Cám ơn, Jack. Chỉ vài ngày thôi.
Sarah làm bánh kếp rất ngon.
- Ồ, không! - Chúng có độc. Bọn con sẽ chết mất.
Đúng vậy, mấy em sẽ chết cả.
Chắc chắn là Hollis có được quyền quản lí chỗ này.
- Tài sản bất động sản dễ mất mát lắm. - Em biết. Em sẽ giúp anh ấy.
Mẹ ơi, ôm ông giúp tụi con khi ông dậy nhé.
- Được rồi. Mẹ yêu các con! - Tụi con yêu mẹ!
- Tạm biệt mẹ! - Khỏe nhé!
Vâng ạ.
Cô Ham, cám ơn cô.
2 viên đường và kem?
Sao cô biết?
Đó là sở thích của bố cháu.
Cháu ổn thật chứ, cháu yêu?
Vâng.
Không. Nhưng sẽ ổn thôi ạ.
2 con này đều mang thai của con Bold Ruler.
Và những con ngựa non tốt sinh ra từ những con đực tốt.
Cô Ham?
Mẹ cháu luôn tin tưởng vào cô.
Và niềm tin của bố cháu vào cô cũng hoàn toàn chắc chắn.
Cháu hy vọng là cô sẽ ở lại.
Hài hước thật, cô cũng định nói với cháu như vậy.
Ai đưa mày ra ngoài thế này?
Đưa nó vào chuồng đi. Mang mấy con một tuổi ra.
- Vâng, thưa ngài Jansen. - Cô là ai?
Penny Tweedy.
- Penny Chenery. - Ồ, cô là người con gái.
- Tốt hơn bà nên quay lại làm việc đi. - Xin lỗi, ông Jansen?
Chúng ta nói chuyện 1 chút được không? Riêng tư?
Oh.
- Về chuyện gì? - Tôi muốn hỏi ông về việc bán...
những con cái mà mẹ tôi đã ngăn lại vài tuần trước.
Tôi biết là cô và anh cô không phải người trong ngành và vừa qua sự mất mát,
nhưng lúc này 2 người không cần phải lo chuyện này đâu.
Chắc chắn là tôi cần...
từ khi chúng là ngựa của bố tôi và việc làm ăn bắt đầu tệ đi.
Thật tệ khi đến chuồng ngựa và làm gián đoạn công việc của người huấn luyện.
- Nếu cô muốn giữ anh ta lại. - Tôi hiểu.
- Nhưng còn vụ bán đó? - Có vấn đề gì?
Chúng đáng giá gấp 2 lần so với giá chúng ta định bán.
Đêm qua tôi không ngủ được, nên tôi đã kiểm tra sổ sách...
và sáng nay tôi đã gọi vài cuộc điện thoại để chắc chắn.
Như cô đã nói, ngựa không phải của tôi. Bố cô là người bán chúng.
Nhưng là người huấn luyện, ông phải biết giá trị của chúng...
và chúng phải được bán với giá đó.
Tôi thắc mắc tại sao mẹ tôi lại là người ngăn việc đó mà không phải là ông.
Lão già, bố của cô? Hỏi ông ta đi.
Tôi đang hỏi ông! Bố tôi đã bị bệnh trong suốt thời gian qua.
Ông được trả lương để trông coi mọi việc.
Và tôi đã làm vậy! Chỉ vì nơi này đang tuột dốc và đó không phải lỗi của tôi.
Vụ buôn bán đó là với nông trại Oakworth đúng không?
Sáng nay tôi biết là chủ ở đó đã nói chuyện...
về việc bán số ngựa của chúng ta với giá gấp đôi mà họ mua từ ta.
- Ông cũng huấn luyện cho họ, đúng không? - Tôi không có hợp đồng độc quyền ở đây.
Đôi khi tôi làm cho họ. Thì sao chứ?
Vậy nếu ông sắp xếp một thỏa thuận...
để bán 4 con ngựa của chúng tôi với nửa giá thị trường...
rồi họ thưởng cho anh, thêm một phần từ số họ kiếm được,
điều đó không chỉ là sự bất trung. Đó là một sự gian lận.
Cô nghĩ cô là kẻ quái nào vậy? Đến đây rồi buộc tội tôi sao?
Ai đó biết đủ luật thì sẽ biết được quyền của cô ta.
Và tôi không còn là "cô" gì cả. Lấy đồ của ông rồi ra khỏi nông trại của tôi!
Tôi có hợp đồng, và tôi sẽ kiện cô.
Nếu tôi còn thấy tên ông lần nữa, tôi sẽ thấy ông ngồi trong tù.
Bull Hancook ăn trưa ở đâu vậy?
Ở câu lạc bộ của ông ấy, mỗi ngày.
Nhưng chỉ dành cho đàn ông.
Cô ơi? Cô ơi, cô không thể...
Tôi xin lỗi, ngài Hancook.
Tôi đã nói là chỉ dành cho đàn ông, nhưng cô ấy...
No comments yet. Be the first to leave one.