نخستین 185 خط.
Okay, great. Bye.
Đoán xem ai sẽ đến ăn tối cùng chúng ta?
Sidney Poitier?
Mình nhớ Rachel.
Bố mẹ em.
Tuyệt, họ chưa đến thăm từ khi anh chuyển đến.
Nếu anh không nhắc đến việc chúng ta ở với nhau, thì thật tuyệt.
Em nghĩ chúng ta nên ăn từ 4 h.
Sao anh không thể nói?
Họ không biết chúng ta hẹn hò, chúng ta nên ăn ở đâu?
Sao em chưa bảo họ?
Em đã định, thật sự thế.
Nhưng rồi không hiểu sao, em lại không làm.
Tại sao? Họ sẽ không vui?
Vậy là bữa tối lúc 4h, hẹn gặp anh sau.
Sao họ lại không vui?
Bởi vì...
Cái chính là...
họ không thích anh.
Em rất tiếc. Cái gì? Tại sao? Tại sao?
Có lẽ vì anh thường xa lánh mọi người.
Hoặc anh hay chế nhạo đùa cợt linh tinh...
hoặc vì anh ném quần áo lên ghế.
Đó là lí do em không thích anh à?
Em biết em nên nói cho họ, và không quan tâm đến việc họ nghĩ gì.
Em rất tiếc.
Sẽ ổn khi họ đến, và anh sẽ thật dễ thương.
Và sẽ làm họ thích anh.
Thế có được không?
Anh có thể khá dễ thương đấy. Anh đã có em phải không?
Em không nghĩ có thể làm bố mẹ em say đến thế.
Hey. Oh, Ross. Bố mẹ cậu thích tớ, phải không?
Phải, tất nhiên họ thích cậu.
Monica nói với tớ không phải thế.
Yeah, họ không thích cậu.
Cậu có biết tại sao không?
Có lẽ vì cậu hay chế nhạo mọi người, hay vì.
Nếu mọi người không biết thì đừng có đoán!
Lại 1 lễ tạ ơn tồi tệ nữa.
Có lẽ tớ nên biết ơn để cậu im miệng nhỉ?
Có lẽ tớ nên biết ơn để lấy cái PlayStation về chỗ mình.
Có lẽ tớ yêu cậu.
Hi. Hi.
Hey, guys.
Không tớ không muốn chơi điện tử Joey!
Các cậu có sang bên Chandler ăn tối không?
Yeah, sao thế?
Tớ và bạn bè có 1 bữa tiệc.
Tớ nghĩ 2 cậu sẽ muốn đi.
Thật à?
Các cậu nên sang bên Chandler, không ai trong số bọn tớ có thể nấu ăn.
Chỉ uống cả ngày.
Bọn tớ theo cậu!
Bọn tớ chỉ ghé qua bên kia, vì đó là em tớ.
Nhưng cậu biết đấy, lớn lên cùng 1 đứa em gái cũng hay.
Vì như thế giúp tớ hiểu rõ phụ nữ.
Yeah, cậu nên nói với bạn bè thế.
Okay.
Làm thế nào cậu có 3 cô cưới, tớ không bao giờ biết được.
Hey. Hey.
Phoebe, xem này! Món tráng miện...
Tớ sẽ làm món bánh kem truyền thống kiểu Anh.
Wow. Ngon đấy! Và cậu làm gì thế, Monica?
Trong trường hơp món của Rachel quá ngon và tớ ăn hết...
rồi chẳng còn gì cho mọi người!
Không có gì cả.
Không có gì cả?
Không, tớ tin tưởng cậu mà.
Nếu tớ làm hỏng, thì sẽ không có món tráng miệng?
Cậu sẽ không làm hỏng.
Tớ thích thế, cậu có niềm tin vào tớ
1 câu hỏi nhỏ: làm thế nào thì biết bơ đã đủ?
2 phút trước khi nó trông như thế.
Hey. Hey.
Thức ăn thơm quá, Mon. Và nơi này trông thật tuyệt.
Hey, chúc mừng lễ tạ ơn, mọi người! Chúc mừng lễ tạ ơn!
Chúc mừng lễ tạ ơn.
Well, mọi thứ thật tuyệt. Hẹn gặp lại.
Whoa, whoa, whoa!
2 người đi đâu thế?
Bọn tớ có nói rằng sẽ dự bữa tiệc của bạn cùng phòng Joey.
Oh, Janine, cô gái vũ công hấp dẫn?
Có người nói cô ấy hấp dẫn, phải.
Còn ai sẽ ở đó?
Bạn cô ấy. Bạn vũ công của cô ấy?
Phải! Được chứ?
Tất cả những cô nàng vũ công nóng bỏng đều ở đó...
và họ sẽ uống thật nhiều và nhảy nhót, bọn tớ rất muốn đi!
Dude, chúng ta đang ổn.
2 người sẽ không đi, cả 2 đã nói ăn ở đây nên sẽ ăn ở đây.
Yeah, và bỏ bọn tớ đi gặp mấy cô vũ công...
không giống lễ Tạ Ơn lắm.
Oh, nhưng đúng đấy.
