نخستین 200 خط.
Cảnh Báo : Bộ phim không phù hợp với trẻ em và phụ nữ có thai cho con bú, xin vui lòng tắt phim hoặc chuyển kênh Disneys Channel...
Thợ máy có thấy gì không?
Anh ấy đang bận.
Tìm thấy thẻ căn cước chưa?
Không ví, không đồng hồ, không chìa khóa gì hết.
À, ta có 1 thanh niên rồi đây,
nồng độ cồn trong máu ở mức cao.
Nó phù hợp với hồ sơ 1 vụ án đường sắt.
Nó hợp hồ sơ nhưng
nhưng không khớp với hòan cảnh xảy ra.
Điện giật do đường ray (tàu điện) phải từ chân này qua chân kia.
Người ta vẫn bước hoặc chạy qua đường ray
nhấc 1 chân lên, hạ chân kia xuống,
rồi đạp lên chỗ khác, mặt đất ấy.
Ừ, nhưng trường hợp này thì từ tay xuống chân.
Không có dấu hiệu xô xát,
cũng như dấu tích có người đã đánh nạn nhân tại đây.
Sao 1 tên nhóc lại băng qua đường ray nhỉ?
Để băng qua chỗ khác à?
Chắc hết đường hoặc có gì đó.
From LaTaPha with LovE
Phần 1 - Tập 11 Tri-Borough - Chuyện 3 Vụ Án
05/01/2005
Cậu xác định được danh tính chưa?
Vẫn chưa rõ ràng.
Vì thế tôi tạm gọi cậu ta là Sleek.
Xem này.
Da cậu ta được phủ 1 lớp hydrophobic.
À, cậu lấy mẫu rồi à?
Tôi vừa gửi đi phân tích.
Không xuất hiện trước khi chết, hình ống và có vết thâm,
2 vùng bị gẫy xương.
Nguyên nhân tử vong?
Ventricular fibrillation=Rung tâm thất.
Hệ cơ hô hấp của cậu ta bị nhiễm trùng uốn ván.
Nhiễm trùng hô hấp cùng với hiện tượng bám sát
và giật liên hồi của dòng điện.
Nghe chưa thật có lý cho lắm.
Tàu điện ở New York chạy bằng dòng điện 1 chiều.
Và dòng điện 1 chiều có tác dụng lên mô cơ khác với dòng điện xoay chiều.
Nó gây ra việc teo cơ đơn sẽ khiến
cho 1 nạn nhân bị đẩy bắn ra khỏi nguồn điện.
Nếu không tính đến thực tế rằng nạn nhân bị dòng điện 1 chiều giật,
thì sẽ xuất hiện vết bỏng rõ rệt ở vùng đi ra và đi vào (của dòng điện).
Nhưng vết bỏng của tay Sleek này lại có 1 chút hiện tượng xuất huyết.
Có nghĩa là bỏng sau khi chết.
Tay Sleek này đã chết trước khi nằm trên đường ray tàu điện.
Vậy là ta phải điều tra 1 vụ điện giật không phải là do điện giật.
Nhìn thích chứ, Messer?
Kaile.
Tôi lại phải bù đầu với nhiệm vụ, Danny. Nên giờ là thanh tra Maka.
Thấy thế nào?
Mới toanh .
Đương nhiên, tôi vừa tắt đi cái máy dò kim loại mà.
Cô đã bị bắn. Ừ, cũng may không phải trả cái giá đắt.
Rất vui khi cô trở lại.
Cảm ơn.
Ta ở đâu vậy?
Nạn nhân là Leo Whitefield, 1 con buôn nghệ thuật.
Không tiền án hay tì vết gì trong công việc kinh doanh của anh ta cả.
Chúng tôi đã kiểm tra sơ bộ.
Không có dấu hiệu cướp của.
Tôi có thể hiểu tại sao.
Thấy cái gã đằng kia không.
Quý ông mặc áo khoác à?
Anh ta Ron Leatham.
Anh ta là chủ hiệu sách bên kia đường.
1 tiếng trước, 1 chiếc xe màu đen 2 chỗ đã đậu phía trước.
20 phút sau thì đi khỏi.
Giờ thì cửa trước vào phòng tranh đã rộng mở rồi.
Anh ta chạy vào trong thì thấy thế này.
Leo Whitefield, chủ phòng tranh.
Áp lực máu bắn cao.
Vết thuốc súng cháy...
có nghĩa là anh ta bị bắn ở cự ly gần.
Ném súng.
Hẳn là tên sát nhân không thèm lo lắng chuyện ta tìm hắn.
Vì nó đã được chùi sạch.
Bằng 1 thứ hình như là màu đỏ.
Vậy là mất dấu tay rồi.
Không dấu mồ hôi.
Chúng ta cũng có dữ liệu về mấy viên đạn rồi.
À...
Đường đạn đã xuyên liên tiếp.
Xem cái này này.
Hình như là 1 phần của giấy tờ bảo hiểm.
Xin chứng nhận rằng bức tranh Inhumanity
của Jacques de Souis thuộc sở hữu bởi Charles Dawright
Ở số 234 đường Reason, New York, đã bị thiêu rụi do hỏa họan
vào ngày 6 tháng 10 năm 1814.
Đường Reason, anh biết chứ?
Không.
Nhưng tôi biết cái thứ này từ đâu.
Úi da,
anh ngửi thấy mùi đó chứ Flack?
Mùi thối của gã này đấy.
Tôi nghĩ rằng chiếc áo khoác chắc để hạn chế bớt mùi.
Ừ, không phải mùi từ anh ta mà là từ quần áo.
- Xác định danh tá chưa? - Rồi, Bill Lemakkia.
Theo một vài người trong nhóm mấy người kia thì anh ta được phân công đến đây
để giám sát công nhân say sưa khi làm việc.
Tôi sẽ tìm ra đó là những ai.
Có ai thấy gì nữa không?
Thấy khi nào nhỉ?
GCMS đã cho 1 kết quả từ xác anh chàng Mỡ màng kia.
Dầu ôliu.
Đừng hỏi sao nó lại có nhé.
Anh đang xét nghiệm gì vậy?
1 mảnh đá. Trong túi cậu ta.
Như là 1 ngón tay của bức tượng.
1 ít tiền và...
chưa rõ nữa.
Gap, trưa.
Có hàng ngàn hiệu bán đồ Gap trong cái thành phố này.
Không có dấu tay nào hết.
Này.
Hình như nạn nhân đang sửa sang lại cái túi bao tử đựng máy quay phía trước.
Tôi sẽ chép ra băng.
Xem ta có thể phát hiện ra cái gì mà anh ta thấy không.
Ta mỡ màng này bị điện giật nhưng luồn điện không phóng ra ngoài.
Không thể phóng ra dù anh ta có cầm vật gì đi nữa.
Có nghĩa là anh ta đã bị cách điện.
Nên có thể sẽ gây mất điện đâu đó.
Về mùa hè,
thì có rất nhiều khả năng có thế. Nhưng về mùa đông thì?
Có bao nhiêu máy biến thế bị hỏng vào tháng 1 vậy?
Tuyệt.
Này, tin tốt đây.
Đã có kết quả từ Hệ thống Xác định Đạn đạo (IBIS) về 1 khẩu súng đã được dùng lúc trước.
Án giết người, 2 năm trước.
Nghi can là Paul Gianetti.
Hắn ta là 1 tay giang hồ.
Thuộc gia đình Captino Pastelli.
Đây là lần thứ 2 tên hắn ta được nhắc đến hôm nay.
Tôi đã tìm thấy mấy cuốn sổ biên nhận của nạn nhân.
Chuyện kinh doanh không được suôn sẻ cho lắm.
Cho đến khi Paul Gianetti quyết định đặt $50,000 tiền mặt để mua bức 'Inhumanity'.