It's like the first Thanksgiving when the Indians and Pilgrims sat down.
Then the Indians taught the Pilgrims...
... what it meant to be hot in the New World!
Xin chào, mọi người! Xin chào!
Chào bố mẹ.
Xem ai này! Là Chandler!
Oh, phải, tất nhiên. Xin chào, Chandler.
Ông bà Geller, 2 người trông thật tuyệt.
Thật vui khi 2 người đến, để cháu cất áo khoác cho.
Whoa, trời đang có tuyết à?
Không.
Monica, thức ăn trông thật tuyệt.
Con nên kiếm việc làm về cái này.
Okay, tôi có gàu. Không cần phải cười và chỉ.
Chandler đang cười câu nói của bố.
Câu đó không buồn cười.
Rach, tớ vừa nhớ ra.
Tớ có 1 giấc mơ về ông Geller tối qua.
Thật à?
Ông ấy cứu tờ từ 1 tòa nhà đang cháy...
và ông ấy thật mạnh mẽ và dũng cảm.
Làm tớ nhìn ông ấy hoàn toàn khác đi.
Ông ấy từng chỉ là "Jack Geller, bố của Monica và Ross."
Bây giờ thì là "Jack Geller, người khổng lồ trong mơ."
Với tớ thì ông ấy là "Jack Geller...
bước vào khi bạn đang thay đồ"
Bố biết đấy, Chandler là 1 trong những bạn thân nhất của Ross.
Ross đúng là 1 người tốt.
Cháu luôn thấy mỗi người con trai..
Đều là sự phản chiếu của người cha.
Bác cũng nghĩ thế. Bố cháu làm nghề gì?
Ông ấy đứng đầu...
1 nơi biểu diễn của dân gay.
Cậu đang giết bọn tớ. Bao giờ thì món tráng miệng mới xong?
Mấy cô nàng vũ công say đang đợi!
Nhìn xem, nó thật đẹp phải không?
Yeah. Nó la gì?
Đó là bánh xốp kem. Nó có tất cả các lớp.
Đầu tiên là bánh quy sâm banh, rồi mứt...
sữa trứng, tất cả hỗn hợp lại...
rồi đến quả mâm xôi, thêm bánh quy sâm banh...
rồi thịt bò và tỏi...
thêm sữa trứng...
chuối và 1 chút kem ở trên.
Cái ngay trước chuối là gì?
Thịt bò. Yeah, cái đó cũng làm tớ thấy hơi lạ.
Nhưng rồi tớ nghĩ, "đây là 1 cái bánh băm nhỏ."
Món tráng miệng của người Anh.
Họ bỏ những thứ kì lạ vào đó.
Tớ mượn rượu rum bên cậu được không?
Yeah, tất nhiên.
Đừng có ăn vụng đấy.
Okay. Okay.
Thịt bò trong tráng miệng?
Không thể thế được.
Tớ biết, và chỉ 1 lớp mứt?
Thế là thế quái nào?
Oh, my God.
2 trang này bị dính vào nhau. Chandler!
Oh, my God. Cô ấy làm 1 nửa bánh xốp kiểu Anh...
1 nửa bánh shepherd!
Bây giờ cậu ấy sẽ phải làm lại hết.
Chúng ta sẽ không bao giờ được gặp mấy cô nàng hấp dẫn đó.
Không không, trừ khi chúng ta không nói rằng cô ấy làm hỏng.
Cứ để cô ấy phục vụ cái món nửa thịt nửa kem này?
Yeah. Nó sẽ như 1 câu chuyện hài vào ngày lễ tạ ơn.
Câu chuyện nôn mửa thì có.
Joey. Lạy chúa, nhà cậu như kiểu 100 độ
Như thế có làm cậu muốn cởi hết quần áo trong đó?
Không.
Vẫn chưa đủ nóng!
Rachel. Nhìn ông ấy kìa.
Xem những cánh tay mạnh mẽ đó kìa.
Oh, tớ sẽ làm mọi thứ để được làm cái hộp sữa đó.
Chandler vừa khen cái áo của mẹ đẹp.
Cảm ơn cháu, bác vừa mua nó.
Nó rất đẹp, màu kem và bó...
ý cháu không phải là bó, nó không bó. Không phải cháu đang nhìn vào...
Có vấn đề gì với cậu ta thế?
Em nghĩ cậu ta lại đang phê.
Cái gì?
Tớ cần nói chuyện với cậu.
Tớ nghĩ tớ biết tại sao bố mẹ tớ ghét cậu.
Tại sao? Okay, còn nhớ lúc chúng ta ở cấp 3 không.
Kì nghỉ xuân, tớ đang bay trong phòng...
bố mẹ tớ bước vào và ngửi thấy...
nên tớ nói rằng đó là của cậu và cậu vừa nhảy ra khỏi cửa sổ.
Sao cậu lại làm thế?
Tớ không biết, cái đó tự nhiên nhảy ra trong đầu tớ.
Tớ không nghĩ đó lại là chuyện gì quan trọng.
Sao nó lại không quan trọng?
Làm sao tớ biết chúng ta lại là bạn sau đại học...
No comments yet. Be the first to leave one.