Không phải là cái tờ giấy bảo hiểm nói nó bị cháy tan tành rồi à?
Đúng. Nên nếu hắn ta mà mua bức đó thì tôi không nghĩ đó chẳng phải là bản gốc rồi.
Vậy ra là gã Whitefield bán cho 1 tay trùm 1 bức tranh giả à.
Như thế thì đủ bằng giá mạng sống rồi.
Mất bao lâu để tôi gặp 1 tay buôn tranh
có thể hiểu được sự tinh tế trong tâm hồn à?
Cuối cùng thì tôi cũng tìm thấy,
Leo Whitefield.
- Anh ta sẽ nhớ thôi mà. - Không hề, hãy giữ những lời tử tế đó đi.
Anh ta đã bị bắn bằng 1 khẩu súng dính dáng đến anh đấy.
Đừng có thế.
Làm thế nào mà 1 khẩu súng trong phòng tranh anh ta mà dính đến tôi cơ chứ.
Này,
Tôi không phải là lính mới đâu ngài Gianetti.
Được thôi.
Leo cần 1 khẩu súng.
Anh ta không giải thích. Tôi cũng không hỏi.
Tôi chỉ đơn giản là đưa cho anh ta 1 con số để bắt đầu nghiên cứu thôi.
Vô tình lại dắt anh đến với tôi.
Ồ, phải nói là bức tranh giả nên thế chứ.
Và tôi nghĩ là anh ta đã chơi ông rồi ông đã phát hiện ra.
Mày tính bán cho tao đồ giả à!
Tôi không mất $50,000 cho mấy bức tranh giả đâu.
Chỉ có duy nhất 1 bức Inhumanity thôi. Và Leo đã hứa với tôi là anh ta sẽ có nó.
Anh ta phải như thế.
Chỗ này trên tường đang dành riêng cho nó đấy.
Ừ, nhưng nó không có ở đó.
Vậy nó ở đâu?
Tôi không biết.
Thế nên tôi mới nhờ Leo.
Tôi cần cậu ta.
Tôi giết làm gì.
Cái xác tìm thấy ở tàu điện ngầm cách đây 3 dãy nhà.
Và chỉ có duy nhất cái này được báo cáo là có chập chờn ở Brooklyn vào tối qua.
20 nhà được cung cấp điện bởi cái trạm biến thế này.
Không có bất cứ dấu hiệu bảo trì hay xâm hại phạm pháp cả.
Tôi lại nghĩ 1 trong các nhà ở đây có 1 bức tượng mất 1 ngón tay.
Tất cả các ngón tay đầy đủ hết rồi.
Ai vậy?
Chú là thanh tra Tayor, NYPD.
Cháu không mở cửa cho người lạ đâu.
Mẹ cháu có nhà không?
Bà ấy chết rồi.
Tôi giúp gì được không?
Thanh tra Tayor, NYPD
Thanh tra Bonasera.
Vào trong nhà và nói em con lấy cái này.
Có 1 vụ quá tải điện được thông báo từ nhà hàng xóm của ông vào tối qua.
À à,lúc đó tôi tưởng là trò của Nick.
Rồi mọi thứ tối thui.
Mất điện bao lâu vậy?
1-2 tiếng gì đó.
Ông nhận ra anh ta không?
Không, xin lỗi nhé.
Tôi giúp được gì nữa không?
Nếu ông có điều gì thì nói nhé.
Về lý thuyết thì có thể nói cậu ta bị giật điện ở nơi nào đó.
Chuyện đó chỉ xảy ra ở 1 vùng lân cận ngay khu Brooklyn.
Đó chính là việc mất điện đêm qua.
Và giờ thì có vẻ mọi chuyện đang ăn khớp với nhau rồi.
- Có dữ liệu gì từ nha khoa không? - Không.
Tất cả ta biết chỉ là việc nạn nhân của ta bị điện giật mà thôi.
Bất cứ tin tức gì cũng đáng đánh đổi hết.
No comments yet. Be the first to leave one.